Tiến sĩ Trần An Bài: Mọi chế độ độc tài đều bị đạp đổ!

 





K
ính chuyển đến quý vị và quý bạn ở quốc nội các
Lời Chúc Tết
, nhận định, tâm tình hiệp thông cùng đồng bào & chiến sĩ đấu tranh, nhất là giới trẻ yêu nước. Để yểm trợ tinh thần đồng bào gian nan đấu tranh cứu Nước ra khỏi Việt cộng và giặc Tàu.

Quý vị bấm vào các audio-link nghe âm thanh các phát biểu chọn lọc từ quý nhân sĩ thuộc Cộng Đồng Người Việt ở Bắc Mỹ Châu, gởi đồng bào quốc nội thân thương ở Việt Nam.

Xin giúp phổ biến tâm tư đồng bào hải ngoại đến đồng bào quốc nội, qua Internet: Emails, Paltalk, yahoo/gmail Groups, Radio, Web, Blogs. Nội dung các phát biểu được lưu trữ ở http://freevietnews.com/audio

Tiến sĩ Trần An Bài







Tiến sĩ Trần An Bài, cựu Thẩm Phán Việt Nam Cộng Hòa trước 1975, nhà giáo, nhà báo, năm mới Tân Mão 2011 gởi Lời Chúc Tết đến đồng bào quốc nội...."nguyện sẽ vận dụng hết khả năng của vũ khí truyền thông sẵn có, tích cực tiếp tay với đồng bào để cuộc chiến đấu vì đại nghĩa quốc gia dân tộc của chúng ta mau tới ngày thắng lợi".

 Hải ngoại ngày 27.1.2011

Mọi chế độ độc tài đều bị

nhân dân nổi lên đạp đổ.

 

(bấm vào đây nghe âm thanh)

http://www.freevietnews.com/audio/20110127_TsTranAnBai_e.m3u

Hải ngoại ngày 27.1.2011

Kính thưa đồng bào quốc nội,
đặc biệt các bạn trẻ Việt Nam,

Tết là dịp để mọi người trong gia đình trở về xum họp dưới mái ấm gia đình và cũng là dịp để những người xa xứ hướng về Quê Hương.

 Tết Tân Mão 2011 năm nay - đánh dấu gần 36 năm xa xứ - chúng tôi, những người tỵ nạn Cộng Sản, hiện đang lưu lạc khắp nơi trên thế giới, cùng hướng về Quê Hương, nơi đồng bào và các bạn trẻ VN còn đang phải kéo lê cuộc sống dưới gông cùm Cộng Sản. Chúng tôi khấn nguyện Tổ Tiên và Hồn Thiêng Sông Núi phù trợ để một ngày thật gần, chúng tôi được trở về ăn Tết tại Quê Nhà cùng với đồng bào, khi không còn bóng dáng Cờ Đỏ Sao Vàng và Búa Liềm.

Trong dịp Đức Hồng Y Ivan Diaz, đại diện Đức Giáo Hoàng đến chủ tọa lễ Bế Mạc Năm Thánh tại La Vang, vào tháng 12 năm 2010 vừa qua, ngài đã ví Giáo Hội Công Giáo như người Mẹ và Nhà Nước như người Cha trong một gia đình. Nhiều người đã lầm tưởng đang có cảnh Cha Mẹ sống yêu thương hòa thuận trên đất nước Việt Nam. - Không, hình ảnh Cha Mẹ này chỉ đúng trong một quốc gia văn minh, nơi mà các quyền căn bản của con người được tôn trọng, nơi không có sự hiện hữu của một Đảng Cộng Sản vô thần, độc tài và toàn trị.

 







Tại Việt Nam, mối liên hệ giữa các Tôn Giáo và Nhà Nước, qua hình ảnh đời sống hạnh phúc giữa Cha và Mẹ, đã chết từ lâu rồi, vì vào ngày 2-9-1945, Hồ Chí Minh chính thức áp đặt chế độ Cộng Sản lên đất nước Việt.

Ngày đó, Cha bắt đầu bỏ nhà đi hoang, giao du với bọn Cộng Sản quốc tế, cướp của, giết người. Ngày đó, Cha đã xé hôn thú, tuyệt tình với Mẹ. Ngày đó, Cha đã giựt tượng Thánh Giá ra khỏi cổ Mẹ. Ngày đó, Cha đã đầu độc Mẹ, bóp cổ con. Ngày đó, Cha đã đem mồ mả Tổ Tiên và Từ Đường dâng cúng cho quan thày Trung Cộng. Trước tình cảnh tang thương, đổ vỡ này, chính Mẹ cũng đã phản ứng dữ dội và nhất quyết đoạn tuyệt với Cha bằng án vạ tuyệt thông cho những đứa con nào bỏ Mẹ đi theo Cha.

 Ngày nay, trên thế giới chỉ vỏn vẹn có 4 quốc gia còn mang nhãn hiệu Cộng Sản: Trung Quốc, Cuba, Bắc Hàn và Việt Nam. Bốn nước này đang bị thế giới khinh chê vì lối sống nửa tỉnh nửa say, nửa người nửa ngợm, bơ vơ lạc lõng giữa chợ đời, vì ông Tổ của Đảng Cộng Sản đã bị truất phế ngay tại Liên Xô, nơi mà Đảng này nứt mắt chào đời.

Riêng tại nước ta, Đảng Cộng Sản VN vẫn ngoan cố duy trì Điều 4 Hiến pháp, tự giành độc quyền cai trị đất nước. Dân chúng đã căm phẫn điều khoản này và đang quyết tâm tranh đấu hủy bỏ nó. Vì thế, cựu Chủ Tịch Nhà Nước Nguyễn Minh Triết đã phải hoảng sợ, la làng, cảnh giác các đảng viên: "Bỏ điều 4 Hiến Pháp tức là tự sát!" Đúng vậy, bỏ quyền độc tôn, độc đảng thì Cộng Sản VN sẽ tự sát. Nhưng nếu không dám tự sát, thì nhân dân VN cũng sẽ khai tử nó.

Lịch sử Đông Tây kim cổ đã chứng minh rằng mọi chế độ độc tài, độc đảng đều sớm hay muộn cũng bị nhân dân nổi lên đạp đổ. Chết vì tự sát hay chết vì bị khai tử cũng là chết. Tất cả chỉ là vấn đề thời gian thôi.

Trước thềm Năm Mới, chúng tôi xin thành tâm kính chúc đồng bào và các bạn trẻ Việt Nam sớm được hưởng một Mùa Xuân Thanh Bình nở rộ trên Quê Hương. Cùng với toàn thể đồng bào hải ngoại, chúng tôi nguyện sẽ vận dụng hết khả năng của vũ khí truyền thông sẵn có, tích cực tiếp tay với đồng bào để cuộc chiến đấu vì đại nghĩa quốc gia dân tộc của chúng ta mau tới ngày thắng lợi.

Chân thành,

TRẦN AN BÀI
Giám Đốc Mạng Lưới Saigon Echo.com
www.saigonecho.com


(quý vị bấm vào đây nghe âm thanh)

http://www.freevietnews.com/audio/20110127_TsTranAnBai_e.m3u

 






Chuyện Phiếm về MÈO    


Tác Giả: Đốc Gàn Trần An Bài  
Thứ Tư, 02 Tháng 2 Năm 2011 05:49

Từ Mèo Đặng Tiểu Bình đến Mèo Nhà Ta.

- Hello!

- Xin lỗi, ai ở đầu dây đấy ạ?

- Thưa Cụ Đốc, con là Ba Rọi, chủ báo "Mèo Chuột" đây.

- Ô, xin chào ngài chủ báo.  Thưa, chẳng hay ngài chủ báo có điều chi muốn dạy bảo lão đây?

- Dạ, không dám, Cụ Đốc. Cụ là thẩm phán. Năm nay năm con Mèo. Xin cụ "phán" cho một "án lệnh" để loan truyền trên báo nhà.

- Ô hay, ngài có lộn không nhỉ! Ở xứ Mỹ này, thẩm phán lười như hủi, có viết án bao giờ đâu. Luật sư toàn viết sẵn án cho thẩm phán ký đấy chứ?

- Cụ Đốc ơi, báo mình người viết cũng mùi nước mắm, người đọc cũng mùi mắm tôm, nên cụ phải theo luật An Nam chứ! Theo luật nhà mình: Luật sư nói. Thẩm phán viết. Thẩm phán đập búa lên bàn. Còn luật sư gõ vào hầu bao thân chủ.

- Xem ra ngài cũng am tường luật pháp dữ ha? Thế ngài muốn lão viết về cái gì đây?

- Tùy cụ Đốc. Viết gì cũng được, miễn là phải có chút mèo mỡ gì đó, cho nó thích hợp với năm Tân Mão.

***
 
Con Mèo của Đặng Tiểu Bình

Đốc Gàn lấy chiếc ống nhổ, nhả miếng bã trầu đỏ lòm vào. Rồi chậm rãi rít một hơi thuốc lào. Khói bay mù mịt căn phòng. Lão trải mảnh giấy bồi, vàng khè lên chiếc sập gụ và lấy bút lông chấm mực viết.
Từ ngày mất nước đến nay, mỗi độ Xuân về là Đốc nhớ đến Pháp Đình Saigon không thể tả được. Pháp Đình nằm trên đường Công Lý, sơn màu vàng, các cửa màu xanh biển và những đường viền màu trắng. Mỗi buổi sáng, dân chúng tấp nập vào Pháp Đình cầu viện công lý. Các luật sư tay xách cặp Samsonite và xúng xính trong bộ áo  đen cổ trắng đi qua đi lại nhộn nhịp hành lang toà án... Nhớ ơi là nhớ! Thương chết đi được!

Đốc giơ bàn tay lên bấm số tử vi. Miệng lẩm bẩm, mắt mơ màng:

- Năm Quý Mão, 1963, Hoa Kỳ chủ động cuộc lật đổ hai anh em TT. Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu. Dương Văn Minh cầm đầu nhóm tướng lãnh đảo chánh. Đúng một giáp sau, năm Ất Mão, 1975, Hoa Kỳ rút quân, cũng lại Dương Văn Minh ló đầu trên chính trường vào giờ thứ 25 và ra lệnh đầu hàng quân xâm lăng Bắc Việt. Thế là chế độ VNCH bị khai tử. Cộng Sản Bắc Việt nhuộm đỏ toàn thể Việt Nam. Pháp Đình Saigon từ đó trở thành công cụ cho một chế độ Luật Rừng.

Bỗng Đốc thở dài, tay chân run rẩy, hai dòng lệ chảy dài trên chiếc má hóp bọc da đồi mồi:

- Dòng dã 3 chu kỳ qua đi, Cộng Sản Đông Âu chết đã xanh cỏ, mà sao Cộng Sản Việt Nam (CSVN) vẫn còn quậy cựa, dâng đất dâng biển cho quan thày Trung Cộng, vẫn còn hành hạ các nhà yêu nước đòi tự do, đa nguyên, đa đảng cho dân, vẫn còn thẳng tay đàn áp các tôn giáo, ức chế giáo dân? Lạ thật?
Cộng Sản đã cai trị thế giới bằng sắt máu và đã giết hại cả 100 triệu người trên thế giới, trong đó, có 65 triệu nạn nhân chết ở Trung Hoa lục địa. Riêng tại Việt Nam gần 2 triệu đồng bào đã chết do chính sách cai trị dã man của Hồ Chí Minh và đồng bọn.

Nói đến Mèo, người ta nhớ ngay đến câu nói để đời của Đặng Tiểu Bình: "Mèo trắng hay mèo đen không quan trọng, miễn là bắt được chuột". Câu nói này cùng với sự phục hồi uy tín và quyền hành của Đặng Tiểu Bình đã trở nên một chủ thuyết nhằm cải tiến đời sống xã hội, kinh tế và ngoại giao của Trung Cộng. Thực vậy, với nguyên tắc "Mèo trắng mèo đen", Trung Cộng đã khai tử mọi chính sách và đường lối nặng về "hệ tư tưởng" (ideology), để cổ võ cho đường lối "thực dụng" (pragmatism). Khi đưa ra nguyên tắc này, họ Đặng muốn bắt tay cả với "Tư Bản Đế Quốc Mỹ", miễn sao có lợi cho Trung Quốc là được. Không thể phủ nhận rằng triết lý của họ Đặng có giá trị thực dụng, nhưng rất nguy hiểm xét về khía cạnh đạo đức, vì nó vi phạm nguyên tắc phương tiện không thể biện minh cho cứu cánh. Và nếu lão dạy cho giống mèo bỏ thói quen bắt chuột thì lập luận của họ Đặng trở nên hụt hẫng, vì Mèo không còn bắt chuột nữa. Mèo trở nên vô dụng đối với họ Đặng.

Dù sao, nguyên tắc "Mèo trắng mèo đen" của Đặng Tiểu Bình đã tạo sinh khí cho Trung Cộng, biến nước này thành một con Cọp hùng mạnh, có thể ăn tươi nuốt sống các nước nhỏ miền Thái Bình Dương. Cộng Sản VN lúc nào cũng theo gót đàn anh Trung Cộng. Khi họ Mao chê họ Đặng thì VN cũng chê nguyên tắc Mèo, nhưng đến khi họ Đặng được phục chức thì VN lại khen rối khen rít triết lý Mèo. Cho đến tháng 12 năm 1978, khi họ Đặng nổi nóng tuyên bố: "Việt Nam là côn đồ. Phải dạy cho VN một bài học" và rồi ông xua quân đánh VN. Lúc đó VN mới sáng mắt ra. Bọn Tàu khốn nạn thực!

Mèo Và Cọp

Tới đây thì tên đệ tử của Đốc Gàn bước vào. Hắn thấy thày mình đang cúi khòm xuống vẽ mèo vẽ chuột, nên góp ý:

- Bẩm cụ Đốc, con vợ của con càng ngày càng dữ như Cọp. Chắc con phải đi kiếm một con Mèo mướp để thay thế con Cọp nhà con.

Đốc Gàn trợn trừng mắt:

- A, thằng này, mày ngon thật hả con?

- Dạ, sức chịu đựng của con người có hạn mà cụ Đốc.

- Bay vừa nói bay đi tìm một con Mèo, tức là con bồ nhí đấy, phải không? Thế bay có biết tại sao người ta lại gọi tình nhân của những đàn ông đã có vợ là "Mèo" không?

- Dạ, không! Thấy người ta nói sao, con bắt chước vậy.

Đốc giải thích:

- Con mèo nó thích được người vuốt ve và chính nó cũng thích mơn trớn, lăn vào lòng chủ, uốn qua uốn lại, nhõng nhẹo rất tình tứ. Mèo lại còn có tính e thẹn, xấu hổ. Làm gì cũng muốn kín đáo, lén lút. Thậm chí cả cái chuyện đi tiêu xong cũng phải bới đất che đi. Mèo còn dị ứng với màu trắng, màu trong sạch. Những chỗ nào mèo hay đến phóng uế thì thuốc gì rảy vào mèo cũng không sợ, chỉ có cách đổ nước vào một chiếc bình plastic màu trắng để vào chỗ đó là mèo không đến ị bậy nữa. Phong cách những cô nhân tình lén lút với những chàng trai có vợ y hệt như dáng dấp của con Mèo. Từ đó mới có cảnh các bà vợ chổng mông lên trời mà than rằng: "Trời ơi! Chồng tôi có Mèo rồi!"

- Dạ, bây giờ thì con đã hiểu!

- Thế bay có biết Mèo và Cọp khác nhau ở chỗ nào không?

Tên đệ tử xoa hai bàn tay với nhau, cười khoái chí:

- Dạ, biết, biết. Cái này là nghề của con mà!

Cọp luôn luôn gắt gỏng, cằn nhằn, gầm gừ, nhưng Mèo thì dịu dàng, âu yếm, nựng chiều.

Cọp thường muốn mình là Chúa Sơn Lâm. Còn Mèo thì vâng lời, nhu mì, coi người tình là chủ đời mình.

Cọp thì đầu bù tóc rối. Mèo lúc nào cũng miệt mà, óng ả, thơm như múi mít.

Cọp luôn mở ví, xiết tiền lương của chồng. Còn Mèo thì chẳng cần chi, cho bao nhiêu lấy bấy nhiêu, không cho cũng chẳng sao, vì đời em có anh là có tất cả. Tình chưa!

Tên đệ tử như được gãi đúng chỗ ngứa. Nói xùi bọt mép. Nói thao thao bất tận:

- Cụ Đốc ơi, Năm nay nhất định con sẽ ly dị con Cọp cái nhà con, để lấy con Mèo Mới. Tân Mão mà lị!

Đốc Gàn nghiêm nét mặt, cầm chiếc xe điếu chỉ vào mặt tên đệ tử:

- Lão nói cho bay biết: Mỗi lần ly dị là một lần cháy nhà đó nghe con. Ngày xưa ở Việt Nam, tòa lão xử ly hôn, nên lão rành mấy câu Vọng Cổ này lắm. Xứ Mỹ này đàn bà là "năm bơ oăn", nên số phận mấy ông chồng ly dị còn đen như mõm chó ấy. Đừng tưởng ly dị là ngon đâu! Sạt nghiệp đấy con ạ. Từ Mèo biến thành Cọp không xa đâu con ơi, vì chúng cùng một dòng họ mà! Mèo hay Cọp, miễn sao cho mày ôm là tốt rồi. Đêm khuya, tắt lửa tối đèn, nhà tranh cũng như nhà ngói. Ôm Cọp hay ôm Mèo cũng giống nhau cả. Bay đừng quên rằng Mèo nó cũng có móng sắc, có thể cào nát mặt mày. Xong nó trèo tuốt lên ngọn cây cau cười tình. Làm sao mày bắt được nó? Có những ông chồng chán vợ, tưởng rằng đổi vợ là xong. Đó không phải là giải pháp hay. Bao lâu chính mình không thay đổi, lại đi đổi vợ thì cũng như tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa. Đàn bà, ai cũng vậy, bay ơi! Vì vậy, cái hay của đàn ông là làm sao biến con Cọp trong nhà thành con Cọp giấy. Thế là xong!






Chạm trán với kẻ vô liêm sĩ


Tiến sĩ Trần An Bài

(Nhật ký)

Lâu lắm rồi mình bận không thể đến tham dự các buổi sinh hoạt của Hội Luật Gia Tiểu Bang Cali được. Năm nay, đặc biệt lắm, năm Con Cọp, thân phận mình đã như Cọp bị lột da từ lâu:

      Gặm một mối căm hờn trong cũi sắt,
      Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.
      (Nhớ Rừng, thơ Thế Lữ)

Nhưng vì Hội Luật Gia nhiệm kỳ này có một vị nữ lưu, bà xã của LS Nguyễn Hữu Thống làm Hội Trưởng, thế nên mình phải đi dự bữa Tiệc Tân Niên để ủng hộ.

Thường trong các bữa tiệc Tân Niên đều có múa lân và đốt pháo, nhưng trong bữa tiệc này, ngay sau lễ chào cờ và mặc niệm, giông bão, sấm sét hình như nổ vang dội thay cho tràng pháo Xuân. Mọi người chưa kịp "an tọa" theo lời yêu cầu của MC thì cựu Thẩm Phán Lê Duy San dõng dạc lên khán đài, cầm micro trước sự ngỡ ngàng, lúng túng rõ rệt của Ban Tổ Chức và chị MC. Ông San tuyên bố ngắn gọn, đanh thép rằng ông thấy trong bữa tiệc này có mặt của Nguyễn Hữu Liêm, một tên thân Cộng. Do đó, ông đã cáo lỗi phải dời bỏ bữa tiệc vì không muốn ngồi chung với họ. Đúng là lời phán quyết của một ông toà. Chắc như đinh đóng cột!

Phát súng liên thanh đầu tiên được vị cựu Thẩm Phán khai hoả, nổ chát chúa, tung tóe như bắp rang. Dĩ nhiên, ai cũng hoan hô lập trường Quốc gia chống Cộng vững mạnh của ông, nhưng mỗi người, tiếp theo đó, có những cách phản ứng khác nhau.

Là những người học luật, hành sử luật, một số anh em tức tốc mời Ban Tổ Chức (BTC) đến để giải quyết vấn đề trong sự thượng tôn luật pháp và công bằng, trật tự. Các ý kiến được tự do phát biểu nhưng vắn tắt và được giải quyết thật nhanh chóng, gọn gàng.

Ai mời Nguyễn Hữu Liêm? BTC khẳng định không hề mời ông này.

Nguyễn Hữu Liêm là ai? Là người đang hành nghề luật sư ở Cali, đang dạy Triết học ở San Jose City College. Trước đây, ông này đã có nhiều hoạt động toa rập với Vũ Đức Vượng ở San Francisco để đón rước các nhà lãnh đạo CSVN đến HK. Nhưng mới đây nhất, tháng 11-2009, ông đã có mặt trong Đại Hội Việt Kiều về Hà nội họp để được Nguyễn Minh Triết ôm ấp, hôn hít. Khi trở về Hoa Kỳ, ông đã phổ biến trên internet bài viết ca tụng Cộng Sản với những lời lẽ rất ư là trơ trẽn:

"Từ ấu thơ đến bây giờ, tôi từng hát Quốc ca của miền Nam, trước năm 1963 thì cùng với bài hát buồn cười "Suy tôn Ngô Tổng thống". Ba mươi bốn năm qua là Quốc ca Hoa Kỳ xa lạ, Star Spangled Banner. Nay thì tôi lại nghe và chào Quốc ca Việt Nam và lá cờ đỏ sao vàng. Con người là con vật của biểu tượng. Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước. Tôi cảm nhận được một dòng điện chạy từ đáy lưng theo xương sống lên trên cổ trên đầu như là khoảnh khắc thức dậy và chuyển mình của năng lực Kundalini. Tôi nhìn lên phía trước, khi vừa hết bài Quốc ca, mấy chục cô và bà đại biểu từ Pháp đang chạy ùa lên sân khấu, vỗ tay đồng ca bài "Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng". Tôi nhìn qua các thân hữu Việt kiều từ Mỹ, và ngạc nhiên khi thấy hầu hết kể cả những người mà tôi không ngờ đang vỗ tay hào hứng la to, Việt Nam! Hồ Chí Minh! Cả hội trường, và tôi, cùng hân hoan trong tất cả (vẫn là) cái hồn nhiên mà dân tộc ta đã bước vào từ hồi thế kỷ trước."

Mới hôm qua, ngày 06-03-2010, ông và các đồng chí trong cái được gọi là "Hiệp Hội Doanh Nhân Việt Mỹ" đã nghênh đón Thứ Trưởng Bộ Công Thương VN đến hội họp, ăn chơi ở sân golf, Gilroy (Xin xem bản TIN NÓNG của saigonecho.com) .

Mình tự hỏi: Con người được học hành đàng hoàng như Nguyễn Hữu Liêm mà có thể viết được những hàng chữ mâu thuẫn như vậy ư? Có đúng là ông viết không? - Thì bài này đã được phổ biến và ký tên ông ta và đã bị nhiều tác giả đả kích nặng nề, nhưng không thấy ông ta cải chính gì cả. Thế thì đúng ông là tác giả chứ còn ai vào đây nữa!

Nếu BTC không mời nhưng tự ý vợ chồng ông ta đến thì BTC có quyền đuổi ông ra ngay tức khắc vì ông đã xâm nhập phòng tiệc bất hợp pháp. Còn nếu ông không đóng tiền ăn thì phạm thêm tội "ăn quỵt" nữa!. Nhưng nếu ông đã đóng tiền thì BTC cũng không nên hẹp hòi, trả tiền lại cho ông và mời ông ra về êm ả.

Mặc dù BTC không mời, nhưng có thể một người nào đó đã mua bao bàn và mời vợ chồng ông này đến để lấp cho đầy. Vậy thì ông ta có quyền tiếp tục ngồi lại tham dự chăng? - Ngay trong giả thuyết là BTC đã chính thức mời ông, nhưng khi ông xuất hiện trước đám đông mà bị đám đông coi như một nhân tố làm cho họ nổi giận thì vì lý do an toàn của chính đương sự, BTC có trách nhiệm phải đem người đó ra khỏi hiện trường tức khắc.

Tại Nam Cali trước đây, Trần Trường có quyền hiến định treo ảnh Hồ Chí Minh trong cửa tiệm của ông. Nhưng khi dân chúng phẫn nộ biểu tình thì sự an toàn cá nhân Trần Trường thắng lướt quyền hiến định của ông. Có nghĩa là quyền an toàn nhân thân của Trần Trường quan trọng hơn quyền được treo hình Hồ tặc. Kết quả thực tế là cảnh sát Nam Cali đã làm sao cho ông ta "biến đi" thật an toàn để không còn có thể ở trong tiệm treo hình Hồ tặc, làm căn cớ gây phẫn nộ cho quần chúng nữa!

Ngay tại San Jose này, một vị linh mục Chánh Xứ được chính thức bổ nhiệm về cai quản nhà thờ hợp pháp của giáo phận và ông đã nhờ một lực lượng hùng hậu chó và cảnh sát bảo vệ để bước vào nhà thờ. Nhưng giáo dân phẫn nộ không cho ông vào. Cuối cùng, vì sự an toàn cá nhân của vị Chánh Xứ - chứ không phải vấn đề pháp lý nào khác - mà cảnh sát bắt buộc phải đưa ông lên xe ra khỏi hiện trường ngay tức khắc.

Giả thuyết rằng BTC một buổi hội họp của người da màu đã mời một đại diện KKK đến dự phiên họp với các hội viên. Khi dân chúng da màu trông thấy KKK là đã muốn nổi điên rồi thì BTC đương nhiên phải hủy bỏ lời mời và có trách nhiệm đưa người KKK này ra khỏi nơi đó ngay. Không phải vì BTC mời KKK đến thì họ có quyền ở lại, mà vì tính mạng người KKK đó đang bị đe dọa, nên bắt buộc họ phải ra đi.

Kinh nghiệm cho biết: Khi một người đã trở nên căn cớ cho đám đông phẫn nộ thì hậu quả không thể lường trước được. Người Việt quốc gia căm thù lá cờ Máu và họ có quyền xé nát hoặc châm lửa đốt nó. Lá cờ - dù biểu tượng cho một quốc gia - nhưng cũng chỉ là vật vô tri vô giác mà số phận còn như vậy, huống chi là con người ca tụng lá cờ ấy hiện diện trước mặt họ thì còn nguy hiểm đến chừng nào. Hơn nữa, nhiệm vụ cảnh sát không những là phòng ngừa tội phạm, không cho xảy ra, mà giả như có xảy ra thì cũng phải trong hoàn cảnh nào để dễ dàng tìm được bằng chứng xác thực. Trước một đám đông ồn ào, phẫn nộ, ai biết được một viên đạn từ đâu vụt tới hay một lưỡi dao phóng đến hoặc một cái ly bay vào mặt kẻ gây phẫn nộ? Bởi vậy, chỉ có một giải pháp an toàn nhất là cảnh sát phải triệt tiêu căn cớ gây phẫn nộ cho đám đông.

Tóm tắt, an toàn cá nhân và trật tự công cộng là kim chỉ nam để giải quyết rắc rối trong trường hợp này. Và đó là luật!

Với những nguyên tắc hướng dẫn đó, BTC Tiệc Tân Niên của Hội Luật Gia nhất trí lãnh trách nhiệm phải bằng mọi cách đưa Nguyễn Hữu Liêm ra khỏi phòng tiệc. Và đó chính là giải pháp tốt đẹp nhất cho tất cả mọi người và mọi phía: BTC không bị trách cứ là vô trách nhiệm và bữa tiệc vẫn vui vẻ thành công. Các quan khách và hội viên được mời cũng không phải vừa ăn vừa buồn nôn khi nhìn thấy nét mặt của những kẻ vô liêm sỉ, đã từng thú nhận là được sảng khoái khi đứng chào lá cờ Máu. Và cuối cùng, chính đương sự cũng được an toàn, không bị sỉ nhục, nhạo báng trước đám đông.

Trong lúc chào cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và mặc niệm các chiến sĩ và nạn nhân trên đường tranh đấu tìm tự do, dân chủ, mình thấy Nguyễn Hữu Liêm và vợ cũng đứng lên nghiêm chỉnh và cúi đầu. Lạ thiệt! Nếu ông ta đã ân hận vì bao nhiêu năm phải chào lá Cờ Vàng và hát bài quốc ca HK "Star Spangled Banner" và chỉ khi được chào lá cờ Máu ở Hà Nội thì ông mới cảm nghiệm được nỗi hân hoan "Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng"; thế thì tại sao ngày hôm nay - sau khi ông đã đặt bút viết như vậy - mà ông còn có liêm sỉ để đứng nghiêm chỉnh chào LẠI lá Cờ Vàng và hát LẠI bài Quốc ca HK này nhỉ?

Mình nghĩ rằng ông này có những suy tư triết học ấm ớ và lập trường chính trị ngu ngơ. Thế thì giữ ông lại chỗ này làm gì?

Ông ta là con người kịch cỡm, đi với Bụt mặc áo Cà Sa, đi với ma, mặc áo giấy. Về Hà Nội thì chào lá cờ Đỏ. Về Hoa Kỳ thì chào lá cờ Vàng. Thế thì chờ chi mà không mời ông đi chỗ khác chơi?

Ông thú nhận rằng ông hứng chí khi hát câu "Cờ in Máu chiến thắng". Nhưng ông có biết rằng vì lá cờ Đỏ ác ôn này mà máu ai đã phải xối xả tuôn trào? Đó là Máu của các chiến sĩ VNCH, những người đã bảo vệ cho ông và gia đình ông chạy trốn qua đây lánh nạn Cộng sản. Thế thì còn chờ gì mà không đuổi?

Đó là máu của đàn bà và trẻ thơ vô tội. Đó là máu của các nạn nhân bị chết oan uổng giữa mùa Xuân Mậu Thân linh thiêng. Thế thì còn phải đợi chi mà không đuổi?

Chưa hết, đó là máu của 58.000 binh sĩ của đất nước Hoa Kỳ, nơi đã nhận cưu mang ông khi ông nạp đơn xin tỵ nạn Cộng Sản và hiện đang nuôi dưỡng ông để rồi bị ông quay lưng lại chê bai "xa lạ" với quốc ca HK và tung hô Cộng Sản. Thế thì còn chờ gì mà không đuổi?

Qua bữa Tiệc Tân Niên của Hội Luật Gia hôm nay, bài học Nguyễn Hữu Liêm phải được rút ra cho các Hội Đoàn QG khác khi gặp phải trường hợp tương tự:

- Trước tiên, các Hội Đoàn phải kiểm điểm lại danh sách hội viên của mình: Nếu có những tên thân Cộng nào trong Hội thì phải xóa đi ngay và khai trừ khỏi Hội.

- Từ nay, khi có những tên thân Cộng nào xuất đầu lộ diện trong các buổi tiệc tùng hoặc sinh hoạt Cộng Đồng thì trước hết, phải yêu cầu BTC đuổi đi tức khắc. Nếu BTC nhu nhược, không muốn làm chuyện đó thì hãy gạt bỏ BTC và gọi cảnh sát đến chứng kiến sự phẫn nộ của đám đông và cảnh sát có trách nhiệm phải đem chúng ra khỏi hiện trường để tránh mọi xáo trộn có thể xảy ra.

- Sự xuất hiện của những tên thân Cộng này có tác dụng phá hoại sự an vui của Cộng Đồng người Việt QG. Chính những tên này mới là kẻ phải rời khỏi phòng tiệc hay phòng họp chứ không phải chúng ta, vì tiệc là của ta, họp hành là cho ta - những người Việt QG - chứ không phải cho bọn thân Cộng.

Khi bọn thiên Cộng về Việt Nam hoành hành trên phần đất Cộng Sản thống trị thì mình phải đánh theo thế thủ. Nhưng khi phải chạm trán với bọn vô liêm sỉ này ngay trên phần đất tự do của mình thì phải đánh theo thế công, đánh trực diện, mới đẹp mắt được. Một bữa tiệc mà mọi người ra về, chỉ để lại một tên thiên Cộng ngồi cắm cúi ăn hết phần của mình đã trả tiền thì không coi được chút nào. Có khi còn bị mang tiếng là đánh trúng BTC thuộc phe ta. Đánh thế công tức là dùng BTC đứng chung với mình đuổi cổ những quân vô liêm sĩ đi, để mọi người ngồi ăn uống thoải mái. Đó mới là thế cờ tuyệt chiêu.

Phải nhìn nhận BTC Hội Luật Gia hôm nay đã biết tiến thoái nhịp nhàng theo sự yêu cầu của các hội viên và hành động đẹp đẽ như Cọp vồ mồi, để đuổi cho bằng được Nguyễn Hữu Liêm ra khỏi phòng tiệc. Nhờ đó, bữa tiệc được vui vẻ, ấm cúng và sôi động trở lại, tránh được những đổ vỡ tưởng như gần kề.


Chúa Nhật, ngày 7-3-2010
Trần An Bài







Mời quí-vị đọc bài phân-tích của vị cựu Giảng-Sư Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia

 ĐẢNG CƯỚP

Mỗi khi năm hết Tết đến, ai cũng có cảm tưởng: Thời gian đi mau quá! Mới hôm nào đây còn nghe tiếng súng nổ vang trời trong dịp Tết Mậu Thân 1968, mà nay đã tròn 40 năm rồi!

     Mới ngày nào đây, đồng bào miền Nam Việt Nam (VN) còn miệt mài lo việc nhà việc nước. Vậy mà chỉ trong khoảnh khắc, nước mất nhà tan, họ hốt hoảng tìm đường tị nạn, với những tiếng thở vắn thở dài đầy uất nghẹn!

     Mới ngày nào đây, Nguyễn Minh Triết, một anh chàng thất học, giả mạo bằng cấp để gia nhập ngành sĩ quan Cảnh Sát tại Học Viện CSQG, nhưng khi vừa bị phát giác thì chàng bỏ trường, trốn thày, trốn bạn, đi theo Đảng cướp, để rồi ngày hôm nay, thầy của chàng, bạn của chàng phải bỏ nước đi tỵ nạn. Còn chàng thì lọt vào ghế Chủ Tịch Nhà Nước! Đảng cướp của chàng có tên thật là Đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN). Cuộc đời, thật lắm chuyện trớ trêu!

     Tại sao người ta lại gọi Đảng CSVN là Đảng Cướp? Bởi vì điều 23 Hiến Pháp Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam định rằng: "Tài sản hợp pháp của cá nhân, tổ chức, không bị quốc hữu hóa." Có nghĩa rằng tuy mang danh là Cộng Sản, nhưng chế độ Cộng Sản đã bị thế giới khai tử rồi. Thành ra, CSVN bây giờ không còn là Cộng Sản nữa, mà đang bám gót theo tư bản chủ nghĩa. Người dân Việt Nam hiện nay có quyền tư hữu, có quyền làm chủ động sản và bất động sản. Ngày xưa, khi chủ thuyết Cộng Sản còn đang hưng thịnh, Đảng CSVN đã xảo quyệt tịch thu rất nhiều cơ sở của các tôn giáo để hạn chế việc hành đạo và giữ đạo của các tín hữu. Điển hình là đất đai của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam (GHCGVN) đều có bằng khoán chứng minh sở hữu chủ từ bao nhiêu năm nay, trước khi Đảng CSVN nứt mắt chào đời. Vậy mà khi nắm được quyền hành, Đảng này phát động chiến dịch tịch thu các tài sản đó một cách bất hợp pháp, chà đạp lên chính luật lệ mà họ đã viết ra.

     Điều 23 Hiến Pháp của CSVN đã xác nhận quyền tư hữu của dân chúng và các tổ chức tư nhân, nhưng Đảng này đã đưa ra nguyên tắc sau đây để che đậy hành vi ăn cướp tài sản của người dân: "Dân là chủ, Nhà Nước quản lý và Đảng lãnh đạo". Tiêu chuẩn gì mà rừng rú, ngược đời như vậy?

     Nếu thực sự dân là chủ tài sản thì theo nguyên tắc thông thường, dân có quyền tự quản lý tài sản của mình hoặc nếu ký giấy giao quyền quản lý cho người khác trong một thời gian nhất định nào thì sau khi hết hạn quản lý, sở hữu chủ có quyền thu hồi tài sản. Quản lý có bổn phận phải giao trả tài sản về cho sở hữu chủ ngay khi được yêu cầu.

     Trên thực tế, tại Việt Nam, mọi việc đã không diễn tiến một cách hợp tình, hợp lý như vậy. Theo sự lãnh đạo tối cao của Đảng, Nhà Nước tự ý ban cho mình quyền quản lý, bất chấp người dân là chủ có đồng ý hay không.
 
 GHCGVN không hề bao giờ ký giấy hợp pháp trao quyền quản lý đất đai cho Nhà Nước. Như vậy hành vi quản lý này hoàn toàn bất hợp pháp. Hơn thế nữa, đã từ bao nhiêu năm nay, GHCG liên tục, nhưng cương quyết đòi lại những tài sản đã bị Nhà Nước chiếm giữ bất hợp pháp.
 
Và việc gì phải đến đã đến. Hiện nay, hàng ngàn giáo dân đã nhất loạt đứng lên tại Hà Nội để đòi lại nhà đất của Giáo Hội đã bị Đảng CSVN chiếm đoạt, để chia chác nhau hoặc dùng vào việc bất chính.
 
Trước tình thế khó xử này, Đảng CSVN đã chống chế một cách rất ấu trĩ: Chính phủ muốn dùng đất đó để xây trường học hay làm nhà cô nhi. Hoàn toàn là ngụy biện! Nguyên tắc sơ đẳng mà Đảng cần biết là không ai có thể đi ăn cướp ngân hàng để lấy tiền nuôi người nghèo. Không thể dùng cứu cánh để biện minh cho phương tiện. Tài sản đã có chủ phải trả lại cho chủ của nó. Nếu Đảng muốn có cơ sở làm việc công ích thì hãy dùng tài sản của Nhà Nước mà làm. Rất nhiều cơ sở của Nhà Nước đang được sử dụng rất lãng phí. Ví dụ: Cái Lăng ở Ba Đình đang dùng để ướp xác thối của Hồ Chí Minh nên dẹp đi, vì nó hôi thối, trái tự nhiên, phản khoa học và vô tích sự. Với cái mảnh đất mênh mông bát ngát đó, Nhà Nước có thể xây được biết bao nhiêu trường học, bệnh viện hoặc cô nhi viện.

     Trên phương diện hình luật, hành vi Đảng chiếm đoạt tải sản của dân đã hội đủ yếu tố của tội ăn cướp
và Đảng lãnh đạo cuộc ăn cướp này phải được xếp vào loại Đảng Cướp quy mô nhất trong lịch sử loài người.

     Một tên đạo tặc cạy cửa ban đêm, dùng vũ khí hăm dọa khổ chủ để lấy đồ đạc trong nhà. Đó là hành động ăn cướp. Còn Đảng CSVN công khai tước đoạt tài sản của dân chúng giữa ban ngày và chủ nhà đốt nến ban đêm cầu khẩn đòi lại thì Đảng cho đó là hành vi phạm pháp, phá rối trật tự công cộng. Ông cha chúng ta đã để lại một câu ca dao thật chí lý:

Con ơi, nhớ lấy lời này:
Giặc đêm là cướp, giặc ngày là quan.
Đảng CSVN quả đúng vừa là "quan" vừa là "cướp"!

     Có bao giờ Đảng Cộng Sản nghĩ rằng nếu "Dân làm chủ, Nhà Nước quản lý và Đảng lãnh đạo" thì vợ của các đồng chí cũng phải do Nhà Nước quản lý, rồi một ngày nào đó, qua sự lãnh đạo tối cao của Đảng, Nhà Nước giao vợ Thủ Tướng cho Chủ Tịch Quốc Hội quản lý, giao vợ Chủ Tịch Nhà Nước cho Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc quản lý hoặc giao bà phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân cho ông Trưởng Ban Tôn Giáo quản lý. Liệu như vậy có được hay không? Các "quan" Cộng Sản có đồng ý như vậy hay không?

     Đảng CSVN xưa nay vẫn rêu rao rằng họ đã lãnh đạo nhân dân đánh Pháp, đuổi Mỹ. Thế nhưng tại sao ngay lúc này đây, Trung Cộng ngang nhiên lấn biên giới, cướp Hoàng Sa và Trường Sa của đất nước VN, mà Đảng vẫn câm, Nhà Nước vẫn điếc và Mặt Trận Tổ Quốc vẫn mù. Không ai dám đả động gì tới quan thày Trung Cộng, dù chỉ là một lời phản đối xuông? Phi lý hơn nữa, khi nhân dân và thanh niên yêu nước nổi dậy biểu tình phản đối Trung Cộng thì Đảng lại ra lệnh đàn áp các cuộc biểu tình ấy? Có gan đánh Pháp, có gan đuổi Mỹ, mà sao không có gan giết Tàu?
Tại sao lại có sự kiện vô lý như vậy?

     Câu trả lời cho vấn nạn trên thật quá rõ ràng: Tất cả những cái mà xưa nay Đảng vẫn huyênh hoang gọi là "thành tích đánh Pháp, đuổi Mỹ" đều là giả dối, bịp bợm hết. Lịch sử chiến tranh Việt Nam đã được giải mã và đã chứng minh rằng Đảng CSVN không bao giờ đủ khả năng đánh Pháp. Chính Trung Cộng đã đem vũ khí và quân đội đánh dùm trận Điện Biên Phủ.

Đảng cũng không đủ sức mạnh đuổi Mỹ khỏi VN, mà chính Trung Cộng đã đuổi dùm cho họ. Chứng cớ là sau khi Kissinger và cựu TT. Nixon viếng thăm Trung Cộng năm 1972 thì chỉ một năm sau, hai quốc gia này đã trả giá xong xuôi cho cuộc bán đứng Miền Nam VN bằng hiệp định Paris 1973. Cũng chính vì thế, ngày nay Trung Cộng chiếm đất đai của VN thì Đảng CSVN đành ngậm đắng nuốt cay, im lặng một cách nhục nhã.

     Đảng CSVN đã được Tướng Cướp Trung Cộng vẽ đường chỉ lối cho đi ăn cướp. Nay đến lượt chính thày đi ăn cướp trò thì làm sao trò biết đường nào mà chống trả?

Hiểu được sự thực này rồi thì ngọn đuốc đòi Công Lý sẽ được mỗi người dân Việt nhen nhúm, mỗi gia đình nhen nhúm, mỗi tôn giáo nhen nhúm, mỗi tổ chức nhen nhúm; miền Bắc đốt lên, miền Trung đốt lên, miền Nam đốt lên, khắp nơi đốt lên. Rồi tới một ngày, cả nước sẽ biến thành một khối lửa hùng vĩ, thiêu rụi hết mọi tàn dư của Đảng CSVN.

     Chắc chắn bài kinh Hòa Bình mà giáo dân Hà Nội đang hát hôm nay sẽ là ca khúc Khải Hoàn cho ngày mai. Ngày đó chắc hẳn sẽ không còn xa.

Tiến Sĩ TRẦN AN BÀI



(bài đọc thêm)


 




Sửa lỗi anh em

Con người ai cũng có lầm lỗi. Vậy mà thái độ ứng xử trước lầm lỗi của người khác lại không giản đơn. Đối với lỗi lầm của người khác, ta thường có hai thái độ, hoặc quá khắc nghiệt loại trừ, hoặc quá thờ ơ lãnh đạm. Cả hai thái độ đó đều thiếu xây dựng. Quá khắc nghiệt loại trừ sẽ khiến ta can thiệp thô bạo vào đời tư, sẽ gây ra bất mãn, đổ vỡ. Quá thờ ơ lãnh đạm sẽ buông thả mặc cho sự xấu tràn lan, sẽ làm cho xã hội suy thoái.
 
Giáo Hội là một cộng đoàn những con người. Lầm lỗi là không thể tránh khỏi. Vì thế muốn cộng đoàn phát triển, việc sửa lỗi là cần thiết, nhất là đối với những lầm lỗi công khai ảnh hưởng đến đời sống cộng đoàn.
 
Tuy nhiên sửa lỗi là việc khó. Không khéo thì lợi bất cập hại. Lời Chúa hôm nay đưa ra những hướng dẫn cần thiết giúp việc sửa lỗi có kết quả.
 
Muốn sửa lỗi phải quan tâm. Chúa nói: Khi anh em ngươi sai lỗi. Vâng, người sai lỗi đó không phải ai xa lạ. Đó là anh em tôi, là người nhà của tôi, là một thành phần của đời tôi. Nếu lầm lỗi giống như một cơn bệnh, làm sao tôi không lo lắng chạy chữa cho người thân, nhất là cho chính bản thân khi bị mắc bệnh? Nếu lầm lỗi giống như mất mát người thân, làm sao tôi không đau xót lên đường đi tìm ngay tức khắc?
 
Muốn sửa lỗi cần can đảm. Càng ngày người ta càng muốn tránh đụng chạm, mích lòng. Dại gì nói những chuyện không vui để mua thù chuốc oán vào thân. Vì thế, để sửa lỗi, cần phải can đảm. Can đảm đến với người lầm lỗi. Can đảm nói sự thật về lỗi lầm của họ. Can đảm chấp nhận những rủi ro do việc sửa lỗi đưa đến như sự giận ghét, sự công kích, chấp nhận bị phê bình ngược lại.
 
Muốn sửa lỗi phải trân trọng. Trân trọng vì người lầm lỗi đó là người anh em tôi, là đáng quí trọng đối với tôi. Trân trọng vì người anh em tuy có lầm lỗi, vẫn có khả năng sửa đổi. Sửa lỗi là tin vào thiện chí, vào mầm mống tốt đẹp Chúa gieo vào lương tâm mỗi người. Sự khinh miệt, lên mặt kẻ cả sẽ chỉ chuốc lấy thất bại.
 
Muốn sửa lỗi phải rất tế nhị. Tâm hồn người lầm lỗi rất mong manh. Vừa đầy tự ái vừa đầy mặc cảm. Một lời nói không khéo sẽ dẫn đến đổ vỡ. Một thái độ vô tình sẽ càng khơi thêm hố ngăn cách. Vì thế Chúa dạy tôi phải rất tế nhị khi sửa lỗi. Thoạt tiên chỉ gặp riêng một mình. Gặp riêng là một thái độ tế nhị. Sự tế nhị tạo nên cảm giác an toàn, kính trọng và yêu thương. Sự tế nhị tạo ra một bầu khí tín nhiệm thuận lợi cho việc cởi mở tâm tình, khai thông bế tắc. Sự tế nhị sẽ trở thành chiếc cầu đưa người lầm lỗi trở về cộng đoàn.
 
Sau cùng, muốn sửa lỗi phải kiên trì. Việc sửa lỗi không giản đơn. Không phải làm một lần là thành công ngay. Vì thế phải rất kiên trì và có nhiều phương án. Kiên trì để vẫn tiếp tục dù đã một lần thất bại. Có nhiều phương án để cương quyết đi đến thành công. Hôm nay Chúa đưa ra cho ta ba phương án để chinh phục người anh em: Gặp riêng, gặp có người làm chứng và sau cùng mới đưa ra cộng đoàn.
 
Như thế, việc sửa lỗi hoàn toàn là một việc làm được thúc đẩy do tình yêu. Chính bầu khí tin yêu đó sẽ khiến cộng đoàn phát triển. Ai cũng mong được sống trong một cộng đoàn yêu thương như thế. Vì khi lầm lỡ ta biết mình không bị loại trừ nhưng sẽ được quan tâm giúp đỡ, một sự giúp đỡ chân thành, tế nhị và đầy yêu thương.
 
Lạy Chúa, xin ban cho con tâm hồn bác ái đầy tế nhị của Chúa.
 
GỢI Ý CHIA SẺ
1.Sửa lỗi anh em, góp ý phê bình, dễ hay khó?
2.Khi biết anh em lầm lỗi, bạn làm gì? Vạch mặt chỉ tên hay giả điếc làm ngơ?
3.Trong gia đình, trong xứ đạo bạn, đã có sự góp ý tốt đẹp chưa? 

ĐTGM. Ngô Quang Kiệt







 

Posted on 03 Feb 2011
TOP
back to Audio FreeViet INDEX
RSS  FreeVietNews-Audio
  • THƯƠNG TIẾC VIỆT DZŨNG!
  • Giỗ Nguyễn Chí Thiện: 1 Năm
  • Hiệp thông yểm trợ Gx Mỹ Yên!
  • Collection 2_ Sinh Hoat Ca (32)
  • Collection 1_ Sinh Hoat Ca (40)
  • Ủng hộ sự can trường bất khuất của TS Cù Huy Hà Vũ!
  • Phương Uyên & Nguyên Kha: chống Đảng Cộng Sản!
  • 28 AUDIO Nhận Định đầu năm Quý Tỵ 2013 từ Hoa Kỳ
  • Mặc Giao: Bầu cử tự do, công bằng, và lương thiện!
  • Bác sĩ Cấn Thị Bích Ngọc: Đoàn Én đem lại mùa Xuân!
  • Đại Lão Hòa Thượng Thích Tâm Châu: Cương quyết bảo vệ giang sơn Việt Nam!
  • 70 NĂM TÌNH CA VIỆT NAM (1930 - 2000)
  • Công Giáo Miền Bắc đồng loạt chống nhà nước VC!
  • Mãi mãi dòng thơ HOA ĐỊA NGỤC
  • Tôi Phải Sống -- Hồi ký đời tù của Linh mục Nguyễn Hữu Lễ
  • Huỳnh Thục Vy: Biểu tình là thể hiện tâm tư yêu nước!
  • Giám Mục Nguyễn văn Long: Không để sự Ác hoành hành
  • Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Ý nghĩa của sự Dấn Thân!
  • Tiến sĩ Nguyễn văn Lương: HẠN CHẾ DU LỊCH & GỞI TIỀN
  • TỘI ÁC KINH KHỦNG của Đảng Cộng Sản Trung Quốc!
  • Bác sĩ Cấn Thị Bích Ngọc: Quả là Quốc Nhục!!
  • Buồm cao ghi dấu can trường
  • 4 cuốn Sách Pháp viết về 30-4-1975: Pierre Darcourt, Jean Lartéguy, Olivier Todd, Vanuxem
  • AUDIO Hội Luận PALTALK mỗi tối Chủ Nhật 7-10pm PST
  • Đoàn văn Vươn: Quyền Tự Vệ chính đáng!
  • Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Long vĩ xà đầu khởi chiến tranh
  • Mặc Giao: Thêm ý chí và lòng cương quyết!
  • Mậu Thân và nỗi đau của Huế
  • VIỆT KHANG: Lòng nào làm ngơ trước NGOẠI XÂM?
  • 33 BÀI NHẬN ĐỊNH & CHÚC TẾT ĐỒNG BÀO VIỆT NAM
  • THÁI HÀ đấu tranh quyết liệt!
  • GM Nguyễn Thái Hợp: Biết Vận dụng Sức Mạnh quần chúng!
  • LM Nguyễn văn Khải: giáo dân xông vào nơi hiểm nguy!
  • Mặc Giao: Con thú điên cuồng ở chân tường!
  • Tiến sĩ Trần An Bài: Cách Mạng Bông Lau tại Việt Nam !
  • SƠN HÀ NGUY BIẾN -- XUỐNG ĐƯỜNG CỨU NƯỚC!
  • Nhà văn Chu Tất Tiến: Yêu Nước và Cứu Nước!
  • Tiến sĩ Hà văn Hải: Cuộc cách mạng của nông dân Việt Nam
  • Luật sư Nguyễn Hữu Thống: Giải Thể Chế Độ Cộng Sản
  • Tập trung cầu nguyện phản đối VC giam tù & khủng bố dân
  • Mặc Giao: Hội đủ điều kiện nổi dậy ở VIỆT NAM chưa?
  • Quyền lực của Nhân Dân, Sức Mạnh của Giới Trẻ!
  • Trần Phong Vũ: Từ Bắc Phi đến Việt Nam
  • Hòa Thượng Thích Quảng Độ & Radio Phật Giáo & Quê Mẹ
  • 26 lời kêu gọi cứu nước + chúc Tết đồng bào Việt Nam
  • Tiến sĩ Trần An Bài: Mọi chế độ độc tài đều bị đạp đổ!
  • Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm: Đoàn kết đòi quyền sống!
  • Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Tôn Giáo, nền văn minh tình thương!
  • TS Mai Thanh Truyết: Lửa Thiêng giúp dân Biểu Tình!
  • Mục sư Phạm Hữu Nhiên: Một Tương Lai đầy Hy Vọng!
  • Tiến sĩ Lê Minh Nguyên: Vượt Sợ Hãi để làm Cách Mạng!
  • Hiền Tài Phạm Văn Khảm: Cao Đài Tòa Thánh Tây Ninh chúc Têt
  • Giáo sư Lê Tinh Thông: Thắp sáng lửa đấu tranh ở Việt Nam!
  • Mặc Giao: Tạo điều kiện & nắm cơ hội để vùng dậy!
  • Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tâm Châu: mong Việt Nam đổi mới, có Nhân Quyền, Tự Do Dân Chủ, ấm no hạnh phúc
  • Tù nhân dưới chế độ Việt Cộng bị hành hạ kinh khiếp
  • Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt ra đi + Nỗi lòng của giáo dân Hà Nội
  • Đất Nước tôi màu thắm bên bờ đại dương (Việt+English)
  • Chúng tôi đau trong ngực mỗi người bạn Ba Lan
  • Các audio: chinhnghiavietnamconghoa.org
  • AUDIO BOOK-- Trại Kiên Giam của Nguyễn Chí Thiệp
  • Professor Linvingston Voorhis: Những khác biệt giữa chủ nghĩa cộng sản Âu Châu và Á Châu
  • Giáo sư Lưu Trung Khảo: Lạc Quan, Tin Tưởng, Hy Vọng
  • GS Nguyễn Quốc Khải: Hải ngoại cần góp sức nhiều hơn!
  • Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm: 35 năm khốn khổ tủi nhục của dân tộc Việt Nam
  • Tiến sĩ Nguyễn văn Canh: Hồ Sơ Hoàng Sa Trường Sa và Chủ Quyền Dân Tộc
  • Giáo sư Nguyễn Thanh Giàu: Chúng ta phải hết sức giúp đỡ!
  • Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Lưu truyền mãi với Sử Sách!
  • Trần Phong Vũ: Khối 8406, con đường đấu tranh quyết liệt và cụ thể
  • Mặc Giao: Đừng đòi hỏi họ phải là những chính trị gia chuyên nghiệp
  • Hữu Loan: Nhà Thơ bất khuất của phong trào Nhân Văn Giai Phẩm
  • Về Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền
  • Muôn nghìn đời dạt dào Chính Khí Việt!
  • Giáo sư Lưu Trung Khảo: Tẩy chay hàng hóa Trung Quốc!
  • Hải Triều: Cứ làm hết mình (5/2007)
  • Giáo sư Lưu Trung Khảo: Hồn Nước
  • Tiến sĩ Hà văn Hải: Khi Nước mất, chúng ta sẽ mất tất cả!
  • MỪNG TẾT CANH DẦN 2010: NHẠC XUÂN & GIA CHÁNH
  • Tiến sĩ Mai Thanh Truyết: Phải trang bị hành trang để tự cứu mình!
  • Giáo sư Nguyễn Thanh Giàu: Chúc dân Việt có Tự Do Công Lý
  • Đức Giám Mục Mai Thanh Lương: Tại Quê Nhà dân Việt chúng ta vẫn đói khổ
  • Trần Phong Vũ: Cầu chúc Chân Cứng Đá Mềm!
  • Lm Anphong Trần Đức Phương: Đem yêu thương vào nơi oán thù
  • Nhà văn Mặc Giao: Hãy đánh động lòng Trời và lòng người trong năm Canh Dần!
  • Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Quốc Gia Dân Tộc đắm chìm trong khổ ải thì lấy Đạo mà cứu Đời
  • Luật sư Nam Thị Hồng Vân: Chúng ta quyết tâm đứng lên bảo vệ lãnh thổ!
  • Hòa Thượng Thích Thiện Tâm: Suy nghĩ về hiện tình Đất Nước
  • Di Ngôn của Đức Ông Trần Văn Hoài (Tết 1999)
  • Cụ Nguyễn Kim Như: Chúng ta phải suy nghĩ và tích cực hơn! (2007)
  • Đặng Tấn Hậu: Tẩy Chay Hàng Hóa Trung Cộng!
  • Cố Giám Mục Lê Đắc Trọng: Nghĩ về Chủ nghĩa Cộng sản
  • Trần Phong Vũ: Cuộc Cách Mạng bằng Lời Cầu Nguyện tại Việt Nam
  • Linh mục Phan văn Lợi: Ta sinh ra làm người đứng thẳng!
  • Giáo sư Lưu Trung Khảo: Văn Hóa Việt khác văn hóa Tàu!
  • Hòa Thượng Thích Chánh Lạc: Nên đặt Tổ Quốc ViệtNam và 85 triệu dân lên trên hết
  • Trồng Thánh Giá khắp nơi-- Bài giảng của Lm Phạm Minh Triệu
  • Thỉnh Nguyện Thư vận động Chính Quyền & Quốc Hội Mỹ
  • Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất: Đạo đức &Tôn giáo!
  • Văn Phòng II Viện Hóa Đạo: Hiểm họa mất nước!
  • Hội Ngộ Dân Chúa 2011


    Các Đài Phát Thanh Việt Ngữ
    hướng về Việt Nam:

    » VOA: 5:30 giờ sáng ||  8 giờ tối  ||  10 giờ khuya  (chương trình trong ngày) hay các chương trình lưu trữ.
    » BBC phát thanh từ Luân Đôn: 9:30 tối
    » RFI (Radio France Internationale) LIVE 9:00 tối hay các chương trình lưu trữ
    » RFA: 6:30-7:30 sáng || 9-10 giờ tối LIVE
    hay các chương trình lưu trữ trong 7 ngày qua
    » VERITAS - Chân Lý Á Châu
    » Đài Phật Giáo Việt Nam

    Các đài phát thanh từ Hoa Kỳ:

    » Radio Bolsa
    (6-12pm-- 6-10pm / Mon-Fri)
    - Nam Calif. LIVE
    - Bắc Calif. LIVE
    » Little Saigon Radio
    - Nam Calif. LIVE 
    - Houston LIVE
    » Việt Nam Hải Ngoại LIVE
    » Saigon Radio Hải Ngoại LIVE


    « FreeVietNews.com


  •  



     


    Radio Việt Ngữ

    Các Đài Phát Thanh Việt Ngữ hướng về Việt Nam:

    .

     Các đài phát thanh từ Hoa Kỳ:

    • Radio Bolsa - LIVE
      (6-12pm-- 6-10pm / Mon-Fri)
    • Little Saigon Radio
      - Nam Calif. LIVE -- Houston LIVE
    • Việt Nam Hải Ngoại LIVE
    • Saigon Radio Hải Ngoại (4-10pm / Mon-Fri) LIVE
      Services | © 2008 - 2014