real story
  • HOME
  • AUDIO FreeViet
  • NEWS
     » Tin Vietnam
     » Tin The Gioi
     » Luu Tru
  •  CARTOONS
     » Hi Hoa
     » Luu Tru
  • AMIGAVLINK.com

  • 
    1 2 3 4 5
    6 7 8 9 10
    11 12 13 14 15
    16 17 18 19 20
    21 22 23 24 25
    26 27 28 29 30
    31 32 33 34 35
    36 37 38 39 40
    41 42 43 44 45
    46 47 48 49

    Thép Đen - Hồi ký của Đặng Chí Bình
    , do Trần Nam thực hiện. Thép Đen - Thiên Hồi Ký của một điện viên, một trong những chiến sĩ của bóng tối thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hoạt động tại miền Bắc và đã sa vào tay giặc. Thép Đen phơi bày tất cả những sự thật kinh khiếp vượt trí tưởng tượng của con người tại một vùng đất mịt mù hắc ám của loài quỷ dữ mà người viết như đã đội mồ sống dậy kể cho ta nghe những cơ cực lầm than của xã hội miền Bắc và cuộc đời tù đày bi thảm của những chiến sĩ vô danh của chúng ta, những người đã âm thầm chiến đấu và gục ngã vì lý tưởng Tự DoĐại Nghĩa Dân Tộc...

    Ở đây chỉ có tập I và II, từng được phát thanh trên đài phát thanh Quê Hương từ San Jose, California - Hoa Kỳ, trong chương trình đọc truyện do Trần Nam phụ trách.

    Thép Đen tập I và II do nhà xuất bản Đông Tiến phát hành từ năm 1987. Đến năm 1991, tác giả tự xuất bản tập III và đến năm 2005 thì hoàn tất tập IV. Quý vị có thể hỏi mua sách hay dĩa đọc truyện qua địa chỉ sau đây:

    Dang Chi Binh
    PO Box 255-571
    Dorchester, MA. 02125, USA

    Hoặc quý vị có thể liên lạc với tác giả qua email: dcbinh38@hotmail.com

    Chúng tôi xin chân thành cám ơn tác giả và trân trọng giới thiệu đến quý độc giả và thính giả khắp nơi một bộ hồi ký có một không hai, của một trong những điệp viên hoạt động trong bóng tối, một chiến sĩ thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

    Cuộc thắng thua trong ván cờ Giám Mục
    {nl}
    Trần Ðoan Hùng
    (VietCatholic News - 19 May 2010)
    {nl}
     
    {nl}
    Không ai trong giới truyền thông lại phủ nhận sự kiện thời {nl}sự nóng bỏng của xã hội Việt nam trong thời điểm nầy: Tình hình nhân sự trong {nl}hàng Giáo Phẩm Việt Nam. Cho dù nội dung sự kiện hoàn toàn thuộc lãnh vực tôn {nl}giáo. Tuy nhiên, những hệ lụy của nó đã kéo theo cả một cơn sóng mang tính chính {nl}trị-xã hội rất đặc biệt. Bởi chưng, sự kiện nầy có liên quan đến một tập thể {nl}giáo dân Công Giáo đến 7 triệu người, trong khi tầm ảnh hưởng tinh thần của nó {nl}lại âm vang đến mọi thành phần xã hội, đến giới trí thức, đến lực lượng những {nl}nhà dân chủ tranh đấu cho tự do nhân quyền và chủ quyền của Ðất nước Việt nam, {nl}đến cộng đồng những người Việt ở hải ngoại…

    1. Trong một bối cảnh xã {nl}hội-chính trị như thế.

    Trước khi đi vào chính đề, chúng ta cần ghi {nl}nhận một số sự kiện chính trị-xã hội-tôn giáo có liên quan và ảnh hưởng xa {nl}gần.

    • Ðảng Cộng Sản Việt Nam đang ráo riết chuẩn bị cơ cấu nhân sự cho {nl}Ðại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI của Ðảng sẽ diễn ra vào nửa đầu tháng {nl}1/2011.

    • Ðại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long (1010-2010)

    • Hội {nl}nghị Thượng đỉnh Phật Giáo (dự kiến diễn ra từ ngày 20-25/11/2010)

    • Năm {nl}Thánh Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam.

    Còn nếu tính đến các vấn đề nhạy {nl}cảm trong bối cảnh chính trị hiện thời tại Việt Nam, thì có thể liệt kê vài sự {nl}kiện lôi kéo sự quan tâm của quốc tế và quốc nội:

    • Chủ quyền lãnh thổ, {nl}lãnh hải, biên đảo của Việt nam trong tương quan với Trung Quốc.

    • Ý đồ {nl}của Trung Quốc tại Việt Nam qua con đường đầu tư khai thác bô-xít, mướn đất {nl}trồng rừng, xây dựng các trung tâm giải trí-thương mại…

    • Phong trào của {nl}giới trí thức và các nhà dân chủ lên tiếng tranh đấu cho chủ quyền lãnh thổ, {nl}lãnh hải, biên đảo của Ðất nước, đời sống tự do nhân quyền của người dân, tính {nl}chính danh của Ðảng Cọng Sản Việt Nam và sự giải thể ý thức hệ Mác-Lê trong đời {nl}sống xã hội.

    Ðiểm qua một số các sự kiện chính trị-xã hội-tôn giáo như {nl}trên, để chúng ta có một cái nhìn tương đối khách quan và tổng thể về một “sự cố {nl}xã hội” thuộc Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam đang thu hút sự quan tâm của nhiều {nl}người và được mổ xẻ, bình luận tương đối nhộn nhịp trên các phương tiện truyền {nl}thông.

    2. Không là một câu chuyện nội bộ của người Công Giáo Việt nam {nl}

    Nếu ai nghĩ rằng, cả những người trực tiếp trong cuộc, xem sự kiện {nl}Tòa Thánh bổ nhiệm Ðức Cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, Giám Mục Ðà Lạt, đương kiêm {nl}Chủ Tịch Hội Ðồng Giám Mục Việt nam về làm Phó Tổng Giám Mục Hà Hội, và sự việc {nl}“nguyên” Ðức Tổng Giám mục Mục Giuse Ngô Quang Kiệt vừa từ nhiệm để đi chữa {nl}bệnh, chỉ là một sự kiện tôn giáo đơn giản, bình thường, thuộc nội bộ của Giáo {nl}Hội Công Giáo, không liên quan gì đến bối cảnh sinh hoạt xã hội chính trị Việt {nl}nam và cả trên toàn thế giới, thì thật quá ngây thơ, nếu không nói là một sự {nl}“thờ ơ và tránh né thiếu trách nhiệm”.

    Bởi chưng, ngay trong nguyên tắc {nl}nền tảng mang tính thần học được thiết chế vững chắc và đầy đủ với Hiến Chế Mục {nl}Vụ “Vui Mừng và Hy Vọng” của Công Ðồng Vatican II, thì: “Vui mừng và hy vọng, {nl}ưu sầu và lo lắng của con người ngày nay, nhất là của người nghèo và những ai {nl}đau khổ, cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của các môn đệ Chúa {nl}Kitô, và không có gì thực sự là của con người mà lại không gieo âm hưởng trong {nl}lòng họ. Thực vậy, cộng đoàn của họ được cấu tạo bằng những con người đã được {nl}qui tụ trong Chúa Kitô, được Chúa Thánh Thần hướng dẫn trong cuộc lữ hành về {nl}Nước Cha và đã đón nhận tin mừng cứu rỗi đem tới cho mọi người. Vì thế, cộng {nl}đoàn ấy mới nhận thấy mình thực sự liên hệ mật thiết với loài người và lịch sử {nl}nhân loại”[1]

    Cho nên, xét về chiều kích mục vụ của Hội Thánh Công {nl}Giáo, việc được bổ nhiệm hay từ nhiệm của một vị Mục Tử thuộc hàng Giáo phẩm hay {nl}giáo sĩ, nhất là những vị đang nắm giữ những cương vị trọng yếu, thì điều cốt {nl}yếu không nhằm giải quyết yêu cầu cá nhân của đương sự mà là yêu cầu mục vụ của {nl}Dân Chúa. Trong trường hợp nầy, là yêu cầu mục vụ của Tổng Giáo Phận Hà Nội, và {nl}rộng hơn, của Giáo Hội Việt Nam.

    Chúng ta nhận rõ điều nầy trong nội dung {nl}Tông Sắc Bổ nhiệm Ðức Tổng Giám Mục Phó Phêrô Nguyễn Văn Nhơn của Tòa Thánh đó {nl}là “lo liệu thích đáng hơn cho đàn chiên” (Xin trích):

    “Thói quen của {nl}các Ðấng Kế Vị Phêrô là nhận lời các vị Lãnh đạo Giáo Hội khi các ngài xin được {nl}giúp đỡ vì lý do chính đáng. Lúc nầy Hiền Ðệ đáng kính Giuse Ngô Quang Kiệt, {nl}Tổng Giám Mục Tổng Giáo phận Hà Nội đã xin cho mình một Tổng Giám Mục Phó để có {nl}thể lo liệu thích đáng hơn cho đàn chiên.”[2]

    Tuy nhiên, nếu sự thay {nl}đổi, hay bổ nhiệm Giám Mục ở vào một thời điểm và một nơi chốn bình lặng, không {nl}có những phức tạp mục vụ và rắc rối chính trị liên quan, thì mọi sự sẽ diễn ra {nl}trong sinh hoạt bình thường, không có gì phải trăn trở, bàn luận.

    Nhưng {nl}lần bổ nhiệm Phó Tổng Gám Mục Hà Nội nầy đã không diễn tiến cách bình thường. Và {nl}đây là 3 điểm nhấn “không bình thường” đó:

    - 1). Biến cố nầy đi theo một {nl}chuổi các sự kiện khác [3], mà theo lý giải của nhiều nhà phân tích và dư luận {nl}truyền thông, đây là giải pháp cuối cùng cho một “kịch bản phức tạp” mà nạn nhân {nl}hay con chốt thí chính là Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam, là Hội Thánh Công Giáo {nl}Việt Nam, như nhận định của chính Ðức Cha Giuse Nguyễn Chí Linh, trong diễn văn {nl}chào mừng trong thánh lễ Nhậm chức của Ðức Phó Tổng tại Hà Nội hôm 7.5.2010: {nl}

    “Không thể phủ nhận được rằng việc bổ nhiệm này đã gây ra một số {nl}tranh cãi trong những ngày vừa qua. Có người bi quan cho đó là sai lầm của Toà {nl}Thánh Vatican, là dấu hiệu của một Hội đồng Giám mục Việt Nam đang bị phân hoá, {nl}bị khuynh loát, thậm chí là một trang sử buồn cho Giáo Hội Việt Nam và cách {nl}riêng, cho Tổng giáo phận Hà Nội.”

    - 2). Biến cố nầy phải đối diện {nl}với một thực trạng mục vụ và chính trị đầy phức tạp, phân hóa và nhiễu nhương {nl}trên địa bàn Tổng Giáo phận Hà Nội mà địa điểm chính là Thủ Ðô nước Cộng Hòa Xã {nl}Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Sau đây là một vài đơn cử:

    • Sự mệt mõi của cộng {nl}đồng Dân Chúa Hà Nội sau bao nhiêu cuộc tranh đấu bất thành kéo dài từ vụ Tòa {nl}Khâm, đất Thái Hà đến Thánh Giá Ðồng Chiêm.

    • Sự cương quyết loại trừ {nl}Ðức Tổng Giuse khỏi Hà Nội của cấp lãnh đạo thủ đô, của đảng Cọng Sản.

    • {nl}Sự đố kỵ của đồng bào Phật Giáo và các anh em khác đối với Công Giáo sau những {nl}chiến dịch tuyên truyền bài xích rầm rộ của ngành truyền thông nhà nước. {nl}

    - 3). Biến cố nầy đan xen với nhiều sự kiện xã hội chính trị mang tính {nl}đối kháng với nhà nước đương quyền:

    • Vụ trấn áp thiền viện Bát Nhã, đã {nl}gây ra một vết thương lớn trong lòng Giáo Hội Phật giáo Việt nam.

    • Trong {nl}khi trước đó, đã nổ ra những cuộc biểu tình bất thành của sinh viên Hà Nội cũng {nl}như Sài Gòn phản đối Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng-Trường Sa.

    • Những phê {nl}bình, góp ý của các nhân vật quan trọng, các nhà trí thức về vụ Bô-xít Tây {nl}Nguyên, về các hợp đồng cho Trung Quốc và các nước khác thuê đất trồng rừng dài {nl}hạn, xây dựng các khu vui chơi giải trí…

    • Các cuộc nổi dậy đòi chủ quyền {nl}đất của đồng bào dân tộc Tây Nguyên, của nông dân Nam Bộ, Trung và cả Bắc Bộ, {nl}các cuộc khiếu kiện tập thể của dân oan.

    • Rồi đồng thời với các sự cố {nl}xã hội nổi cộm trên là sự xuất hiện càng lúc càng đông các tiếng nói phản biện {nl}và đòi dân chủ, tự do nhân quyền, đòi xét lại tính chính danh của quyền lảnh đạo {nl}của Ðảng Cọng Sản, đòi giải thể ý thức hệ Mác-Lê… của các nhà trí thức trong {nl}cũng như ngoài nước, là đảng viên hay các nhân sĩ trí thức bình thường mà cao {nl}điểm là những cuộc trấn áp qua các bản án máy móc và vội vàng [4], đập phá các {nl}websites, khủng bố tinh thần và thể chất các đương sự…

    Nếu gộp chung tất {nl}cả những sự kiện trên để nhìn dưới một lăng kính chính trị mang tính đố kỵ, hẹp {nl}hòi và thủ cựu mà đã trở thành “tội nguyên tổ’ của các chế độ độc tài Cọng Sản, {nl}thì có thể gọi tên đó là: “Diễn biến hòa bình”[5] (Xin trích)

    “Từ năm {nl}1945, hệ thống các nước XHCN được thiết lập trên khắp các châu lục. Ðể chống lại {nl}xu hướng lịch sử đó, đế quốc và các nước phản động khác (đứng đầu là đế quốc {nl}Mỹ), tìm mọi cách kéo giáo hội các tôn giáo vào cuộc chiến tranh "diễn biến hòa {nl}bình", nhằm xóa bỏ chế độ XHCN, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Ðảng Cộng sản ở các {nl}nước này.

    Bằng cách lập ra những trung tâm thông tin, đêm ngày phát sóng {nl}tuyên truyền phát triển đạo, nói xấu Ðảng Cộng sản, kích động chiến tranh tôn {nl}giáo, chiến tranh sắc tộc, kêu gọi tín đồ đấu tranh đòi tự do tôn giáo, đòi tách {nl}giáo hội khỏi sự kiểm soát của Nhà nước XHCN, gây mất ổn định chính trị xã hội {nl}nhằm tạo thời cơ để can thiệp vào công việc nội bộ của các nước đó…

    Từ {nl}1985 đến nay, thủ đoạn này được chúng sử dụng một cách triệt để. Hệ quả của nó {nl}là ở một số nước chính quyền không kiểm soát nổi dân, có nước bị chia cắt thành {nl}nhiều quốc gia nhỏ, vai trò lãnh đạo của Ðảng Cộng sản bị lu mờ (ví dụ Liên bang {nl}Nam Tư...).

    Với những thủ đoạn nêu trên, có thể nói bọn đế quốc đã thành {nl}công trong việc lợi dụng vấn đề tôn giáo và dân tộc, tạo thành một đòn tấn công {nl}hiểm hóc vào một số nhà nước XHCN ở Ðông Âu, và Liên Xô, phối hợp với các mũi {nl}tiến công khác làm sụp đổ XHCN ở các nước này. Ngoài ra, chúng còn gây ra tình {nl}hình phức tạp ở nhiều khu vực khác như Tây Á, châu Phi, và nhiều nước như Ấn Ðộ, {nl}Trung quốc, Việt Nam, Mianma...”
    (Hết trích)

    3. Khi thế cờ đã {nl}chuyển

    Trên mặt trận xã hội và ý thức hệ, quả thật, đồng bào Công {nl}Giáo, đặc biệt tại thủ đô Hà Nội và tại giáo phận Vinh, đã có lúc giành thế {nl}thượng phong trong việc đối đầu với lực lượng hùng mạnh của nhà nước mà đại diện {nl}là hàng trăm cảnh sát cơ động được trang bị tận răng với dùi cui, lựu đạn cay và {nl}chó nghiệp vụ. Hình ảnh của hàng ngàn người tay cầm cạnh vạn tuế biểu tình ôn {nl}hòa qua các con đường Hà Nội để đến dự phiên tòa các giáo dân tranh đấu, hay {nl}hình ảnh cả trăm ngàn người giáo dân giáo phận Vinh tuôn về Tòa Giám Mục Xã Ðoài {nl}để mừng lễ Bổn mạng giáo phận với biểu ngữ liên đới với Tam Tòa mà không một lực {nl}lượng an ninh nào của nhà nước ngăn cản được, đã cho thấy sức mạnh tập thể của {nl}Giáo Hội Công Giáo lớn lao như thế nào.

    Cũng trong thời điểm nhạy cảm đó, {nl}Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam đã công bố một bản “Quan Ðiểm”[6] như là một “cú thăm {nl}dò” trong cuộc đấu tranh ý thức hệ mà điểm nhấn đó là “quyền tư hữu đất đai”: {nl}

    “Việc sửa đổi này cần phải quan tâm tới quyền tư hữu của người dân {nl}như Tuyên ngôn Quốc tế của Liên Hiệp Quốc về Nhân quyền đã khẳng định: “Mọi {nl}người đều có quyền tư hữu cho riêng mình hay chung với người khác… và không ai {nl}có thể bị tước đoạt tài sản của mình cách độc đoán” (số 17). Vì thế, chúng tôi {nl}cho rằng thay vì chỉ giải quyết theo kiểu đối phó hoặc cá biệt, thì giới hữu {nl}trách phải tìm giải pháp triệt để hơn, tức là để người dân có quyền làm chủ tài {nl}sản, đất đai của họ, đồng thời người dân cũng phải ý thức trách nhiệm của mình {nl}đối với xã hội. Ðòi hỏi này lại càng khẩn thiết hơn trong bối cảnh toàn cầu hoá {nl}ngày nay, khi Việt Nam ngày càng hội nhập sâu hơn vào nhịp sống chung của thế {nl}giới. Ðây sẽ là tiền đề cho việc giải quyết tận gốc những vụ khiếu kiện về đất {nl}đai và tài sản của người dân, đồng thời góp phần tích cực vào sự tăng trưởng {nl}kinh tế và sự phát triển vững bền của đất nước.”

    Qua những sự kiện {nl}trên, quả thật, hình ảnh của Giáo Hội Việt Nam đã phần nào được nhiều người {nl}trong cũng như ngoài nước nể trọng và là nơi để họ đặt niềm hy vọng. Niềm hy {nl}vọng sẽ là điểm quy tụ, nối kết các lực lượng dân chúng không chịu cúi đầu thuần {nl}phục dưới sự lãnh đạo độc tài của Ðảng Cộng Sản để tìm một hướng canh tân dân {nl}chủ hóa đất nước.

    Phải chi trước cái thế “thượng phong” nầy, Giáo Hội {nl}Công Giáo Việt Nam mà người đại diện chính là Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam đồng {nl}lòng, hiệp nhất đi thêm một nước cờ, chấp nhận trả giá cho những thiệt thòi của {nl}bản thân, liên đới tích cực và mạnh mẽ với mọi thành phần thức thời trong nước {nl}chĩa mũi dùi tiến công sang mặt trận dân chủ, nhân quyền và chủ quyền quốc gia, {nl}liên đới với các tôn giáo bạn (chẳng hạn trong biến cố Bát Nhã), đoạn tuyệt dứt {nl}khoát với ý thức hệ Mác-Lê, đứng hẳn về phía những người nghèo nông dân và dân {nl}tộc ít người… thì chắc chắn sẽ có những chuyển biến lớn trong xã hội Việt nam {nl}hôm nay, hay ít ra, sẽ khẳng định dứt khoát vai trò quan trọng và vị thế cao quý {nl}của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam. Nhưng Giáo Hội Công Giáo đã không tận dụng được {nl}cơ hội ngàn năm một thuở nầy. Hội Ðồng Giám mục Việt nam đã im lặng thúc thủ. Và {nl}như thế, thế cờ đã bị lật ngược.

    Kể từ khi nhà cầm quyền Việt Nam nhận {nl}được tín hiệu từ “tín thư tháo ngòi nỗ” của Ðức Hồng Y Bertone để giảm nhiệt cho {nl}điểm nóng Tòa Khâm và đất Thái Hà, kế tiếp là cuộc yết kiến của Thủ tướng Nguyễn {nl}Tấn Dũng với ÐGH đương kiêm Bênêđictô XVI, và nối tiếp là một lô những “ân huệ” {nl}dành cho Công Giáo: trả lại nhiều hecta đất cho linh địa La Vang, cho Tòa Giám {nl}Mục Ðà Lạt, tạo điều kiện thuận lợi để Công Giáo xây dựng các cơ sở to lớn như {nl}Tòa Giám Mục và ÐCV Xuân lộc, các cơ sở mục vụ Bắc Ninh, Bùi Chu, Thái Bình, rồi {nl}với một số các giám mục trẻ được tấn phong… coi như cuộc đối đầu nguy hiểm của {nl}thế lực Công Giáo với nhà nước Cọng Sản không còn là vấn đề quan trọng {nl}nữa.

    Trong khi đó, với thủ đoạn nhà nghề đã sở hữu và thực hành nhuần {nl}nhuyễn, nhà nước Cọng Sản bắt đầu “bắn tỉa” và phân hóa Giáo Hội Công Giáo qua {nl}mặt trận ngoại giao và truyền thông.

    Và kết quả là họ đang ở thế thượng {nl}phong. Biểu tượng “Ngô Quang Kiệt” đã bị bứng khỏi Hà Nội; Ðức Tổng Phêrô Nguyễn {nl}Văn Nhơn, đương kim CT/HÐGMVN được tiếp đón bằng những biểu ngữ tiếp đón không {nl}thiện cảm và bị đánh phá tơi bời hoa lá trên các mạng truyền thông; các chức sắc {nl}khác trong hàng ngũ HÐGMVN lần lượt bị đưa “lên đoạn đầu đài”… Giáo Hội Công {nl}Giáo Việt Nam hôm nay chỉ còn là một trò cười trơ trẽn trong con mắt của nhiều {nl}cán bộ Cộng Sản và là nổi thất vọng mênh mông của nhiều trái tim đầy nhiệt huyết {nl}muốn đồng hành cùng Giáo Hội để quyết tử cho một đất nước Việt nam quyết {nl}sinh.

    Cho dù có vớt vát cách nào như nội dung bài diễn từ [7] của Ðức {nl}Giám Mục Thanh Hóa trong thánh lễ nhậm chức của Ðức Tổng Phó Phêrô, thì cuộc cờ {nl}đã xuống thế hạ phong của Công Giáo không còn che dấu được. (Xin {nl}trích)

    “Nhưng nếu suy nghĩ một cách lạc quan, chúng ta cũng có thể rút {nl}ra những kết luận rất tích cực từ biến cố này. Ðiểm tích cực đầu tiên là mọi {nl}thành phần Dân Chúa đã có cơ hội nói lên nguyện vọng của mình một cách chân {nl}thành, đồng thời cũng có kinh nghiệm sâu sắc hơn về vai trò và sứ mệnh của các {nl}phương tiện truyền thông thời hiện đại. Kỷ niệm 50 năm thành lập, Hàng Giáo phẩm {nl}Việt Nam bước vào một giai đoạn mới qua đó, các bậc chủ chăn được lắng nghe {nl}tiếng nói cộng đồng Dân Chúa cách phong phú và cụ thể hơn, đồng thời cũng học {nl}được bài học biện phân cách bình tĩnh hơn đối với những thông tin mỗi lúc một đa {nl}dạng, đa chiều và phức tạp hơn.

    Ðiểm tích cực thứ hai là dù khác biệt, {nl}thậm chí có khi là đối lập, nhưng tất cả mọi quan điểm đều có một mẫu số chung {nl}là lòng yêu mến Giáo Hội. Suy nghĩ và cách biểu hiện khác nhau, nhưng lòng yêu {nl}mến vẫn là một. Trong bối cảnh và tinh thần Năm Thánh 2010, chúng ta hãy xem đây {nl}là cơ hội sống tình hiệp thông cách đặc biệt hơn: chúng ta cần phải can đảm hơn {nl}khi đối diện với các dị biệt, chúng ta cần phải mổ xẻ chuyện Giáo Hội cách rốt {nl}ráo hơn, công khai hơn, nhưng đồng thời trải nghiệm được cái giá phải trả để bảo {nl}vệ tình huynh đệ trong đại gia đình Giáo Hội.

    Chắc chắn là ai trong {nl}chúng ta cũng đều muốn sự tốt đẹp cho Giáo Hội. Nhưng nếu vì yêu mến Giáo Hội mà {nl}chúng ta loại trừ nhau thì không còn gì mâu thuẫn bằng. Khác biệt nhau nhưng vẫn {nl}sẵn sàng nhường nhịn, yêu thương nhau, vì một Giáo Hội duy nhất, thánh thiện, {nl}công giáo và tông truyền, đó mới là dấu chỉ chúng ta còn thuộc về Giáo Hội do {nl}Chúa Kitô thiết lập.”


    4. Thử tìm một số nguyên nhân thua thắng {nl}trên ván cờ hiện nay

    Với tình hình hiện nay, có thể nói được, Giáo {nl}Hội Công Giáo đang là kẻ thua cuộc.

    Chắc có nhiều người sẽ tự hỏi: {nl}“Trước biến cố đau buồn nầy, chúng ta, những người Công Giáo Việt Nam, đang sốt {nl}sắng cử hành Năm Thánh 2010 mà bước đầu tiên là “đọc lại lịch sử”, những trang {nl}sử hào hùng của cha ông, sẵn sàng đổ máu vì đức tin, phải làm những gì {nl}?”

    Cứ để cho các bà mẹ đạo đức áp dụng thuộc lòng kinh “Tám Mối Phúc {nl}Thật” mà tự an ủi với điều “phúc cho ai bị bách hại vì chính đạo…”, hay để cho {nl}các giám mục, linh mục bằng cấp chữ nghĩa thần học đầy mình tiếp tục ca bài vọng {nl}cổ “Chúa Thánh Thần có cái lý của Ngài”, và để cho các đấng chức cao quyền trọng {nl}tại giáo triều Rôma hay tại các Tòa Giám mục sang trọng vỗ ngực nghênh ngang {nl}“Phêrô, con là đá, trên đá nầy Thầy sẽ xây Giáo Hội của Thầy và các thế lực hỏa {nl}ngục không thắng nổi”. Còn chúng ta, những giáo dân, linh mục tay lấm chân bùn, {nl}thường ngày đối diện với bao nổi oan khiên bức xúc do cái chế độ độc tài đảng {nl}trị thối nát tham nhũng bày ra, chúng ta biện phân rõ ràng: “Của César trả {nl}César. Của Thiên Chúa trả Thiên Chúa”.

    Nhưng với nguyên tắc “biết người {nl}biết ta”, trước khi đề xuất công tác “Của César trả César”, chúng ta lại cần thử {nl}phân tích thêm đâu là những lý do khiến Giáo Hội Công Giáo phải tuột xuống thế {nl}hạ phong và đâu là những yếu tố giúp cho nhà nước Cộng Sản Việt Nam chiếm thế {nl}thượng phong.

    Lý do thứ nhất được cánh truyền thông mổ xẻ đó là: quyết {nl}định bổ nhiệm Ðức Cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn thay thế Ðức Cha Giuse Ngô Quang {nl}Kiệt của Vatican trong bối cảnh xã hội chính trị tại Hà Nội như hiện nay là một {nl}nóng vội đầy thất sách, nếu không nói là một sai lầm trầm trọng. Việc chấp thuận {nl}đơn xin từ chức của Ðức Cha Kiệt đó là điều chính đáng. Ðáng lẽ điều nầy cần {nl}được thông báo rõ mà không cần phải úp mở dấu diếm. Tại sao không thẳng thắn nói {nl}rằng, lý do Ðức Cha Kiệt từ chức vì sức khỏe yếu đi trầm trọng do những áp lực {nl}của chính quyền dân sự trong cuộc tranh đấu cho quyền tự do tôn giáo tại Việt {nl}Nam và chủ quyền của Giáo Hội trên những tài sản và cơ sở thờ tự của Giáo Hội {nl}địa phương. Trong khi đó, còn có bao nhiêu giải pháp khác để đáp ứng tình trạng {nl}một giáo phận trống tòa. Ðâu cần gì cứ phải điều một Giám Mục khác để thay thế, {nl}một giải pháp mà có lẽ chính quyền thủ đô Hà Nội đang dài cổ trông mong để ít ra {nl}bộ mặt văn hóa nhân quyền của Hà Nội đỡ trơ trẻn trong đại lễ mừng 1000 năm {nl}Thăng Long. Và do đó, người ta có lý do để cho rằng: Ðức Cha Nhơn chính là một {nl}“con đê tế thần” trong cuộc mặc cả ngoại giao giữa tòa thánh Vatican và nhà nước {nl}Việt Nam. Nội dung cuộc trả treo của đôi bên có thể là: Tổng Giáo Phận Hà Nội {nl}cần một giám mục ôn hòa để làm tiền đề khai thông lộ trình tiến đến quan hệ {nl}ngoại giao của Vatican và Việt Nam. Ðứng trước một mục tiêu lớn nầy của Giáo {nl}Hội, làm sao Ðức Cha Nhơn có thể từ chối. Và như thế, tiếng của dân (vox populi) {nl}đành chịu hiến tế trước “tiếng của Chúa” (vox Dei) mà người phát ngôn chính thức {nl}chính là Tòa Thánh Vatican. Ðiều nầy Ðức GM Thanh Hóa có nhắc tới trong bài diễn {nl}từ hôm 7.5:

    “Quyết định của Ðức Thánh Cha có thể không đáp ứng được {nl}sự chờ đợi nhân loại của một số con cái, nhưng vẫn là quyết định của Ðấng Ðại {nl}Diện Ðức Kitô trên trần gian. Giáo Hội chỉ là Giáo Hội, Toà Thánh chỉ là Toà {nl}Thánh một khi chúng ta có khả năng chấp nhận chiều kích siêu phàm của Giáo Hội. {nl}Ðiều đó đòi buộc chúng ta phải hiến tế quan điểm riêng của mình để đón nhận và {nl}tuân phục Thánh Ý đấng thay mặt Chúa Giêsu, Ðấng thiết lập Giáo {nl}Hội.”[8]

    Thế nhưng có người lại lý luận rằng: Tòa Thánh sở dĩ có {nl}quyết định như thế cũng phải tham khảo ý kiến các chuyên viên tư vấn về Giáo Hội {nl}Việt Nam, hoặc thông qua HÐGMVN, hoặc những chuyên viên về Việt Nam tại Giáo {nl}triều. Và người được xem là “kiến trúc sư” cho “kế hoạch mục vụ Hà Nội” là Ðức {nl}ông Cao Minh Dung. Không biết có thực sự là như thế không ? Nhưng nếu quả thật {nl}Tòa Thánh chỉ nghe ý kiến của một người không hiện diện tại Việt nam, chưa có {nl}những kinh nghiệm xương máu về chế độ độc tài cộng sản, mà quyết định như thế, {nl}thì thật là thiếu sót. Và điều nầy, cần phải đặt lại vai trò cố vấn cho Tòa {nl}Thánh của HÐGMVN. Ðứng trước một vấn đề mục vụ nan giải và phức tạp của Tồng {nl}Giáo Phận Hà Nội, là biểu trưng cho bối cảnh chung cả Giáo Hội Công Giáo tại {nl}Việt Nam, HÐGMVN phải có tiếng nói tích cực, cụ thể và đầy trách nhiệm để giúp {nl}Tòa Thánh có những quyết định đúng đắn cho chính Giáo Hội Việt Nam.

    Có {nl}thể nói đó là lý do thứ hai khiến cho Giáo Hội Công Giáo Việt nam thất bại trước {nl}người cộng sản. Bởi chưng, với cung cách điều hành và làm việc như hiện nay, {nl}chắc chắn HÐGMVN chỉ có thua mà thôi chứ không thể thắng được “sự ranh ma của {nl}con cái thế gian” mà đại biểu chính thức nắm quân cờ là Ðảng Cộng Sản Việt Nam. {nl}Chúng ta hãy đọc thử những nỗ lực và phương pháp mà người cộng sản dùng để độc {nl}chiếm quyền lãnh đạo:

    “Chúng ta phải nghiên cứu tất cả những tư tưởng {nl}gia vĩ đại trong việc chiếm đoạt quyền lực và duy trì vị trí độc tôn, từ Tôn Tử, {nl}Ngô Khởi, Trương Tử Phòng, Lý Tư… và Mao Trạch Ðông ở phương Ðông, cho đến {nl}Machiavelli – tác giả cuốn cẩm nang 'The Prince' nổi tiếng ở phương Tây, thậm {nl}chí cả Napoleon, Hitler, Stalin… hoặc Hugo Chavez thời nay. Tất cả đều có những {nl}điều rất đáng để chúng ta học hỏi, từ nghệ thuật mị dân cho đến những thủ đoạn {nl}cứng – mềm linh hoạt trong việc đối phó với địch, và cả những sai lầm chiến {nl}thuật của các vị này.

    Phải làm sao để chúng ta vẫn trấn áp được đối lập {nl}dân chủ, nhưng vẫn không làm sứt mẻ quan hệ ngoại giao đang ngày một tốt hơn với {nl}Hoa Kỳ và phương Tây – vốn là những kẻ đạo đức giả, duy lợi và thực dụng nhưng {nl}thích rao bán tấm áo 'dân chủ tự do' cùng với những khẩu hiệu cao đẹp {nl}khác.

    Tuy nhiên, chúng ta cần phải khái quát những luận điểm của {nl}Machiavelli để có thể áp dụng cho một chế độ, một đảng phái có cơ cấu phức tạp, {nl}chứ không phải là một nhà độc tài quân phiệt giản đơn.

    Một nhà độc tài dù {nl}tàn độc đến đâu, ranh ma đến đâu, thì cũng chỉ là một kim tự tháp trên sa mạc, {nl}tĩnh lặng và không tiến hóa – nên trước sau cũng sẽ để lộ sơ hở chết người. {nl}Nhưng một đảng chuyên quyền thì luôn luôn biến động, thay đổi và lớn lên không {nl}ngừng; biết bù đắp khiếm khuyết, che dấu yếu điểm, phô trương sức mạnh một cách {nl}vô cùng linh động… và đặc biệt có đủ tài lực và nhân lực để lan tỏa chân rết đến {nl}mọi ngõ ngách của xã hội, kiểm soát cả dạ dày lẫn linh hồn của nhân {nl}dân.”[9]


    Với một đối thủ ranh ma, quỷ quái và tàn độc như thế, nếu {nl}chỉ một mực “đơn sơ như chim câu” mà không biết “khôn ngoan như con rắn” thì chỉ {nl}có từ chết đến bị thương. Hiện tại, Giáo Hội Công Giáo Việt nam đang bị thương {nl}trầm trọng chắc chắn một phần vì các vị mục tử của chúng ta chưa vận dụng đủ {nl}công thức “khôn như con rắn” của Chúa Giêsu để “trả cho Cộng Sản những gì thuộc {nl}Cộng Sản”.

    Chúng ta không thể trách Tòa Thánh là không hiểu rõ bản chất {nl}trí trá của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam nên đã có những quyết định không {nl}thích thích hợp; mà chúng ta hãy tự đấm ngực để nhận lấy thiếu sót vì chưa tích {nl}cực và trách nhiệm đủ trong việc phản ảnh đúng mức và tiên liệu chính xác những {nl}thực trạng mục vụ, chính trị và xã hội Việt nam để giúp Tòa Thánh đưa ra những {nl}định hướng và quyết định đúng đắn và ích lợi cho Giáo Hội cũng như đất nước Việt {nl}Nam.

    Giáo Hội Việt Nam hôm nay nói được là có quá nhiều những mục tử {nl}khoa bảng. Giáo phận nào cũng đầy dẫy các linh mục, tu sĩ đi du học nước ngoài. {nl}Tuy nhiên, gần như không có những nhóm chuyên viên để làm việc chung và nghiên {nl}cứu tới nơi tới chốn các chuyên đề mục vụ nóng bỏng và cần thiết để tư vấn cho {nl}HÐGM, hầu có cơ sở vững chắc để đáp ứng các yêu cầu bức thiết đang tác động lên {nl}đời sống của Dân Chúa. Trong khi đó, mỗi năm HÐGM chỉ gặp nhau có 2 lần mà phần {nl}lớn nghị trình chỉ là để bàn thảo những vấn đề mang tính đạo đức truyền thống và {nl}nội bộ, không phản ảnh được những trọng điểm mục vụ mang chiều kích “Vui mừng và {nl}hy vọng, ưu sầu và lo lắng của con người ngày nay, nhất là của người nghèo và {nl}những ai đau khổ”. Phải chăng đó là lý do thứ ba để Giáo Hội Công Giáo Việt nam {nl}trở thành người thua cuộc.

    5. Ðề nghị một thế cờ mới

    Ðể gây {nl}lại niềm tin cho cộng đồng Dân Chúa Việt nam, đồng bào Việt Nam, các tôn giáo {nl}bạn không nằm trong qũy đạo Cộng Sản, Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, thông qua {nl}HÐGMVN, cần những bước đi can đảm và mạnh mẽ như sau:

    • Không để Giáo {nl}Hội rơi vào tình trạng “bị động” để loay hoay đối phó những vấn đề đã rồi. Phải {nl}chăng sự thành công của nhà cầm quyền Cọng Sản là đã khiến HÐGMVN bị lôi kéo vào {nl}“hồ sơ Tổng Giám Mục Hà Nội” để không còn thời gian mà lưu tâm đến những vấn đề {nl}sống còn và an nguy của Ðất Nước, đang làm đau đầu các cấp lãnh đạo Cộng Sản {nl}hiện nay.

    • Cần vượt lên trên những vấn đề chỉ liên quan đến quyền lợi {nl}của Giáo Hội (cơ sở, đất đai…) để vươn tới những yêu cầu thiết thân của toàn thể {nl}đồng bào Việt Nam: tự do, dân chủ, nhân quyền, y tế, giáo dục, môi trường, quyền {nl}lợi của nông dân và các dân tộc thiểu số…

    • Phải nói thẳng và nói thật {nl}những điều đang ảnh hưởng đến sự tồn vong, phát triển và an nguy của đất nước: ý {nl}đồ trắng trợn của Trung Quốc đối với chủ quyền lãnh thổ và lãnh hải của Việt {nl}Nam; sự cần thiết phải giải thể ý thức hệ Mác-Lê là yếu tố đem lại bao đau {nl}thương, mất mát, chia rẽ hận thù và chậm tiến cho dân tộc và đất nước; xây dựng {nl}một nhà nước pháp quyền dân chủ do dân và vì dân…

    • Phải là điểm tựa cụ {nl}thể và tích cực cho những người thành tâm thiện chí tranh đấu cho sự thiện, cho {nl}lẽ công bằng, cho tự do và độc lập chủ quyền của đất nước.

    • Cùng với {nl}những chuyên mục mang tính mục vụ xã hội và chính trị, bản thân Giáo Hội rất cần {nl}“làm mới chính mình” mà có lẽ bước đi đầu tiên đó chính là: cần bổ sung và điều {nl}chỉnh cơ cấu tổ chức, điều hành và cách làm việc của HÐGM sao cho hiệu quả, tích {nl}cực và thực sự đáp ứng các yều bức xúc của Giáo Hội và xã hội đương {nl}thời.

    Có thể lúc nầy, nhà cầm quyền cọng sản tại Hà Nội mở tiệc ăn mừng {nl}chiến thắng trong ván bài ngoại giao và truyền thông đối với Vatican và Giáo Hội {nl}Công Giáo: chỉ cần một mũi tên bắn vào “Ngô Quang Kiệt” đã làm mất uy tín của {nl}Vatican, ít ra là đối với giới Công Giáo và đồng bào Việt Nam, đã khiến Giáo Hội {nl}Công Giáo Việt Nam bị đặt trong tình trạng thảm hại (Hàng Giáo Phẩm bị xúc phạm {nl}và chắc chắn có sự chia rẽ, niềm tin của giáo dân vào HÐGM giảm sút, sự mệt mõi, {nl}ngán ngẩm của mọi thành phần Dân Chúa trước những thông tin bất lợi, Giáo Hội bị {nl}đặt trong thế co cụm, lấn cấn, không còn khả năng để tái tập trung đề xuất các {nl}chiến lược mục vụ thích hợp mà thụ động loay hoay với các vấn đề mục vụ tại {nl}chỗ…).

    Và như thế, họ an tâm mà chuẩn bị nhân sự cho kỳ Ðại Hội Ðảng sắp {nl}tới để tiếp tục cai trị độc quyền, an tâm mà tổ chức mừng Thăng Long 1000 năm {nl}với tất cả hoành tráng và yên bình, an tâm đưa Phật giáo quốc doanh lên ngôi như {nl}biểu hiện rõ nét và cụ thể của tự do tôn giáo và truyền thống văn hóa Việt nam, {nl}an tâm mà chấp hành các chỉ thị của Trung Nam Hải trong các nhượng bộ về chủ {nl}quyền lảnh thổ và lảnh hải cũng như các hợp động ma quỷ để người Tàu hiện diện {nl}cùng khắp trên lãnh thổ Việt Nam, an tâm mà trấn áp các cuộc biểu tình về Trường {nl}Sa, Hoàng Sa, về đền bù đất đai và quyền lợi của dân oan, an tâm dập tắt các {nl}tiếng nói đòi hỏi tự do, dân chủ, nhân quyền cho đồng bào, an tâm bỏ ngoài tai {nl}các tiếng nói phản biện với thiện chí xây dựng đất nước Việt nam độc lập, dân {nl}chủ và phát triển vững bền…

    Ðứng trước hiện tình như thế, liệu những lời {nl}của sứ ngôn A-mốt sau đây có làm bận lòng các vị Mục Tử trong Giáo Hội Công Giáo {nl}nói chung và trong HÐGMVN nói riêng:

    “Lễ lạt của các ngươi, Ta chán {nl}ghét khinh thường; hội hè của các ngươi, Ta chẳng hề thích thú. Các ngươi có {nl}dâng lên Ta của lễ toàn thiêu…những lễ vật của các ngươi, Ta không vui nhận, {nl}chiên bò béo tốt các ngươi đem hiến tế, Ta chẳng đoái hoài. Hãy dẹp bỏ tiếng hát {nl}om sòm của các ngươi, Ta không muốn nghe tiếng đàn của các ngươi nữa. Ta chỉ {nl}muốn cho lẽ phải như nước tuôn trào, cho công lý như dòng suối không bao giờ {nl}cạn” (Am 5,21-28)

    “Khốn cho những kẻ sống yên ổn tại Xi-on, và sống an {nl}nhiên tự tại trên núi Sa-ma-ri, họ là những nhà lãnh đạo của dân đứng đầu các {nl}dân khiến nhà Ít-ra-en phải đến cầu cạnh. Chúng nằm dài trên giường ngà, ngả {nl}ngớn trên trường kỷ, mà ăn những chiên non nhất bầy, những bê béo nhất chuồng. {nl}Chúng dàn hát nghêu ngao; như Ða-vít, chúng dùng nhạc cụ mà sáng tác. Chúng uống {nl}rượu cả bầu, xức dầu thơm hảo hạng, nhưng chẳng biết đau lòng trước cảnh nhà {nl}Giuse sụp đổ !” (Am 6,1-6).


    Ước mong sao sẽ có một ngày Giáo Hội Công {nl}Giáo tại Việt Nam chiếm lại được thế thượng phong trong cuộc chiến với “ma quỷ, {nl}thế gian và xác thịt” mà người đại diện hiện nay tại Việt Nam chính là chính {nl}quyền Cộng Sản. Amen.

    Chú thích
    [1] HC “Giáo {nl}hội trong thế giới hôm nay”, số 1, phần Nhập Ðề.
    [2] Sắc chỉ của Ðức Giáo {nl}Hoàng Bênêđíctô XVI bổ nhiệm Ðức Tổng Giám mục Phó Hà Nội
    [3] Tòa Khâm sứ, {nl}đất giáo xứ Thái Hà, đồi Thánh giá Ðồng Chiêm, Nhà thờ Tam Tòa…
    [4] Vụ án 2 {nl}luật sư Nguyễn Văn Ðài và Lê thị Công Nhân, các vụ án khác dành cho các nhà {nl}tranh đấu Dân Chủ như Trần Khải Thanh Thủy, Trần Anh Kim, Lê Công Ðịnh, Nguyễn {nl}Tiến Trung, Vũ Cao Quận…
    [5] "Ðịch lợi dụng tôn giáo" (Ban Dân Tộc-Tôn giáo {nl}tỉnh Lào Cai)
    [6] Quan điểm của Hội đồng Giám mục Việt Nam về một số vấn đề {nl}trong hoàn cảnh hiện nay do Ðức cha Chủ tịch Phêrô Nguyễn Văn Nhơn ký ngày {nl}25-09-2008 tại Xuân Lộc.
    [7] Diễn từ chúc mừng của Ðức cha Giuse Nguyễn Chí {nl}Linh, Phó chủ tịch HÐGMVN nhân ngày Ðức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn ra mắt cộng {nl}đoàn Dân Chúa tại Nhà thờ chính toà Hà Nội, 07-05-2010
    [8] Tài liệu đã dẫn ở {nl}số 6
    [9] Tài liệu mật CSVN: ''Phải làm cho dân chúng vừa yêu vừa {nl}sợ''
    {nl}

    Trần Ðoan Hùng
    (source: http://www.vietcatholic.net/News/Html/80329.htm)
    {nl}{nl}
    Posted on 20 May 2010
    [ print ]


    FreeVietNews
  • Mình bị họ lừa, hồi trước họ lừa mình đổ xương đổ máu – dân oan tại Vĩnh Long -- posted on 31 May 2010
  • PHÓNG SỰ ĐẶC BIỆT: PHÁT QUÀ CHO THƯƠNG PHẾ BINH QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA NHÂN LỄ PHẬT ĐẢN TẠI CHÙA LIÊN TRÌ -- posted on 31 May 2010
  • DÂN DỰNG LỀU NGĂN THI CÔNG NHÀ MÁY THỦY ÐIỆN -- posted on 31 May 2010
  • BÁO CÔNG AN THÀNH PHỐ TỐ CÁO LUẬT SƯ LÊ TRẦN LUẬT LÀ KẺ LỪA TÌNH, LỪA TIỀN -- posted on 31 May 2010
  • LUẬT SƯ LÊ THỊ CÔNG NHÂN LẠI BỊ TẠM GIỮ -- posted on 31 May 2010
  • VỤ CÔNG AN BẮN DÂN TẠI THANH HÓA: NẠN NHÂN THỨ HAI QUA ĐỜI -- posted on 31 May 2010
  • DÂN BIỂU SANCHEZ HỌP VỚI NGOẠI TRƯỞNG CLINTON VỀ VẤN ĐỀ VIỆT NAM -- posted on 31 May 2010
  • KHỦNG BỐ VÀ NGĂN CẢN ĐẠI LỄ PHẬT ĐẢN TẠI QUẢNG NAM VÀ ĐÀ NẴNG -- posted on 31 May 2010
  • LINH MỤC PHAN VĂN LỢI TRÌNH BÀY VỀ ĐỨC ÔNG CAO MINH DUNG TẠI TÒA THÁNH VATICAN -- posted on 31 May 2010
  • BÁC SĨ MỔ BỤNG NỮ BỆNH NHÂN Ở SAIGON ĐỂ LẤY BỘ PHẬN CƠ THỂ BÁN -- posted on 29 May 2010
  • WWF KÊU GỌI VIỆT NAM ÐIỀU TRA VỤ TÊ GIÁC QUÝ HIẾM BỊ BẮN -- posted on 29 May 2010
  • ĐỐI THOẠI VỀ CHỐNG THAM NHŨNG TRONG GIÁO DỤC VIỆT NAM -- posted on 29 May 2010
  • VIỆT NAM LẠI LÊN TIẾNG VỀ TRƯỜNG SA -- posted on 29 May 2010
  • TỔNG LÃNH SỰ HOA KỲ TIÊN ĐOÁN DÂN CHỦ VIỆT NAM SẼ BỊ XIẾT TÀN BẠO TRƯỚC ĐẠI HỘI ĐẢNG CỘNG SẢN -- posted on 29 May 2010
  • LŨ QUÉT, MỘT CÔ GIÁO VÀ HAI CON SINH ĐÔI THIỆT MẠNG -- posted on 29 May 2010
  • BẮT HÀNG TẤN NGÀ VOI NHẬP CẢNG LẬU Ở HẢI PHÒNG -- posted on 29 May 2010
  • HUMAN RIGHTS WATCH YÊU CẦU VIỆT NAM CHẤM DỨT TẤN CÔNG CÁC NHÀ BẤT ĐỒNG CHÍNH KIẾN TRÊN MẠNG -- posted on 29 May 2010
  • MASSACHUSETTS SPRINGFIELD NGƯNG CỜ ĐỎ, TREO CỜ VÀNG -- posted on 29 May 2010
  • HÀ NỘI QUYẾT ĐỊNH TRAO CHO NGA XÂY DỰNG NHÀ MÁY ĐIỆN NGUYÊN TỬ ĐẦU TIÊN CỦA VIỆT NAM -- posted on 28 May 2010
  • DỰ ÁN MỞ RỘNG HÀ NỘI BỊ GIỚI CHUYÊN GIA CHỈ TRÍCH -- posted on 28 May 2010
  • CÔNG AN THANH HÓA ĐỔ LỖI CHO DÂN TRONG VỤ XẢ SÚNG GÂY TỬ VONG CHO TRẺ 12 TUỔI TẠI CÔNG TRƯỜNG NHÀ MÁY LỌC DẦU NGHI SƠN -- posted on 28 May 2010
  • HÀ NỘI PHẢN ĐỐI TRUNG CỘNG LẮP ĐẶT MẠNG DI ĐỘNG Ở HOÀNG SA TRƯỜNG SA, TỔNG BÍ THƯ ĐẢNG TIẾP ĐOÀN ĐẠI BIỂU CẤP CAO -- posted on 28 May 2010
  • VIỆT NAM TIẾP TỤC BỊ LÊN ÁN VÌ NHỮNG VI PHẠM NHÂN QUYỀN -- posted on 28 May 2010
  • BÁO TRONG NƯỚC CHỈ CÁCH VƯỢT TƯỜNG LỬA ĐỂ VÀO FACEBOOK -- posted on 28 May 2010
  • GIÁO SƯ GỐC VIỆT GIÚP NGÀNH ĐẬU NÀNH PHÁT TRIỂN -- posted on 28 May 2010
  • CHUẨN TƯỚNG KHÔNG QUÂN NGUYỄN NGỌC OÁNH, NHÀ VĂN, NHÀ CÁCH MẠNG TRƯƠNG BẢO SƠN TỪ TRẦN -- posted on 28 May 2010
  • Việt Nam phải chấm dứt tức khắc việc tấn công nhắm vào những người bất đồng ý kiến trên mạng lưới điện toán toàn cầu -- posted on 28 May 2010
  • Thông Cáo Báo Chí của Phòng Thông Tin PGQT: Khủng bố và ngăn cản Đại lễ Phật Đản tại Quảng Nam - Đà Nẵng -- posted on 27 May 2010
  • Hiện tình giáo hội Việt Nam: Một thoáng nhìn -- posted on 27 May 2010
  • WORLD BANK CHO VIỆT NAM VAY HƠN 680 TRIỆU ĐÔ LA ĐỂ GIẢM NGHÈO -- posted on 26 May 2010
  • MỘT THIẾU NIÊN BỊ BẮN CHẾT TRONG LÚC XÔ XÁT VỚI CÔNG AN TẠI THANH HÓA -- posted on 26 May 2010
  • TƯỚNG HẢI QUÂN CỘNG SẢN VIỆT NAM TUYÊN BỐ SẼ CỐ GẮNG HẾT SỨC ĐỂ BẢO VỆ NGƯ DÂN, THƯỢNG TƯỚNG TRUNG CỘNG THĂM VIỆT NAM -- posted on 26 May 2010
  • NHỮNG CON VOI VIỆT NAM TẠI SỞ THÚ ĐỨC -- posted on 26 May 2010
  • TÀU BỆNH VIỆN CỦA MỸ TỚI VIỆT NAM -- posted on 26 May 2010
  • AMELIA: VỞ NHẠC KỊCH MỚI VỀ CHIẾN TRANH VIỆT NAM -- posted on 26 May 2010

  • line

    gia chanh

    Cháo Gà
    chaoga-250x150.jpgNguyên liệu:

    - 1kg thịt gà
    - 200gr gạo tẻ
    - 20gr gạo nếp
    - 1 nhánh con gừng
    ...



     HÍ HỌA
    Shopping là yêu nước!
    (by Steve Kelley)


    Bắn thử thôi...
    (by Olle Johansson)