Tập trung cầu nguyện phản đối VC giam tù & khủng bố dân
THÁI HÀ Cầu Nguyện
cho các THANH NIÊN CÔNG GIÁO
ĐANG BỊ CỘNG SẢN BỨC HẠI Clara – Việt Hà
Kính thưa quý vị, kính thưa quý thân hữu quý chiến hữu cùng quý Niên trưởng, Vào ngày Chúa Nhật 20 tháng 5 năm 2012, hơn 3000 người đã tham dự thánh lễ tại Nhà thờ Thái Hà – Hà Nội để cầu nguyện cho các thanh niên Công giáo sắp bị đem ra xét xử tại tòa án tỉnh Nghệ An. Buổi lễ đồng tế thật cảm động với sự chủ tọa của Cha Giuse Phạm Xuân Lộc, Cha Gioan Lưu Ngọc Quỳnh giảng lễ và Cha Giuse Nguyễn Văn Phượng đọc lời cầu nguyện khi thắp nến.
Hôm nay là buổi lễ thường kỳ lúc 8h ở nhà thờ Thái Hà nhưng số lượng người tham gia đông hơn hẳn, toàn bộ nhà thờ và sân đã kín chỗ, nhiều người phải đứng ra ngoài đường để tham dự thánh lễ. Trước thánh lễ cha chủ tế đã giới thiệu với toàn thể cộng đoàn ý cầu nguyện đặc biệt cho 4 thanh niên công giáo là Antôn Chu Mạnh Sơn, Phê rô Trần Hữu Đức, Antôn Đậu Văn Dương và Gioan Baotixita Hoàng Phong là những người sẽ bị đem ra xét xử vào thứ năm ngày 24 tháng 5 tới.
Các thanh niên này đều đang là sinh viên tham gia sinh hoạt tích cực với sinh viên công giáo tại thành phố Vinh. Đặc biệt họ còn tham gia vào nhóm bảo vệ sự sống Gioan Phaolo II. Các em chuyên lo việc tìm lượm các thai nhi bị bỏ rơi, đem về làm phép, chôn cất tại nghĩa trang Anh Hài. Ngoài ra các thanh niên này còn thực hiện các công việc bác ái, từ thiện như hiến máu và đi bộ vì sự sống…Họ đều là những người con yêu quý công lý và hòa bình, hoạt động tích cực cho các công việc của giáo phận cũng như các hoạt động xã hội khác.
Trong bài giảng của mình Cha Gioan Lưu Ngọc Quỳnh đã nói lên sự bảo vệ của Chúa Giêsu đối với các môn đệ của mình. Ngài nói về sự liên hệ chặt chẽ giữa các anh em con cái Chúa như những phần chi thể của nhau. Cha cũng nhấn mạnh vũ khí để đấu tranh với sự dữ chính là lời cầu nguyện, chỉ có cầu nguyện mới đem lại chiến thắc đích thực là sự bình an, là sự thật và “sự thật sẽ giải thoát anh em”. Trong khi giảng Ngài đã đề cập đến những thanh niên công giáo với lời lẽ hết sức cảm động và sâu sắc.
Sau thánh lễ là phần thắp nến cầu nguyện cho các thanh niên. Hàng ngàn người đã thắp lên và cầm trên tay những ngọn nến lung linh cầu xin Thiên Chúa đem lại ơn sức mạnh, khôn ngoan cho các anh em. Cha phó Bề Trên chính xứ Thái Hà Nguyễn Văn Phượng đã nói lên được tâm tình của cộng đoàn với những người con sắp bị đem ra xét xử. Cộng đoàn cùng cầu xin cho công lý, sự thật được sáng tỏ.
Cuối buổi lễ cầu nguyện nhiều người bùi ngùi và cảm thương đối với các anh em. Tất cả đều như hy vọng sẽ có một phiên tòa thật nhiều người tham dự và sẽ có một bản án vô tội cho toàn thể các anh em. Nếu không được vô tội trước tòa án của nhà nước cộng sản thì chính các anh em cũng đã và đang vô tội trước những người yêu chuộng công lý và sự thật, dân chủ và nhân quyền, mong muốn có một đất nước tốt đẹp hơn.
Phỏng Vấn Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải, Dòng Chúa Cứu Thế Tại Thái Hà, Hà Nội Vừa Tới Nam California Thanh Phong/Viễn Đông ORANGE. Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải, Dòng Chúa Cứu Thế tại Thái Hà, Hà Nội, nguyên phát ngôn viên trong các cuộc đấu tranh đòi tự do, công lý của những người dân bị yếu thế trước sự bách hại của bạo quyền cộng sản. Trong bài giảng trước giáo dân Thái Hà trong thánh lễ vào ngày 6 tháng 9, 2010, Linh mục Nguyễn Văn Khải đã mạnh mẽ chỉ ra cho mọi người thấy thái độ “Câm” và “Điếc” của nhiều giáo dân, cha nói: “Chúng ta đang “Câm”, khi thấy dối trá lộng hành mà chúng ta không dám lên tiếng bảo vệ “Sự thật”! Chúng ta câm, khi thấy bất công tràn lan mà chúng ta lại ngậm miệng ăn tiền, không dám lên tiếng chống lại bất công!. Bao nhiêu kiểu câm đang trói buộc chúng ta, làm cho cuộc sống này hóa ra khô cằn, ích kỷ, đảo điên, dối trá và đầy bạo lực. Ít nhiều chúng ta đang bị câm. Nếu chân thành với chính mình, chúng ta sẽ thấy như vậy. Nếu chân thành với chính mình, chúng ta còn thấy mình ít nhiều đều là những người “Điếc”!. Trưa Thứ Tư 17.8.2011 cha Nguyễn Văn Khải đã đến Nam California và ngay buổi chiều cùng ngày, Linh mục đã dành cho phóng viên nhật báo Viễn Đông cuộc phỏng vấn tại tư gia một giáo dân ở thành phố Orange, nam California: Viễn Đông: Thay mặt độc gỉa nhật báo Viễn Đông, chúng con xin chào mừng cha đã đến với cộng đồng người Việt tại Nam California. Xin cha nói qua về mục đích chuyến đi của cha cũng như làm cách nào cha ra khỏi Việt Nam một cách an toàn? Cha Nguyễn Văn Khải: Cám ơn qúy báo đã quan tâm đến Dòng Chúa Cứu Thế chúng tôi, và quan tâm đến số phận bản thân tôi. Xin thưa rằng chúng tôi không trốn chạy. Bản thân tôi đi là nằm trong kế hoạch của nhà Dòng, các đấng Bề Trên đã dự liệu và sắp đặt cho tôi đi du học tại Rôma với hy vọng tương lai nhà Dòng chúng tôi sẽ có thêm người có khả năng phục vụ nhà Dòng, giáo hội và quê hương. Tất nhiên việc ra đi của tôi cũng làm cho nhiều người ngạc nhiên. Tại sao một người đã bị nhà cầm quyền tấn công nhiều như thế ở trên báo chí cũng như trong những lần làm chứng cho công lý mà tôi có thể đi được ra nước ngoài thì tôi xin nói ngay: Cách đây 12 năm, nhà cầm quyền CSVN đã tịch thu hộ chiếu của tôi và công an tỉnh Ninh Bình quê tôi đã làm tờ trình gửi vào công an Sàigòn bảo tôi là phản động và cấm tôi xuất cảnh. Công an Sàigòn đã thu hộ chiếu của tôi thời ấy có giá trị 5 năm. Còn công an Hà Nội nơi tôi làm việc thì họ đã thề hứa rằng ông Thật (Cha Bề Trên), ông Phong (Cha Dòng CCT) ,ông Khải không bao giờ cho hộ chiếu để đi khỏi VN. Nhưng tôi nói: Chúa là đấng quyền năng, Người làm chủ lịch sử mà nếu Chúa muốn thì không ai cưỡng lại được. Cuối cùng Chúa muốn, tôi vẫn có thể làm được, dù là “Hộ Chiếu chui”. Chui một cách hợp pháp. Tôi có hộ chiếu mà công an không ai biết! Đến lúc tôi đi rồi công an mới biết tôi có hộ chiếu. Nếu công an biết tôi có hộ chiếu, chắc chắn họ sẽ tuyên bố là hộ chiếu của tôi vô hiệu. Cho nên khi tôi đi khỏi VN thì các đấng Bề Trên cũng sắp đặt cách nào đó cho tôi đi được “thuận buồm xuôi gió”, và đúng là các đấng Bề Trên đã cho một cha rất có kinh nghiệm sống tại Thái Lan, ngài dẫn tôi qua Lào, rồi về Bankok, ở đó một tháng rồi qua Rôma. Qua chuyện tôi đi, tôi nói xác quyết rằng Chúa đã muốn thì không ai ngăn cản được, và Chúa đã dẫn tôi đi, Chúa sẽ đưa tôi về. Tôi quyết tâm về. Tôi biết cái anh Cộng sản chẳng muốn cho tôi đi cũng chẳng muốn cho tôi về nhưng tôi biết ý Chúa muốn tôi đi, nên tôi đi, và Chúa muốn tôi về ngày giờ nào tôi sẽ về, và tôi quyết tâm về. Đã không sợ tù, không sợ chết thì mình cứ đàng hoàng về chứ sợ cái gì? Tôi là công dân Việt Nam, tôi phải về Việt Nam phục vụ thôi. Viễn Đông: Cha vừa nói cha sang đây du học, vậy thời gian học bao lâu? Sau khi mãn khóa học, cha sẽ về liền hay còn đi nhiều nơi khác trên thế giới? Cha Nguyễn Văn Khải: Bề Trên cử tôi với nhiệmvụ chính là đi học, thì tôi phải lo chu toàn việc học cho tốt. Chính vì vậy mà tôi phải lo học hết học kỳ, thi cử xong rồi mùa hè tôi mới sang Hoa Kỳ này được đấy. Còn học đến bao giờ, chỉ có Chúa biết. Tôi mới học có một học kỳ thôi, Sau nữa cũng tùy thuộc Bề Trên, muốn tôi học đến thời gian nào thì tùy Bề Trên, vì hễ có tiền thì cho tôi học nhiều, ít tiền thì cho tôi học ít. Do đó tôi chưa thể quyết định thời điểm về trong lúc này được. Viễn Đông: Như cha vừa cho biết, cha đi chui một cách hợp pháp. Tuy nhiên cái chui hợp pháp của cha chắc chắn làm cho nhà cầm quyền CSVN tức điên lên được. Vậy sau khi cha đi an toàn, Bề Trên của cha ra sao? Cha Nguyễn Văn Khải: Về mặt pháp lý, họ chẳng có cớ gì để hỏi cha Bề Trên Tu Viện cũng như Bề Trên Giám Tỉnh của tôi về chuyện tôi đi xuất cảnh ra khỏi biên giới cả. Còn chuyện họ gây khó khăn cho các cha, các Thầy Dòng Chúa Cứu Thế chúng tôi cả non thế kỷ nay. Đó là chuyện bình thường. Không gây khó khăn cho các cha, các Thầy Dòng Chúa Cứu Thế mới là chuyện lạ! Chúng tôi, các Linh mục, tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế chịu bắt bớ, chiụ tù đày, xỉ nhục, bôi nhọ xưa nay là chuyện rất bình thường rồi, mà ngay tu viện Thái Hà tôi vào tu 24 năm đến giờ, được các cha trước truyền lại cũng như tôi nhận thấy, chẳng thời nào là không bị bắt bớ, chẳng thời nào không có tù đày, chẳng thời nào không có giết chóc. Suốt gần 80 năm nay rồi, cho nên chuyện tôi xuất cảnh đi học tại Ý cũng như chuyện nhà cầm quyền gây khó dễ cho tôi thì hai chuyện đó tôi nghĩ không liên hệ với nhau, mà phải nghĩ việc gây khó dễ với các cha Dòng Chúa Cứu Thế mới là chuyện bình thường của nhà cầm quyền Cộngsản. Viễn Đông: Thưa Cha, trong giáo hội Công giáo có nhiều Dòng Tu, tại sao Dòng Chúa Cứu Thế lại bị Cộng sản chiếu cố đặc biệt hơn các Dòng tu khác? Cha Nguyễn Văn Khải: Cái đó các ông phải hỏi họ mới biết rõ được, còn về phía chúng tôi, chúng tôi là những tu sĩ nghèo khó, là những người sống để phục vụ những người bị gạt ra bên lề xã hội, để phục vụ và rao giảng Tin Mừng cho người nghèo, mà người nghèo ở Việt Nam xưa nay lúc nào cũng đông, cho nên chúng tôi dấn thân phục vụ người nghèo, tìm công lý cho họ và chia sẻ cái thân phận đòi công lý với họ. Thế thì đó là chuyện khiến nhà cầm quyền Cộng sản sợ hãi, vì họ thấy các Cha, các tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế gần dân và có ảnh hưởng lớn với dân chúng. Mà qủa thật, tôi sống trong Dòng tôi cũng tự hào, các cha chúng tôi, tôi đọc ký sự từ các tu viện thì tôi thay thời nào các cha Dòng CCT cũng rất ảnh hưởng trên dân, và đông đảo quần chúng mến mộ các ngài. Đấy là lý do thứ nhất. Sợ các cha Dòng CCT làm chứng cho công lý, mưu tìm sự thậït, công lý và có ảnh hưởng trên dân. Chúng tôi là linh mục, tu sĩ có bổn phẩn theo dõi giáo huấn của giáo hội về Tin Mừng phục vụ sự sống, phục vụ công lý,phục vụ sự thật,phục vụ hòa bình và mưu tìm cho con người quyền sống tốt hơn, phẩm gía tốt hơn. Làm sao cho con người được sống có tự do, nhân quyền được tôn trọng. Thì những vấn đề đó đụng chạm đến chế độ Cộng sản. Mọi người thừa biết chế độ cộng sản hiện nay là một chế độ bất công, bạo lực, gian dối và là một chế độ độc tài toàn trị, nó đang hủy hoại văn hóa dân tộc, đang hủy hoại cuộc sống của người dân. Tóm lại, nó là một chế độ phản dân hại nước! Mà bây giờ mình là người dấn thân, vì dân, vì nước, đụng chạm đến quyền lợi, đến tự ái của họ thì họ ghét thôi. Tóm lại, cái chế độ Cộng sản theo tôi thấy, đó là một cơ chế tội ác xuyên quốc gia, liên quốc gia và có tính toàn cầu, mà nó rất tối tăm. Tối tăm thì sợ ánh sáng. Mình là tu sĩ, linh mục, mình phải theo giáo huấn của Chúa, làm chứng cho sự thật, sự sống và sự sáng, còn Cộng sản là con cái sự tối tăm thì họ phải ghét mình thôi! Cho nên đó là tất yếu. Không riêng Dòng Chúa Cứu Thế chúng tôi, tất cả các Linh mục, tu sĩ, giáo dân Công giáo hay tất cả người dân sống tại VN hay ở ngoại quốc, một khi sống theo sự thật, chân lý và sự sống, một khi mưu tìm hòa bình, mưu tìm nhân quyền , tự do dân chủ cho con người thì tất cả chế độ độc tài toàn trị, nhất là chế độ Cộng sản luôn luôn tìm cách ghét và tìm cách loại trừ, tấn công. Viễn Đông: Trong những buổi thắp nến cầu nguyện tại Thái Hà cũng như trong những lần đồng bào lên tiếng phản đối sự bất công,đàn áp của nhà cầm quyền CSVN, cha thường đóng vai trò “Phát ngôn viên” thay cho nhà Dòng, thay cho đồng bào. Những lần như thế, nhà cầm quyền CSVN phản ứng thế nào đối với cha? Cha Nguyễn Văn Khải: Cười, Ối giời đất ơi, cái này thì nhiều lắm! Cái này giáo dân Hà Nội chẳng cần hỏi họ cũng biết, những người sống lâu trong chế độ Cộng sản họ đều biết. Đơn giản là điện thoại bị cúp, bị cắt, bị tin nhắn khủng bố, bị gọi điện thoại khủng bố, đi ra đường có đuôi đi theo để quấy rối rồi bị báo, đài viết bài xuyên tạc, chửi bới, bôi nhọ rồi yêu cầu trừng trị, mà kinh ngiệm báo, đài tôi thấy vui lắm. Nhà nước họ bắt hai cái loa rất to chĩa vào tu viện chúng tôi, suốt ngày cứ lấy những bài báo mà chửi các cha Dòng Chúa Cứu Thế, đặc biệt tấn công tôi. Suốt ngày nó đọc đi đọc lại những bài chửi mình. Mới đầu tôi thấy hơi nhức đầu, về sau thấy nó đọc mãi, tôi thấy nó xuyên tạc, nói láo qúa tôi lại thấy buồn cười , tôi cứ cười như nắc nẻ. Thế rồi khủng bố gia đình tôi, cho Công an từ Hà Nội về tận quê tôi ở xứ Tam Châu, Phúc Nhạc tỉnh Ninh Bình để quấy rầy bố mẹ tôi, điều tra các em tôi rồi áp lực bố mẹ, gia đình tôi bảo “Đừng làm vậy nữa”. Cảnh sát, công an có bao nhiêu trò đối với người lương thiện thì nó áp dụng đủ bấy nhiêu trò với các cha Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà. Nó còn huy động cái gọi là “quần chúng tự phát” để tấn công chúng tôi, ví dụ nhổ nước miếng vào mặt hay đấm trộm hay đang đi trên đường phố bị ăn dùi cui hoặc đuổi bắt chúng tôi trên đường phố. Bản thân tôi hai lần bị nó chụp cổ trên đường phố. May có giáo dân phát hiện tôi và họ giải thoát cho. Chuyện đó rất là bình thường! Viễn Đông: Cha có thể cho biết tình trạng một số thanh niên mới bị bắt tại Thái Hà và đem đi biệt tích? Cha Nguyễn Văn Khải: Chuyện đó xẩy ra lúc đó tôi đang ở nước ngoài. Tôi có liên lạc về thì tới hôm nay cũng chưa biết tung tích những anh em đó như thế nào. Đó là những thanh niên Công giáo tuyệt vời, hết lòng yêu mến giáo hội và yêu quê hương đất nước. Có một số em tôi đã dạy dỗ và làm việc cho Dòng Chúa Cứu Thế, một số đã dấn thân với chúng tôi ở Thái Hà, chúng tôi rất cảm phục tinh thần các em. Chúng tôi rất lo lắng cho các em. Dòng Chúa Cứu Thế ở Thái Hà, ở Sàigòn đều đã ra tuyên cáo phản đối nhưng mà Cộng sản như con thú dãy chết, nó ác lắm. Bắt cóc, thủ tiêu là chuyện bình thường trong chế độ Cộng sản. Viễn Đông: Hiện nay nhà Dòng Chúa Cứu Thế ở Thái Hà đang có những ưu tư gì, nhu cầu gì, thưa cha? Cha Nguyễn Văn Khải: Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà làm rất nhiều việc.Tôi cũng tự hào, trước đây làm Chánh Văn Phòng, tôi nhìn bảng thống kê con số người rửa tội tại các giáo phận và tại các Trung tâm truyền giáo của Dòng Chúa Cứu Thế trên toàn quốc, thì tôi thấy Dòng Chúa Cứu Thế là đơn vị dẫn đầu, hiệu qủa vô cùng. Ở Sàigòn, không có giáo xứ nào có đông người được rửa tội bằng giáo xứ Kỳ Đồng Dòng Chúa Cứu Thế, ở Hà Nội, không giáo xứ nào có đông người rửa tội bằng giáo xứ Thái Hà. Còn các điểm truyền giáo như thể ở Lâm Đồng, Kontum, Gia Lai , không có địa điểm nào rửa tội nhiều bằng các điểm truyền giáo của Dòng Chúa Cứu Thế. Hiện nay Dòng đang truyền giáo cho gần 1000 làng Dân tộc, và truyền giáo cho người Kinh tại Quảng Ngãi, Qui Nhơn và các thành thị khác tại VN. Thứ hai là đi giảng “Tuần Đại Phúc” khắp Trung, Nam, Bắc. Thứ ba là đi giảng Tĩnh Tâm cho các tu sĩ, chủng sinh, linh mục. Thứ bốn là giúp công việc mục vụ tại các giáo xứ nhất là các giáo xứ nghèo ở vùng quê. Thứ năm là thành lập Phong Trào Bảo Vệ Sự Sống từ Nam ra Bắc, lo đi tìm các cô gái có ý định phá thai để vận động họ đừng phá thai, tạm lánh để sinh con ra cho mình, rồi mình cho người ta nuôi, an táng các cháu qua đời, giúp nạn nhân HIV tại gia đình hay tại các Trung Tâm. Giúp làm từ thiện tại các làng quê nghèo khó ở miền Bắc hay miền Trung. Lo vấn đề di dân. Đặc biệt toàn vùng giáo phận Hà Nội với hàng chục ngàn di dân. Nhà Dòng có một văn phòng có người túc trực 24/24 để lo vấn đề này, giúp sinh viên và trợ giúp sinh viên nghèo từ chỗ ăn, chỗ ở, y tế,cố vấn học nghề v.v..Ở Việt Nam có phong trào xuất khẩu lao động, nhưng đa số bị các công ty môi giới lừa đảo. Nhà Dòng phải đứng ra giúp ho khỏi mất tiền và khỏi bị lừa đảo vào tệ nạn buôn người. Và còn việc quan trọng là giúp đào tạo chủng sinh cho các Dòng khác và cho các giáo phận, tức là tham gia dạy học, in sách vở, tài liệu học v.v..và công tác truyền thông truyền giáo nữa. Ở Việt Nam, Dòng Chúa Cứu Thế đóng vai trò rất quan trọng trong công tác này. Chính tôi đã thành lập nhóm Tông Đồ Truyền Thông để rao giảng Tin Mừng và đòi hỏi công bằng,công lý và sự thật. Cái khó nhất là việc thì nhiều mà hiện nay nhà nước bao vây, cấm vận nên mọi cái đều thiếu thốn. Do đó, chúng tôi ao ước, bà con ở hải ngoại, nếu yêu mến Dòng Chúa Cứu Thế, muốn tiếp tay,cộng tác với chúng tôi vào các việc vừa kể thì thật là qúi hóa vô cùng, Bề Trên chúng tôi, cá nhân chúng tôi và những người nghèo, người thấùp cổ bé miệng ở Việt Nam sẽ rất vui mừng và biết ơn những tấm lòng quảng đại của đồng bào hải ngoại. Viễn Đông: Qua những việc cha vừa kể, chắc chắn sẽ có nhiều người hưởng ứng lời kêu gọi của Cha, nhưng xin cha cho biết, cộng tác bằng cách nào? Cha Nguyễn Văn Khải: Năm ngoái cha Bề Trên Dòng Chúa Cứu Thế đã sang đây và lập nên Nhóm Ân Nhân Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, tức là giúp cho các cha Dòng Chúa Cứu Thế đang phục vụ tại Việt Nam chứ không phải Dòng Chúa Cứu Thế Phụ Tỉnh Hải Ngoại, thành ra bây giờ qúi ân nhân nào muốn cộng tác, giúp đỡ xin gia nhập vào Nhóm Ân Nhân đó, có thể liên hệ trực tiếp với tôi khi tôi đang có mặt tại Hoa Kỳ qua điện thoại của tôi là (301)-841-5513. hay Email; thanglong@gmail.com Viễn Đông: Cuối cùng, xin cha cho biết tình hình hiện nay tại Thái Hà? Cha Nguyễn Văn Khải: Thái Hà lúc nào cũng rực lửa, tinh thần hy sinh dấn thân vì nghĩa, vì lòng yêu mến giáo hội và quê hương của người giáo dân Thái Hà mà nói cho đúng ra là của người giáo dân Hà Nội và của hầu hết các giáo xứ miền Bắc lúc nào cũng hừng hực khí thế, và nhìn thấy tinh thần hy sinh của giáo dân miền Bắc mà Thái Hà là điểm hội tụ thì tôi thấy rất tự hào về giáo dân miền Bắc và rất tin tưởng, lạc quan ở tương lai tươi sáng của quê hương và giáo hội. Viễn Đông: Xin cám ơn cha đã dành cho Viễn Đông cuộc phỏng vấn đầu tiên này khi cha vừa đặt chân đến nam California./ 
Xem tin tức từ Dòng Chúa Cứu Thế Linh mục Đinh Hữu Thoại, CSsR, kiện Đồn biên phòng cửa khẩu Mộc Bài - 23/08/2011 Đường đi đã tới! Lòng dân đã nối! - Thái Hà thông báo thắp nến cầu nguyện 29/07/11 3:43 AM
Trước tình trạng những nạn nhân của bất công, của sự đàn áp ngày càng tăng. Trước nguy cơ xâm lăng của đất nước, dân tộc Việt Nam với hiểm họa Bắc Triều. Giáo xứ Thái Hà tổ chức cầu nguyện cho các nạn nhân Nguyễn Văn Lý, Cù Huy Hà Vũ và cho đất nước vào tối thứ 7 ngày 30/7/2011, lúc 19 h.
Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Hà Nội thuộc Giáo xứ Thái Hà (Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội) vừa ra thông báo về việc thắp nến cầu nguyện trong Thánh lễ lúc 19 giờ thứ Bảy 30/07/2011 cho những ý chỉ sau:
1. Cho quê hương đất nước Việt Nam thoát họa ngoại xâm từ Trung Quốc 2. Cho cha Tađêô Nguyễn Văn Lý mới bị bắt giam lúc 14g30 ngày 25-07-2011 3. Cho Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, người sẽ bị xét xử vào ngày 2 tháng 8 vì tội yêu nước Được biết Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sài Gòn cũng sẽ tổ chức thắp nến cầu nguyện trong thánh lễ lúc 20g00 Chúa Nhật cuối tháng 31/07/2011 cho những vấn đề liên quan đến Công lý và Hòa bình.
Xin kính mời tham dự các Thánh lễ này.
NỮ VƯƠNG CÔNG LÝ http://www.nuvuongcongly.net/tin-tuc/thai-ha-thong-bao-th%E1%BA%AFp-n%E1%BA%BFn-c%E1%BA%A7u-nguy%E1%BB%87n/
Tập trung cầu nguyện cho những ai đang bị VC giam cầm, tù đày, bắt bớ Tối chủ nhật 17/4/2011, tại Giáo xứ Thái Hà đã tiến hành lễ Lá bắt đầu bước vào Tuần Thánh – kỷ niệm biến cố Đức Giêsu Kito chịu nạn cứu chuộc cho nhân loại. Thánh lễ cuối ngày lúc 20h, quy tụ đông đúc giáo dân bà con xa quê và nhiều người đến từ các miền quê khác nhau.
Lễ Lá là một Thánh lễ quan trọng trong nghi thức phụng vụ của Giáo hội Công giáo, kỷ niệm biến cố Chúa Giêsu vào Thành Giêrusalem lần cuối. Như bài giảng của Đức Thánh Cha Benêdicto XVI thì: “Chúa Giêsu tiến vào thành Giêrusalem, cưỡi trên một con lừa con. Con lừa là thú vật của các nông dân; và hơn nữa, lần này con lừa được đi mượn. Chúa Giêsu xuất hiện như một ông vua của người nghèo, một người nghèo ở giữa người nghèo và cho người nghèo. Sự nghèo khó ở đây được hiểu theo nghĩa Kinh thánh về những người anawim, nghĩa là những tâm hồn khiêm tốn.
Có thể một người nghèo về tiền bạc nhưng lòng thì chất đầy tham lam của cải và quyền hành, muốn chiếm đoạt tài sản của những kẻ quyền thế. Đó không phải là thứ nghèo mà Chúa Giêsu đề cao trong bài giảng trên núi. Chúa Giêsu muốn nói đến con người có tâm hồn nghèo khó, ý thức rằng những gì mà mình đang sở hữu là một trách nhiệm đối với tha nhân. Ai có tâm hồn nghèo khó như vậy thì cũng thực sự được tự do, không còn bị nô lệ của nạn tham lam hối lộ đang tàn phá thế giới hiện nay”.
Đặc biệt trong Thánh lễ này, còn có sự hiện diện của nhiều người không ở trong cộng đồng công giáo. Tham dự Thánh lễ có các gia đình Bs Phạm Hồng Sơn, Ls Lê Quốc Quân, Ts luật Cù Huy Hà Vũ cũng như các trí thức, doanh nhân và những người yêu mến Sự thật – Công lý đến để tạ ơn và cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân, Bs Phạm Hồng Sơn, gia đình cũng như bản thân ông Cù Huy Hà Vũ và những người đang bị bắt bớ, giam cầm.
Trong Thánh Lễ, bài giảng của linh mục Bề trên Mattheu Vũ Khởi Phụng đã nêu lên cội nguồn cứu rỗi nhân loại là Đức Giêsu Kito.
Ngài đã xuống trần gian, mặc lấy thân xác nghèo hèn và chấp nhận cái chết của những người mạt hạng trong xã hội. Điều đó đã nói lên tinh thần của Đức Giêsu Kito đứng về phía những người đau khổ, thấp cổ bé miệng không tiếng nói, không thế lực và quyền lực.
Về những biến cố vừa qua, giáo xứ đã hiệp thông với những người bị bắt bớ, giam cầm như Ts Luật Cù Huy Hà Vũ, Ls lê Quốc Quân, Bs Phạm Hồng Sơn và những người đau khổ khác như một sứ vụ, một trách nhiệm của những người theo chân Chúa Giêsu Kito. Ngài nói: “Giáo hội cũng như giáo xứ chúng tôi, không hề mơ một hoặc mong muốn một quyền lực hay lợi ích nào, tất cả những điều chúng tôi làm vừa qua với các anh chị em, đều là những nghĩa vụ, những trách nhiệm của một người tín hữu đi theo con đường Đức Giêsu Kito đã đi”. Thánh lễ nghiêm trang và đông đúc mở đầu một Tuần Thánh trong Giáo xứ, đưa mọi người về biến cố Đức Giêsu chịu nạn cách đây 2000 năm.
Chia sẻ sau Thánh lễ, bác sỹ Phạm Hồng Sơn đã nói lên những lời cảm ơn sâu sắc tự đáy lờng mình, về biến cố Chúa Giêsu chịu chết để cho những người đau khổ, hèn mọn và yếu đuối, cũng như thời hiện tại ngày này, con người phải được bênh vực, nâng đỡ để đất nước hùng cường, phồn vinh. Ls Lê Quốc Quân đọc lời cảm ơn đến tất cả những người đã lo lắng và cầu nguyện cho mình sau 9 đêm và 10 ngày bị bắt giữ. Sau Thánh lễ, một cuộc thắp nến cầu cho bình an đất nước, cầu cho Sự thật – Công lý, tạ ơn Thiên Chúa qua những biến cố vừa qua và đặc biệt là cầu nguyện cho những người công chính đang bị bắt bớ, tù đày để họ vững tin và được giải thoát, cũng như ánh sáng của Sự thật – Công lý được nhanh chóng chiếu soi tới những thân phận này. Nến cháy lung linh, lòng người xao động trong đêm thắp nến cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân
 |
Ðêm 8/4/2011, hưởng ứng lời kêu gọi của Cộng đoàn Vinh tại Hà Nội, tại nhà thờ Thái Hà một Thánh lễ trọng thể, đặc biệt đồng tế cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân, một thành viên của Cộng đoàn.
Cùng cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân, cộng đồng cũng cầu nguyện cho những kẻ bị trấn áp, tù đày như Ts luật Cù Huy Hà Vũ và bác sỹ Phạm Hồng Sơn.
Cộng đồng thắp nến mở đầu cuộc rước từ đền Thánh Gierado với hàng ngàn ngọn nến sáng như một dòng suối lửa tuôn tràn, dòng suối lửa mến, lửa của niềm tin và lửa từ mỗi trái tim người tín hữu hôm nay. Dòng suối lửa như bất tận bởi những thành viên cầm trên tay nến sáng soi rõ những tờ giấy ghi nguyện ước của họ: Trả tự do cho ls Lê Quốc Quân, Ts Luật Cù Huy Hà Vũ, chúng tôi bên cạnh anh, trả tự do cho bác sỹ Phạm Hồng Sơn, Sự thật sẽ giải thoát chúng ta…
Tham dự buổi thắp nến, có đông đủ anh chị em sinh viên, những thành viên cộng đoàn, giáo dân Thái Hà và những người bạn ngoài tôn giáo đến tham dự. Ðến tham dự ngoài sự có mặt của gia đình ls Lê Quốc Quân, còn có mặt của chị Nguyễn Thị Dương Hà, vợ Ts luật Cù Huy Hà Vũ và em gái Cù Thị Xuân Bích, chị Phạm Thúy Hà, vợ bác sỹ Phạm Hồng Sơn… cùng những người bạn ngoài công giáo đến hiệp thông với các nạn nhân.
Thánh lễ đồng tế, tôn nghiêm thánh thiện trong bầu khí linh thiêng. Bài ca ngàn trùng được ca đoàn Thesera của cộng đoàn cất lên đã làm nhiều con mắt rưng rưng lệ. “Ðây bài ca ngàn trùng dâng về Thiên Chúa, bài ca thắm nhuôm máu hồng. Từng bao người anh dũng đang tiến lên hi sinh vì tình yêu…”. Nghe bài hát này, những hình ảnh ngày nào của Tòa Khâm sứ, Thái Hà lại hiển hiện trong tôi.
Bài giảng ý nghĩa và hay bất ngờ của linh mục giảng lễ đã làm nhiều người suy nghĩ sâu sắc về cái giá phải trả của Sự thật, ánh sáng trong cuộc sống trần thế của Chúa Giê su, của những người yêu mến Sự thật, Công lý nhất là trong xã hội hôm nay. Kết thúc Thánh lễ, buổi cầu nguyện với rừng nến cháy, với những băng rôn, khẩu hiệu của các thành viên cộng đoàn làm náo nức những con người lần đầu đến đây và để lại nhiều ấn tượng lớn về một sự hiệp thông: Hiệp thông trong tình nhân loại, trong tình yêu thương, trong Sự thật, Công Lý, Hòa Bình. Một số hình ảnh đêm cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân và Ts Cù Huy Hà Vũ, Bs Phạm Hồng Sơn tối 8/4/2011:

Doanh nhân, trí thức công giáo: Thư kêu gọi hiệp thông cầu nguyện cho Luật sư Giuse Lê Quốc Quân Kính gửi: Ban Biên tập
Như quý vị đã biết, ngày 4.4.2011 vừa qua, Luật sư Giuse Lê Quốc Quân cùng nhiều nhiều giáo dân cũng như người dân Hà nội tới theo dõi một cách ôn hòa phiên tòa xét xử công khai Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ tại Tòa Án nhân dân Thành phố Hà nội, đã bị bắt giam trái phép và hiện vẫn đang bị giam giữ và đánh đập tại Công an Thành phố Hà nội. Luật sư Lê Quốc Quân là ủy viên Ban Công lý – Hòa Bình của Giáo phận Vinh, trưởng Ban liên lạc Cộng đoàn Doanh nhân Tri thức Công giáo, là người tâm huyết và luôn sẵn sàng xả thân để bênh vực Công lý và Sự thật.
Cộng đoàn Doanh Nhân Tri thức Công giáo kêu mời tất cả những ai yêu mến Công lý và Sự thật, yêu chuộng hòa bình hãy cùng hiệp thông dâng lời cầu nguyện cho Luật sư Lê Quốc Quân sớm được trả tự do. Cụ thể vào 20h ngày Chúa Nhật 10/4/2011 tới đây sẽ có Thánh Lễ và thắp nến cầu nguyện cho Luật sư Lê Quốc Quân tại Nhà Thờ Thái Hà, số 180/2 Nguyễn Lương Bằng, Quận Ðống Ða, TP. Hà Nội. Ðể thông tin được rộng rãi tới toàn thể cộng đoàn dân Chúa khắp nơi, Ban liên lạc Cộng đoàn Doanh – Trí Công giáo kính mong Ban biên tập đăng bản thông báo được đính kèm đây trên trang thông tin của Quý vị,
Trân trọng cảm ơn, In Christ, Ban Liên lạc Doanh Trí Công giáo VRNs (25.05.2011) – Sài Gòn – Theo quyết định của toàn thể tu sĩ DCCT tại Tu viện Sài Gòn, kể từ nay, lúc 20g00 Chúa Nhật cuối tháng, tại đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, 38 Kỳ Đồng, quận 3, Sài Gòn, sẽ có thánh lễ và thắp nến cầu nguyện cho Công lý và Hòa bình trên quê hương Việt Nam, cách riêng đối với những nạn nhân của bất công xã hội, những người dân oan. Thánh lễ lúc 20g00 Chúa nhật 29/05/2011, Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn sẽ tổ chức thắp nến cầu nguyện cho các ý chỉ sau: - Cầu nguyện cho sự toàn vẹn của lãnh thổ và lãnh hải Việt Nam - Cầu nguyện cho Hội Thánh Công giáo tại Trung Quốc trước nguy cơ ly giáo - Cầu nguyện cho những nạn nhân của tai nạn giao thông: anh Giêrađô Nguyễn Lương Hiệp bị đầu máy xe lửa cán chết, cô gái trẻ đi xe đạp sát đường bị xe tải làm tử vong,… - Cầu nguyện cho tự do tôn giáo tại Việt Nam trước sự thụt lùi trầm trọng của Dự thảo Nghị định (lần 5) thay thế Nghị định 22/2005/NĐ-CP,… và những ý chỉ khác. Đặc biệt cầu nguyện cho 2 bloggers Điếu Cày và Anh Ba Sài Gòn. Gia đình của anh Nguyễn Văn Hải (blogger Điếu Cày) và của anh Phan Thanh Hải (blogger Anh Ba Sài Gòn) đã đến xin Tu viện và giáo dân cầu nguyện cho những chồng, bố của mình đã bị bắt, giam giữ cách bất công. Blogger AnhbaSaigon bị bắt lúc hơn 22:00 pm ngày 18/10/2010 (đến nay hơn 7 tháng, mà luật sư vẫn chưa được tiếp xúc bảo vệ quyền lợi của thân chủ). Blogger Điếu Cày, trước đây bị ghép tội trốn thuế, được mãn hạn tù ngày 19/10/2010, nhưng cho đến nay (sau hơn 7 tháng) vẫn không được thả. Tình trạng của anh Điếu Cày gây cho gia đình và cộng đồng nhiều hoang mang, vì đến nay, sau một thời gian dài mãn hạn, gia đình của anh chưa ai được gặp mặt. Được biết cả hai anh đều là thành viên của Câu lạc bộ nhà báo tự do. Lý do chính khiến các anh bị bắt, theo thân nhân và bạn hữu của các anh cho biết, là do các anh đã quá yêu nước, đã tham gia phản đối Trung Quốc lấn chiếm các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam từ năm 2008. Xin kính mời anh chị em tham dự. GP Vinh: Gx Lập Thạch cầu nguyện cho Công Lý – Sự thật và cho Ls Lê Quốc quân cùng những người bị bắt vì làm chứng cho sự thật Trước thánh lễ cha Phaolô Nguyễn Xuân Tính đã kêu gọi cộng đoàn sám hối ăn năn trở về để bước vào tuần dọn chịu nạn mở đầu bằng thánh lễ Lá kỷ niệm dân Do Thái lọng trọng đón Chúa Giêsu vào thành thánh Giêrusalem để chuẩn bị cuộc tử nạn và phục sinh.
Ngài kêu gọi cộng đoàn hãy cầu nguyện cho đất nước Việt Nam đang còn nhiều bất công, cầu nguyện cho công lý hoà bình, cầu nguyện cho những người đang còn bị bách hại vì lẽ công chính như luật sư Cù Huy Hà Vũ, BS Phạm Hồng Sơn và Ls lê Quốc Quân người con của giáo phận Vinh, Nghệ An đang phải giam cầm bất công.
Cộng đoàn đã thắp nến cầu nguyện ngoài sân tiền nhà thờ sau thánh lễ, những lời cầu xin khấn thiết vang lên của cộng đoàn, không những cầu nguyện cho những người đang bị bách hại vì lẽ công chính, cầu nguyện cho công lý hoà bình sớm thể hiện trên đất nước Việt Nam mà còn cầu nguyện cho các người lãnh đạo đất nước có sự khôn ngoan luôn tôn trọng công lý để đem lại hạnh phúc cho toàn dân.
Buổi thắp nến cầu nguyện được kết thúc bằng kinh Hoà Bình cầu cho đất nước được bình an, thịnh vượng và mọi người được sống trong sự tôn trọng, công lý, nhất là Ls Lê Quốc Quân và những người đang bị bắt bớ, giam cầm vì Công Lý và đất nước.

GP Vinh: Các linh mục Giáo hạt Ðông Tháp Giáo và xứ Bến Ðến thắp nến cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân và những người bị bắt bớ, bách hại Tối thứ 6 ngày 09 tháng 04 năm 2011, Trong Tuần Chầu lượt Giáo Xứ Bến Ðến Hạt Ðông Tháp -- Giáo Phận Vinh. Tất cả các Linh Mục trong Giáo Hạt cùng với giáo dân trong và ngoài xứ Bến Ðến đã sốt sắng quỳ trước Thánh Thể Chúa, thắp nến cầu nguyện cho Công Lý và Hòa Bình, đặc biệt là cầu nguyện cho Luật Sư Giuse Lê Quốc Quân là người con của Giáo Phận Vinh, là thành viên của ban Công Lý và Hòa Bình của Giáo phận Vinh và cầu nguyện cho những người vì sự thật mà bị bắt bớ. Nữ Vương Công Lý | Gp Thái Bình: Gx Thanh Minh dâng Thánh lễ, thắp nến cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân Không chỉ các giáo xứ tại Hà Nội và Giáo phận Vinh xúc động khi nhận được tin Ls Lê Quốc Quân bị bắt giữ trái pháp luật ngoài phiên tòa xử Ts Luật Cù Huy Hà Vũ, mà các giáo xứ, Giáo phận khác tin này cũng đã làm nhiều người quan tâm và phẫn nộ.Ngày 9/4/2011, giáo xứ Thanh Minh, thuộc Hạt Trung Ðồng, Gp Thái Bình đã dâng Thánh lễ trọng thể cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân hiện đang trong chốn lao tù. Thánh lễ đã tập trung một lượng lớn giáo dân trong Giáo xứ và nhiều giáo dân thuộc Hạt Trung Ðồng do linh mục Augustino Phạm Quang Tường chủ sự.
Linh mục chủ tế đã thông báo cho giáo dân thông tin về việc Ls Lê Quốc Quân đã bị bắt giữ trái pháp luật trong một phiên tòa bất chấp pháp luật xét xử ông Cù Huy Hà Vũ, một người yêu nước. Cùng bị bắt bớ với Ls Lê Quốc Quân, có bác sỹ Phạm Hồng Sơn, hiện đang bị giam giữ. Buổi cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân, đồng thời cũng cầu nguyện cho Ts luật Cù Huy Hà Vũ, Bs Phạm Hồng Sơn và những người đã chịu bắt bớ vì Sự thật -- Công lý.
Hàng ngàn ngọn nến đã được đốt lên trong đêm giữa miền thôn quê xa xôi vùng biển Tiền Hải, Thái Bình đã làm sống dậy tinh thần và khát vọng Công Lý �" Sự thật mà tiền nhân của họ đã là những chứng nhân chấp nhận cái chết cho Ðức tin của mình. Trung Ðồng là Giáo Hạt có Ðền Thánh Ðông Phú, nơi có 42.000 giáo dân kiên cường và tinh thần hiệp thông mạnh mẽ. Buổi thắp nến cầu nguyện đã kết thúc với lời Kinh Hòa bình vang lên lời nguyện cầu cho những người đang bị bách hại, giam cầm vì Sự thật �" Công lý. Ngọn lửa cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân, cho Công lý -- Sự thật đã lan xa, lan rộng đến nhiều nơi. (Source: Nữ Vương Công Lý) Giáo xứ Cầu Rầm, Giáo phận Vinh: Sinh viên thắp nến cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân và những người đang bị bách hại Mọi người ra về trong niềm tin sắt son vào Mẹ Giáo hội và hi vọng một ngày mai tươi sáng hơn,để người dân được thật sự sống với quyền con người, đúng phẩm giá của mình. Ðể đất nước hùng cường, dân tộc phồn thịnh nhờ những lời cầu xin.
Ðặc biệt, mọi người hướng về những con người đang còn trong lao lý, trong sự bách hại và chà đạp về nhân phẩm, thể xác. Trong đó có tín hữu Giáo phận Vinh và những người mà họ ngưỡng mộ.
Tin phiên tòa trá hình Dân chủ khi xét xử Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ và việc bắt giữ Luật sư Lê Quốc Quân sáng 04.04 đã nhanh chóng loang rộng khắp Giáo Phận Vinh.(Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Binh).
Hưởng ứng lời kêu gọi của những người con Giáo phận Vinh tại Hà Nội ngày 5/4/2011 về việc dâng Thánh lễ cầu nguyện cho một người trong cộng đoàn Vinh tại Hà Nội – Ls Lê Quốc Quân đang bị bắt bớ giam cầm trái luật pháp.
Trong tâm tình hiệp thông mạnh mẽ với anh chị em Cộng đoàn Vinh, đúng 19h30, khi ở Thái Hà – Hà Nội bắt đầu dâng Thánh lễ cầu nguyện thì cách đó hơn 300 km trên Thành phố Vinh quê hương, cộng đoàn sinh viên Thành phố Vinh cũng đã thắp nến cầu nguyện tại nhà thờ Cầu Rầm với đông đảo bạn trẻ là sính viên và giáo dân tham dự.
Nội dung buổi cầu nguyện được chỉ rõ là để cầu nguyện cho các chứng nhân của Công Lý – Sự thật. Cầu nguyện cho Gia đình Luật sư Cù Huy Hà Vũ, Gia đình Luật sư Lê Quốc Quân, Phạm Hồng Sơn và các nạn nhân bị bách hại trong biến cố Cù Huy Hà Vũ. Ðồng thời dâng lời cầu nguyện cho chị Thủy, một giáo dân Tam Tòa đã bị bách hại quá lâu qua biến cố Tam Tòa và hiện đang bị giam giữ tại Trại giam Nghi Kim, Nghệ An.
Trong buổi cầu nguyện, một lần nữa những hình ảnh sống động, trung thực trong phiên Tòa và những gì diễn ra bên ngoài Phiên Tòa cũng như những tình tiết chính xác liên quan tới việc bắt Luật sư Lê Quốc Quân khi anh ấy đang khoanh tay, ôn hòa trên vỉa hè ngoài khu vực xét xử… đã được phát chiếu lên màn hình lớn cho giáo dân và sinh viên tường tận những gì đã xảy ra.
Ai ai cũng cảm thấy tự hào khi nhìn thấy hình ảnh một Cù Huy Hà Vũ ngẩng cao đầu, hiên ngang bước đi giữa hàng loạt cảnh sát và hình ảnh ông trước vành móng ngựa hiên ngang, bình thản, khác với những gì hệ thống truyền thông nhà nước đã loan tải và kết tội.
Tiếp theo là hình ảnh hàng ngàn người với hàng ngàn ngọn nến ở Thái Hà đêm trước ngày xét xử, những hình ảnh hoạt động bác ái xã hội và dấn thân vì Công Lý của Luật sư Lê Quốc Quân, nhà báo J.B Nguyễn Hữu Vinh và nhiều gương mặt ưu tú khác là con cái Giáo Phận Vinh ở Hà Nội cũng được phát chiếu khá tường tận, nói lên tinh thần hiến thân phục vụ và… xứng đáng với sự quan tâm, theo dõi của hơn 500.000 Kito hữu Giáo Phận Vinh hiệp thông cầu nguyện và lên tiếng khi họ bị bách hại.
Buổi cầu nguyện thu hút được nhiều anh chị em sinh viên các tôn giáo bạn tham gia và khác với những lần cầu nguyện trước, lần này buổi cầu nguyện được khép lại bằng việc tất cả mọi người cùng đọc to bài thơ bất hủ của Ðức Cố Hồng Y FX Nguyễn Văn Thuận…
Nghe bản nhạc Khánh Ly hát Phổ nhạc: Linh mục Lê Bá Công
ConCoMotToQuoc DHYNVThuan LMDBCong KLy Xem Slideshow "Con Có Một Tổ Quốc" http://video.freevietnews.com/video02.php5##  Là người Công Giáo Việt Nam, Con phải yêu Tổ Quốc gấp bội. Tiếng chuông ngân trầm, Việt Nam nguyện cầu. Tiếng chuông não nùng, Việt Nam buồn thảm. Tiếng chuông vang lừng,
Việt Nam khải hoàn. Tiếng chuông thanh thoát, Việt Nam hy vọng. Con có một tổ quốc Việt Nam,
Quê hương yêu quí ngàn đời. Con hãnh diện, con vui sướng. Con yêu non sông gấm vóc, Con yêu lịch sử vẻ vang. Con yêu đồng bào cần mẫn, Con yêu chiến sĩ hào hùng. Sông cuồn cuộn máu chảy cuộn hơn. Núi cao, xương chất cao hơn. Ðất tuy hẹp, nhưng chí lớn. Nước tuy nhỏ, nhưng danh vang. Con phục vụ hết tâm hồn, Con trung thành hết nhiệt huyết. Con bảo vệ bằng xương máu, Con xây dựng bằng tim óc. Vui niềm vui của đồng bào, Buồn nỗi buồn của Dân Tộc.
Một Nước Việt Nam, Một Dân Tộc Việt Nam, Một Tâm Hồn Việt Nam, Một Truyền Thống Việt Nam.
Là người Công Giáo Việt Nam, Con phải yêu Tổ Quốc gấp bội. Chúa dạy con, Hội Thánh bảo con. Cha mong giòng máu ái quốc, Sôi trào trong huyết quản con. (Ðức Hồng Y Phanxicô Xavier – Nguyễn Văn Thuận) Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận: Con có Một Tổ Quốc Mọi người ra về trong niềm tin sắt son vào Mẹ Giáo hội và hi vọng một ngày mai tươi sáng hơn,để người dân được thật sự sống với quyền con người, đúng phẩm giá của mình. Ðể đất nước hùng cường, dân tộc phồn thịnh nhờ những lời cầu xin.
Ðặc biệt, mọi người hướng về những con người đang còn trong lao lý, trong sự bách hại và chà đạp về nhân phẩm, thể xác. Trong đó có tín hữu Giáo phận Vinh và những người mà họ ngưỡng mộ, họ dâng tất cả những người anh em đó vào vòng tay yêu thương của Thiên Chúa và Mẹ Maria.
Một số hình ảnh buổi thắp nến, cầu nguyện tại Cầu Rầm đếm 8/4/2011: | |
Thư hiệp thông với Đồng bào Hmong tại Mường Nhé, Điện Biên. Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền 14-05-2011 Kính gởi - Đồng bào Hmong tại Mường Nhé, Điện Biên. - Các Kitô hữu Hmong tại Mường Nhé, Điện Biên. Đồng kính gởi - Toàn thể Đồng bào Việt Nam quốc nội và hải ngoại. Trong mối hiệp thông “bọc trứng trăm con” của cùng Mẹ Âu Cơ, trong tâm tình “Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng” và “Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”, Nhóm Tinh thần Nguyễn Kim Điền chúng tôi, gồm những linh mục Công giáo đấu tranh cho sự thật và công lý, tự do và dân chủ tại Việt Nam, xin gởi đến Quý Đồng bào Hmong thân yêu những tâm tình sau đây: 1- Dựa theo tin tức quốc nội và quốc tế, đặc biệt từ Trung tâm Nghiên cứu Chính sách Công cộng (CPPA) và Tổ chức Thăng tiến Người Hmong (HAI) tại Washington DC, Hoa Kỳ, chúng tôi được biết từ hôm 30-04 đến 10-05-2011 mới rồi, có từ 5 đến 8 ngàn Đồng bào Hmong (đa phần là tín hữu Tin lành và Công giáo) tại Mường Nhé đã biểu tình để đòi có cuộc sống vật chất xứng với nhân phẩm, được tôn trọng văn hóa tập tục riêng, được tự do thực hành đức tin Kitô giáo, được bầu chọn các đại diện của mình, được giữ đất đai tổ tiên đã tạo lập. Nguyên do vì từ lâu Mường Nhé nổi tiếng là “vùng trắng tôn giáo” với một chính sách vô thần hóa hết sức nghiệt ngã, là huyện nghèo khổ nhất Việt Nam, nơi Đồng bào các Sắc tộc ít người thường bị lấn chiếm đất đai và bị chèn ép mất nhiều quyền lợi dân sinh cơ bản. Thế nhưng, thảm thương thay, Quý Đồng bào đã bị nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam -qua tay hàng ngàn công an, bộ đội Việt lẫn Lào trang bị vũ khí hùng hậu- đàn áp dã man khốc liệt, khiến cho trên 60 người bị chết, hàng trăm người bị thương và gần cả ngàn người bị bắt mang lên xe tải đưa đi giam bí mật. Hành xử như thế với chính Đồng bào ruột thịt của mình, với thành phần chịu số phận hẩm hiu nhất trong Dân tộc, quả là một tội ác tầy trời của Cộng sản Việt Nam. Tội ác này lặp lại tội ác đã gây ra cho chính Đồng bào sắc tộc tại Tây Nguyên năm 2004, vốn cũng đã khiến cho hàng chục người bị giết chết, hàng trăm người bị cầm tù và hàng ngàn người phải băng rừng vượt suối bỏ nước ra đi lánh nạn. 2- Đang khi ấy, vẫn theo thói gian tà sẵn có, nhà cầm quyền Cộng sản một mặt vu cáo Đồng bào vừa mê tín dị đoan gây rối loạn xã hội, vừa đòi lập “vương quốc tự trị” phá vỡ quốc gia, rồi tuyên truyền rằng Đồng bào đã được Nhà nước giải quyết nguyện vọng cách ổn thỏa tốt đẹp; mặt khác họ lại phong tỏa mọi con đường dẫn vào huyện Mường Nhé, từ chối trả lời các cuộc phỏng vấn của ngoại quốc, phá mọi làn sóng điện thoại nối kết liên lạc, đóng cửa các trang mạng dám thông tin về tình hình, cấm cản chính giới và báo giới quốc tế đến hiện trường tìm hiểu vụ việc, với lý do rất ngô nghê là thời tiết xấu, đường sá tồi tệ và địa phương bận rộn kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ (ngày 07-05). Những động thái ngang ngược này, dấu chỉ một âm mưu thâm độc, cộng với chủ trương đàn áp tôn giáo vùng sâu vùng xa, bóc lột các cộng đồng sắc tộc thiểu số thấp cổ bé miệng (như trong kế hoạch khai thác bauxite tại Tây Nguyên) mà CS đã thực thi từ lâu…, tất cả đã cho chúng tôi và mọi người thấy những tin tức lẫn tố cáo của quốc tế và của chính Đồng bào là đáng tin cậy, cũng như đã vạch trần tính khoa đại khoác lác trong lời phát biểu ngày 15-03 mới đây của đại sứ Vũ Dũng, trưởng phái đoàn Việt Nam bên cạnh Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, WTO và các tổ chức quốc tế khác tại Geneva, Thụy Sĩ, khi khẳng định “việc bảo đảm quyền của các dân tộc thiểu số, nhất là quyền phát triển luôn là ưu tiên cao của Việt Nam”. 3- Dựa trên Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm 1982), Ðiều 26: “Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, và được pháp luật bảo vệ bình đẳng không kỳ thị. Trên phương diện này, luật pháp cấm mọi kỳ thị và bảo đảm cho tất cả mọi người quyền được bảo vệ một cách bình đẳng và hữu hiệu chống mọi kỳ thị về chủng tộc, mầu da, nam nữ, ngôn ngữ, tôn giáo, chính kiến hay quan niệm, nguồn gốc quốc gia hay xã hội, tài sản, dòng dõi hay bất cứ thân trạng nào”; Ðiều 27: “Ðối với các cộng đồng thiểu số về chủng tộc, tôn giáo, hay ngôn ngữ tại các quốc gia hội viên, Công ước này bảo đảm cho các thành phần thiểu số cũng với những người khác trong cộng đồng của họ được quyền hưởng văn hoá riêng, được truyền giáo và hành đạo riêng, và được sử dụng ngôn ngữ riêng của họ”, Chúng tôi đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải : - trả tự do lập tức và vô điều kiện cho các Đồng bào Hmong hiện bị giam giữ, - đền bù sinh mạng bằng tinh thần và vật chất cho thân nhân những Đồng bào Hmong vừa bị sát hại, - trả đất đai tài sản (nhất là đất rừng) đã tịch thu của Đồng bào Hmong, - truy tố trước pháp luật tất cả những ai đã tham gia vào cuộc đàn áp với quy mô quá lớn mang tính chất diệt chủng thực sự tại huyện Mường Nhé, - tôn trọng quyền tự do tôn giáo, quyền độc lập văn hóa và quyền tự do mưu sinh của Đồng bào Hmong, đồng thời phải chăm lo đặc biệt cho cộng đồng sắc tộc nhỏ bé nghèo khổ này. Chúng tôi kêu gọi thế giới ghi vào hồ sơ “Tội ác diệt chủng của Cộng sản Việt Nam”, một hồ sơ ngày càng dày cộm, kể từ tội diệt chủng trong vụ Cải cách ruộng đất (1953-1957), trong vụ Thảm sát Mậu Thân (1968), trong cuộc xâm chiếm miền Nam (1954-1975), trong cuộc Cải tạo quân cán chính VNCH (1975-1988), đến cuộc đàn áp Đồng bào sắc tộc năm 2001, 2004 và hôm nay 2011 cùng vô số vụ việc nhỏ khác nữa… Chúng tôi kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ nhanh chóng đặt lại Việt Nam vào Danh sách các nước cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo (CPC) với những biện pháp chế tài nghiêm nhặt; đồng thời xem lại chính sách “biến Việt Nam Cộng sản thành phên dậu ngăn ngừa Trung Hoa Cộng sản” có là ảo tưởng không khi chưa chuyển đổi cộng sản thành dân chủ thực sự; vì thật ra hai đảng CS này -bao lâu còn tồn tại- thì muôn đời vẫn là đồng minh cốt thiết của nhau. Chúng tôi kêu gọi các tôn giáo tại Việt Nam mở chiến dịch cầu nguyện tập thể và thường xuyên cho các Đồng bào Sắc tộc vốn bị đàn áp xưa nay, từ Nam chí Bắc, đồng thời có những lời nói và hành động cụ thể bênh vực cho những anh chị em xấu số cùng con Hồng cháu Lạc này. Sự đoàn kết 54 sắc tộc và đoàn kết mọi tôn giáo tại Việt Nam (như truyền thống trước ngày có Cộng sản) là điều cần thiết để phát triển Quốc gia, bảo vệ bờ cõi đang bị Trung cộng xâm chiếm dần nhờ quỷ quyệt tận dụng và triệt để khai thác sự đồng lõa của Việt cộng. Chúng tôi nguyện xin Thiên Chúa ban ơn yên nghỉ đời đời cho những Đồng bào Hmong đã bị sát hại, ơn an ủi hồn xác cho thân nhân bằng hữu của họ, ơn bình an hạnh phúc cho Dân tộc Hmong, và ơn hiệp thông cộng tác giữa tất cả Đồng bào Việt Nam trong Quốc vụ đầy chông gai thử thách là giải thể chế độ cộng sản duy vật vô thần, độc tài đảng trị. Làm tại Việt Nam ngày 14-05-2011 Đại diện Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền - Linh mục Têphanô Chân Tín, dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn - Linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Giải, Tổng Giáo phận Huế - Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý, Tổng Giáo phận Huế - Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, Giáo phận Bắc Ninh. 
HOÃN XỬ 2 NGƯỜI VIỆT THEO GIÁO PHÁI PHÁP LUÂN CÔNG, BLOGGER CÔ GÁI ÐỒ LONG ÐƯỢC MIỄN TRUY CỨU TRÁCH NHIỆM HÌNH SỰ, -- posted on 10 Apr 2011 HUMAN RIGHTS WATCH KÊU GỌI VIỆT NAM THẢ TÙ CHÍNH TRỊ VÀ TÔN GIÁO , -- posted on 10 Apr 2011 HÀ NỘI LÊN TIẾNG PHẢN ÐỐI VỀ NHỮNG LỜI TỐ CÁO CỦA BỘ NGOẠI GIAO HOA KỲ, -- posted on 10 Apr 2011 NHÂN QUYỀN VIỆT NAM 2010 QUA PHÚC TRÌNH CỦA BỘ NGOẠI GIAO HOA KỲ, -- posted on 10 Apr 2011 Gp Thái Bình: Gx Thanh Minh dâng Thánh lễ, thắp nến cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân, -- posted on 10 Apr 2011 GP Vinh: Gx Lập Thạch cầu nguyện cho Công Lý – Sự thật và cho Ls Lê Quốc quân cùng những người bị bắt vì làm chứng cho sự thật , -- posted on 10 Apr 2011 GP Vinh: Các linh mục Giáo hạt Ðông Tháp Giáo và xứ Bến Ðến thắp nến cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân và những người bị bắt bớ, bách hại , -- posted on 10 Apr 2011 Doanh nhân, trí thức công giáo: Thư kêu gọi hiệp thông cầu nguyện cho Luật sư Giuse Lê Quốc Quân , -- posted on 10 Apr 2011 Nến cháy lung linh, lòng người xao động trong đêm thắp nến cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân , -- posted on 09 Apr 2011 Giáo xứ Cầu Rầm, GP Vinh: Sinh viên thắp nến cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân và những người đang bị bách hại , -- posted on 09 Apr 2011 Tin mới về Ls Lê Quốc Quân và Bác sỹ Phạm Hồng Sơn , -- posted on 09 Apr 2011 Liên minh Châu Âu lên tiếng về việc kết án ông Cù Huy Hà Vũ , -- posted on 09 Apr 2011 Dấy lên một phong trào cầu nguyện, tinh thần Lê Quốc Quân được khởi động bởi nhà cầm quyền Hà Nội , -- posted on 09 Apr 2011 Bắt Ðầu Cho Phong Trào Cầu Nguyện Chống Bất Công, -- posted on 09 Apr 2011 Nghị Quyết Số 40 của Quốc Hội Tiểu Bang California: Kỷ Niệm "THÁNG TƯ ÐEN", -- posted on 09 Apr 2011 Lá Thư Cảm Tạ, Tin Tưởng Và Lo Lắng Lê Quốc Quân và Phạm Hồng Sơn Chúng tôi, Lê Quốc Quân và Phạm Hồng Sơn, vừa được giải thoát khỏi nhà tù sau 9 đêm 10 ngày bị giam cầm phi pháp. Không còn nghi ngờ gì nữa, trong một chế độ chính trị phi dân chủ, trong một đất nước mà quyền lợi của đảng cầm quyền vẫn được đặt trên tổ quốc và dân tộc, thì việc giải thoát nhanh chóng đó là một thành công của sức mạnh lương tâm con người - những người ủng hộ dân chủ, lẽ phải và cả những người cầm quyền độc đoán đang biết lắng nghe những khát vọng của lòng dân. Chúng tôi, Lê Quốc Quân và Phạm Hồng Sơn, xin cảm tạ. Những thời khắc vừa qua trong nhà tù nhỏ đã làm cho chúng tôi biết thêm những gì chúng tôi đang khao khát là đúng đắn, những gì chúng tôi đã làm, dù nhỏ bé, là ý nghĩa, những gì chúng tôi đã tin tưởng lại càng tin tưởng. Song, tình cảnh tù đày vừa qua đang làm chúng tôi hết sức lo lắng cho sức khoẻ tinh thần, thể chất và tính mạng của những anh chị em đang bị cầm tù bất công khác trên đất nước Việt nam. Hiện nay chúng tôi rất quan ngại cho tình trạng an toàn của Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ, Blogger Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Luật gia, Blogger Phan Thanh Hải (Anhba Saigon). Chúng tôi cầu mong tất cả những người yêu dân chủ, tự do hãy hết sức quan tâm để bảo vệ những con người dũng cảm và đáng kính trọng đó. Hà nội, ngày 15/04/2011 -- Tôi nghe các ông đe bắt tôi. Xin mời các ông cứ việc bắt tôi. Tôi rất hân hạnh nếu được bắt chung với giáo dân, và tôi nói cho các ông điều này nữa “Quân gian ác chết vì tội ác, kẻ giết người lành, án phạt vào thân”. Kinh Thánh nói như vậy và tôi tin như vậy. -- “Bản chất của chế độ Cộng sản vô thần nó là cơ chế tội ác đa quốc gia, xuyên quốc gia, nó là cơ chế tội ác toàn cầu, càng ngày nó càng ác, nó ác có hệ thống cho nên nó thấy ai làm điều thiện là nó lồng lộn lên nó chịu không nổi, nó chỉ muốn giết chết thôi!” -- “Tôi nói thật với các ông nhá, báo, đài của các ông toàn xuyên tạc, chụp mũ, nói láo, mà nói láo một cách trắng trợn, trơ trẽn, không biết liêm sỉ là gì! Chụp cho tôi đủ thứ mũ. Tôi không xứng đáng để đội những cái mũ bẩn thỉu ấy của các ông. -- Mà các ông đe bắt tôi à, tất cả chúng tôi đều làm việc tốt hết, tốt cho dân tộc, tốt cho đất nước, tốt cho con người. Mà vì cái tốt ấy mà chúng tôi phải chịu bắt bớ, tù đày, chết chóc, Không sao! -- Các ông tưởng không có chúng tôi đây, nhà thờ Thái Hà chết? Không! Ngày xưa lúc các ông còn đang mạnh ở thập niên 1950-1980, các ông tìm cách bóp nát Thái Hà thế nào! -- Mấy Thầy ở Thái Hà chết, mấy cha ở Thái Hà bị tù, bao nhiêu dân Thái Hà bị tù, chỉ sống sót một linh mục già yếu, mắt mù, thế mà các ông thấy, bây giờ giáo xứ Thái Hà chúng tôi vẫn sống, và sống khỏe nhất thành phố này, nếu không muốn nói là khỏe nhất nước này. -- Rồi các ông xem, tôi nói cho các ông biết là tôn giáo phát triển theo qui luật rất mầu nhiệm. Càng bị đánh đập, càng bị bách hại lại càng phát triển. Càng chết lại càng sống, cho nên tôi có đi tù cũng không sao hết, tôi có chết cũng không sao. -- Thế hệ trước cha anh chúng tôi đã chết cho chúng tôi được sống, thì bây giờ tôi phải chết cho tương lai con em chúng tôi được sống. – Linh Mục Phê Rô Nguyễn Văn Khải (nguyên là phát ngôn nhân Giáo Xứ Thái Hà) "Lấy mỡ nó rán nó”
Bài đọc suy gẫm: Theo Lm. Cao Phương Kỷ - Dùng từ “Hiện Tượng” để chỉ một sự kiện, một biến cố lạ thường, đột xuất, thu hút sự chú ý của dự luận, đặc biệt của Truyền Hình và các Mạng Lưới thông tin, trong và ngoài Nước. Thật thế, L.M. NGUYỄN VĂN KHẢI, DCCT, là một tu sĩ trung niên, 41 tuổi đã xuất hiện trên diễn đàn Truyền Thông quốc tế như một phát ngôn viên cho những cuộc biểu tình chống bất công xã hội của chế độ độc tài cộng sản tại Thái Hà, Hà Nội, Đồng Chiêm… Cha đã rời Việt Nam sang Roma du học và trong mấy tháng Hè 2011 vừa qua, đã tham dự các buổi Hội thảo, Diễn thuyết về những cuộc đàn áp Tự do Tôn giáo, vi phạm Nhân quyền của chế độ bán dân hại Nước. Đây là một hiện tượng rất hùng hồn làm CHỨNG NHÂN cho SỰ THẬT chiếu sáng vào những uẩn khúc, u uất, rối ren, bưng bít tại Việt Nam, dưới chế độ chuyên chế. L.M Nguyễn Văn Khải, đã nghiễm nhiên trở thành một người Việt Tỵ nạn cộng sản, tại miền đất nước Tự Do, nên chứng từ của Vị Linh Mục can trường còn tăng thêm động lực để thức tỉnh lương tâm của Công đồng Việt Nam hải ngoại, nếu lâu nay vẫn thờ ơ, “im hơi lặng tiếng”, thì nay đã được nghe tiếng chuông báo động về nguy cơ mất Nước, mất Đạo vào tay Trung Cộng . Qua bao gian truân, nguy hiểm, ngày nay L.M. Nguyễn Văn Khải đang sống giữa chúng ta, những người Việt tị nạn ở khắp năm châu. Đồng hương nên coi đó là một “hiện tượng” lạ lùng, do Bề Trên an bài, để làm chứng nhân tố cáo chế độ bán dân hại Nước, và thức tỉnh lương tâm nhân loại và đồng bào về hiểm họa mất Đạo, Mất Nước. Trách nhiệm của mỗi người dân gốc Việt, là nên đáp ứng những lời kêu gọi để tích cực hành động hầu cứu vãn lại tình trạng quá bi thảm của Quê Hương…. Nhóm chủ trương Blog 16 xin hân hạnh giới thiệu đến bạn đọc người Việt trong ngoài nước, không phân biệt tôn giáo, kể cả những người vô thần nguyên văn bài nói chuyện rất giá trị về những đấu tranh trong lãnh vực tôn giáo với tà quyền cộng sản của Lm. Phê Rô Nguyễn Văn Khải, do Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại tổ chức tại Trung Tâm Công Giáo, miền Nam California.
Bài Nói Chuyện Của Linh mục Phê rô Nguyễn Văn Khải, Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà tại Trung Tâm Công Giáo. Thanh Phong/Viễn Đông SANTA ANA. Hơn 600 đồng hương, không phân biệt tôn giáo đã đến Trung Tâm Công Giáo Việt Nam tại Santa Ana vào chiều Chủ Nhật 21.8.2011 để nghe Linh Mục Phêro Nguyễn Văn Khải, Dòng Chúa Cứu Thế tại Thái Hà, Hà Nội nói chuyện về hiện tình tôn giáo tại Việt Nam, đặc biệt tại Thái Hà thuộc Tổng Giáo Phận Hà Nội. Buổi nói chuyện của LM. Khải do Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại tổ chức. Theo chương trình, buổi nói chuyện của Linh mục Nguyễn Văn Khải bắt đầu lúc 2 giờ, nhưng từ lúc 1 giờ, rất đông đồng hương đã đến, và những người đến muộn không tìm được chỗ đậu xe. Lúc gần giờ khai mạc, hội trường phải mở thêm một gian nữa để đủ chỗ cho mọi người tham dự. Đức Cha Đa Minh Mai Thanh Lương, linh mục Quý, giáo sư Nguyễn Thành Long, nguyên Hội Trưởng Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo Trung Ương, ông Nguyễn Văn Liêm, Chủ tịch Cộng Đồng CGVN, GP. Orange, Tiến sĩ Phạm Kim Long, Ủy Viên Giáo Dục Quận Cam, Luật sư Đoàn Thanh Liêm, Ban Điều Hợp và các thành viên Phong Trào Giáo Dân, các cơ quan truyền thông Việt ngữ , Ban tù ca Xuân Điềm và đồng hương không phân biệt tôn giáo đã đồng loạt đứng lên chào đón linh mục Phêro Nguyễn Văn Khải khi ngài bước vào hội trường. Sau đó chăm chú nghe linh mục nói chuyện và biểu lộ sự thích thú bằng những tràng pháo tay liên tục. Một trong những người tham dự , bà Nguyễn thị Hồng nói với chúng tôi: “ Tôi ở đây đã lâu, đi tham dự sinh hoạt cũng đã nhiều nhưng chưa bao giờ thấy có bài diễn văn, bài giảng, bài phát biểu nào hay hơn, lý thú hơn bài nói chuyện của ông cha này”. Sau nghi thức chào quốc kỳ VNCH và Hoa Kỳ cũng như giây phút thinh lặng, mặc niệm các chiến sĩ Quân lực VNCH đã hy sinh vì tổ quốc, đồng bào đã bỏ mình trên đường vượt thoát Cộng sản tìm tự do. Linh mục Nguyễn Văn Khải đã dâng lời cầu nguyện lên Thiên Chúa. Sau đó, vị đại diện Phong Trào Giáo Dân lên giới thiệu linh mục Nguyễn Văn Khải với mọi người. Trong bộ áo Dòng quen thuộc của các cha Dòng Chúa Cứu Thế, với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng lanh lẹ, vầng trán rộng, cặp mắt sáng quắc và nụ cười thật tươi luôn nở trên môi, linh mục bước lên đứng trước mặt mọi người và nói bằng giọng khôi hài: “Đúng như lời ông MC vừa nói, cho đến bây giờ con vẫn là nông dân, con làm nông nghiệp, con ở nông thôn. Phát âm sai như người Hà Nội thì con là “lông” dân, con làm “lông” nghiệp, con ở “lông” thôn”. Con có ba cái “lông” đấy ạ, hay là ba cái “nông” ấy cho nên con vừa nông, vừa nhẹ. Cả nhà đây, thiên hạ nói con thế nào thì con không biết, nhưng con là nông dân nên con ăn nói như nông dân, thấy sao nói vậy. Và con cũng không phải là nhà tư tưởng hay nhà tranh đấu gì, không phải nhà tư tưởng sâu xa, cũng chẳng phải là nhà tranh đấu mạnh mẽ. Con là bạn của người nghèo! Cũng như thể bao nhiêu anh em tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế khác, chúng con là bạn của người nghèo, và chúng con theo chân người cha đi trước thì bây giờ chúng con là những người trẻ, cũng lại theo gót cha như vậy. Và như thể cha Vũ Ngọc Bích, là em bà nội con, là linh mục duy nhất của Dòng Chúa Cứu Thế sống sót ở miền Bắc sau năm 1954, ngài nhận con vào tu và ngài thường bảo đại khái rằng: “Tôi đã nhận chiếc cày từ tay cha tôi, tôi hân hoan đi vào mảnh vườn thế giới, nên dù sỏi đá cằn khô thì anh em ta cũng cứ phải vui vẻ nai lưng ra mà cày”. Thế thì hôm nay con đến đây, con xin thưa với cả nhà là con nói trong tư cách là người con, người cháu, người em. Cả nhà đây toàn là những bậc đáng kính, con nhìn xuống thấy toàn các vị đáng tuổi ông, tuổi bố mẹ, cô dì, chú, bác hết cả. may lắm mới có một vài người cùng tuổi với thế hệ con, cho nên những điều con nói ở đây chỉ như những người con, người cháu trình bày trước các bậc tiền bối về suy nghĩ cũng như về công việc của đồng bào mình ở Việt Nam, cũng như những công việc của chúng con đây thôi, chứ không có gì là lớn lao, trọng đại. Lúc nãy con đến cửa đây, con thấy hai bên có hai bảng kẻ vẽ các khẩu hiệu trông rất khí thế. Con thấy mấy xe Jeep cắm cờ, trông rất là “hoành tráng”, cứ như là đội quân “sắp hàng vào trận”. Và con thấy cái cảnh này bây giờ được đặt ở Hà Nội mới phải. Con thấy ở Hà Nội chống Tàu Cộng đấy nhưng lúc này không có khí thế, không có xe, có cờ, có khẩu hiệu hoành tráng như vậy. Bởi vì Hà Nội không có không khí tự do như ở đây và bởi nhiều lẽ khác không tiện nói. Nhưng không phải vì như thế mà người dân Hà Nội, nhất là người nghèo, nhất là các tín hữu Công Giáo Hà Nội, lòng yêu nước lại kém đồng bào mình ở đây. Không! Con nói chuyện hôm kia ở báo Người Việt, con đến nơi thấy có bốn năm cụ già với 4 năm cây cờ Cộng Hòa rất đẹp, thấy các khẩu hiệu kẻ vẽ rằng: “Đả đảo những người xỉ nhục cờ Cộng Hòa” (cờ vàng). Rồi một khẩu hiệu khác là: “Linh mục Nguyễn Văn Khải nên ở Việt Nam. Ủng hộ LM. Nguyễn Văn Lý”. Con thấy vui. Con nói với thính giả hôm ấy rằng, nếu con có thời gian, con sẽ ra nói chuyện với mấy người ấy, và nếu con có quyền, con sẽ ra mời mấy cụ ông, cụ bà vào trong này chúng ta cùng trò chuyện với nhau, vì con thấy rằng cái ý hướng tốt đẹp của các cụ ấy cũng “giống cháu”. Giống cái thứ nhất là cháu cũng thấy lá cờ vàng này là đáng kính, đáng yêu. Chưa biết nó thế nào, nhưng cháu nghĩ là thời gian càng trôi đi thì lá cờ này càng biểu tượng cho lòng yêu nước của người Việt. Bởi vì cháu thấy chính phủ VNCH là một quốc gia, là thành viên của Liên Hiệp Quốc, được thế giới công nhận, đang khi ấy, lúc trước 1975, cháu là công dân của chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, là quốc gia không được Liên Hiệp Quốc công nhận. Xét về mặt pháp lý quốc tế thì chính phủ hay VNCH là có chính nghĩa hơn. Lá cờ đỏ sao vàng mà cháu là công dân, cháu thấy nhục, nhục lắm! Vì nó là cờ bán nước, vì bán Trường Sa, bán Hoàng Sa, bán Thác Bản Dốc, bán Hữu Nghị Quan, bán những vùng mà cháu đã đi đến tận nơi, cháu đã thấy, đất thì bị lấn thế nào và người Việt mình lại nằm trong phần đất bị Trung quốc chiếm mất. Cháu đến tận nơi, và cháu thấy rằng, bây giờ thời gian trôi đi, Trung quốc càng ngày càng thể hiện cái sự thống trị của mình trên đất nước Việt Nam một cách trắng trợn hơn. Đang khi ấy, cái lòng yêu nước là một tình cảm thiêng liêng tốt đẹp tự nhiên của con người cũng không được phép bày tỏ. Hễ ai bày tỏ lòng yêu nước thì bị chụp mũ là chống nhà cầm quyền và bị bắt bớ, thủ tiêu, tù đày. Cho nên, thấy vậy, cháu mới thấy lá cờ Vàng này mới là biểu tượng cho lòng yêu nước, cháu thấy sao cháu nói vậy. Cháu thấy mình nên tự hào về điều đấy. Bởi vậy cho nên cách đây gần hai tháng, lần đầu tiên ở nhà thờ Kỳ Đồng và Thái Hà, cầu nguyện cho các nạn nhân của họa ngoại xâm, cho các nạn nhân của công lý hòa bình, cho các ngư dân bị Trung quốc bắt, giết thì ở các màn ảnh rộng trong ngoài nhà thờ Kỳ Đồng chiếu cảnh Hải quân Việt Nam Cộng Hòa đánh trả quân Trung quốc, chiếu cảnh cờ Vàng của Việt Nam Cộng Hòa bay phất phới, và cháu tin rằng nhiều người trẻ bây giờ hay tới nhà thờ thì hiếm hoi được trông thấy cờ Cộng Hòa. Và như cháu đã nói hôm trước, cháu trông vào đây (Cờ Vàng) một cái thấy là một dải non song gấm vóc màu vàng. Ba miền Bắc, Trung, Nam thống nhất trên một dải đất, rất ý nghĩa. Trông vào lá cờ đấy thấy cái gì đó sang trọng, màu vàng là màu sang trọng, biểu hiện cho vương quyền, là màu của nhà vua (không biết cháu có nhớ đúng không)? Đại khái vậy. Nhưng cái đề tài chính hôm nay, TV có loan tin, báo có viết, đài có nói rồi nên cháu không thể nói khác được. Cháu nói chuyện đầu tiên hôm nay là vấn đề “Vi phạm tự do tôn giáo ở Việt Nam”. Rất buồn, ở trong nước cháu cũng nghe, ra ngoài nước cháu cũng nghe, có rất nhiều người nói: Việt Nam bây giờ có tự do tôn giáo rồi, người Việt Nam nói, người ngoại quốc nói. Bằng chứng là bây giờ đi nhà thờ tự do, bằng chứng là bây giờ xây dựng nhà thờ, thánh thất tự do, bằng chứng là người đến nhà thờ đầy tất cả, và bằng chứng là các linh mục, tu sĩ, các hòa thượng, thượng tọa đi ra vào nước tự nhiên như không vậy. Họ lấy bằng cớ đó để khẳng định Việt Nam có tự do tôn giáo, nhưng theo cháu là người sống ở Việt Nam thì cháu thấy, đấy là dối trá. Việt Nam thực sự không có tự do tôn giáo, mà trên thực tế tự do tôn giáo đã và đang bị vi phạm nghiêm trọng. Nói là tự do đi lễ, đi nhà thờ? Thưa, không! Trên giấy tờ thôi. Thực tế chỉ ở vùng Công giáo đông người và các thành thị, nhưng ngay cả ở thành thị như Thái Hà, thì giáo dân đến Thái Hà đi lễ, đi hành hương luôn luôn bị chặn. Cho đến bây giờ xe vẫn luôn bị chặn như thường. Không phải chỉ chặn xe giáo dân, xe linh mục cũng bị chặn, Giám mục cũng bị chặn. Đức Cha Nguyễn Văn Sang về Thái Hà hành hương bị công an chặn ngay ở lối vào thành phố ngon lành vậy! Cho nên đâu có tự do. Còn năm ngoái, vụ Đồng Chiêm xẩy ra, bao nhiêu ngàn người vào hành hương đều bị nhà nước chặn tất, mà chặn một cách bẩn thỉu, làm khổ cả dân lành, tức là đem xe đất, đá đền đổ ngay giữa đường rồi chận đầu, chận đuôi khiến người trong làng, xe pháo không đi lại được, đổ cả hai đầu. Chưa kể chỗ đó có cây cầu, công an chận đấy. Không phải một chốt đó mà đứng đầy hai bên đường, hễ ai đi vào là tấn công. Đấy! đâu có tự do đâu! Còn cháu đây, cháu đi tới các vùng ở Tây Nguyên cũng như ở Sơn La, Điện Biên, cháu biết, nhiều người đi lễ họ không cho ra khỏi làng. Nhiều người đi đến nhà dân tụ họp cầu nguyện là họ bắt phạt. Còn linh mục, mục sư đến đó là bắt ngay. Cho nên nhiều mục sư nói chuyện với cháu là toàn phải lợi dụng ngày lễ, Tết, cán bộ “mải mê ăn nhậu” thì mới vào được. Thứ hai là vào lúc đêm tối. Tối vào, sáng ra, mà vào không báo trước. Cháu có bằng chứng chứ không phải cháu nói không. Như thế có tự do không? Còn nữa, là bảo tự do xây nhà thờ? Không! Nhà thờ chỗ cháu cách đây 10 năm, xin phép sửa lại, nâng cao lên một tí không cho nâng. Ở Tổng Giáo phận Hà Nội có nhà thờ giáo xứ Bảo Long do cha Phạm Minh Triệu trông coi. Ngài về đó hai năm nay, ngài bảo: “Cha Khải ơi, con về đây còn có cái nhà thờ này xin phép 15 năm rồi mà không cho xây. Bây giờ không cần phép nữa, ta cứ xây thôi, chết thì chết, thế là xây. Họ đâu có cho đâu. Còn bây giờ bảo xây dựng một tu viện mới thì càng khó, không có tự do đâu. Một Thánh Lễ do cha Khải cử hành ở miền quê, nơi mà giáo đường là nhà của giáo dân.  1.
Cái thứ nhất, cháu thấy nhà cầm quyền vi phạm tự do tôn giáo một cách nghiêm trọng. Đó là nhà cầm quyền thò cái bàn tay lông lá của mình can thiệp vào những sinh hoạt thuần túy tôn giáo. Cha bạn cháu là cha coi giáo xứ Cẩm Sơn ở Phủ Lý, Hà Nam, lễ Giáng Sinh vừa rồi, ngài gọi điện thoại cho cháu bảo: “Bác Khải ơi, công an Huyện, công an Tỉnh cứ liên tục vào đây kêu em đưa chương trình thánh lễ và chương trình dịp lễ Giáng Sinh để cho họ duyệt! Em bảo: “Mấy cái bố này vớ vẩn, các bố không có đạo, tại sao đòi duyệt chương trình lễ của tôi?” Đấy. Họ thò cái bàn tay lông lá rồi can thiệp vào sinh hoạt thuần túy tôn giáo ở cái mức tinh vi nhất làm cho các tôn giáo bị tha hóa, đó là can thiệp vào việc đào tạo, việc phong chức, phong phẩm trong các tôn giáo. Không có phép nhà nước không được vào chủng viện. Không có phép nhà nước không được truyền chức. Không có phép nhà nước không được thuyên chuyển từ xứ nọ qua xứ kia. Không có phép nhà nước không được nhận chức Giám Mục. Tòa Thánh muốn bổ nhiệm ai làm Giám Mục, thì trước đó phải được chính phủ đồng ý đã. Vậy là, thực tế ông nhà nước nắm cả quyền bổ nhiệm, phong chức Giám Mục của mình rồi. Đấy, Công Giáo đang bị như vậy. Cho nên Đức Cha Nguyễn Thái Hợp nói: “Đã đến lúc phải xem lại tiến trình bổ nhiệm giám mục ở Việt Nam”. Cháu kể sơ như thế, không có thời gian nói dài, cho thấy không có tự do tôn giáo tại Việt Nam. 2. Điểm thứ hai cháu thấy không có tự do và bình đẳng về phương diện xã hội, đối với các tôn giáo và đối với tín đồ của các tôn giáo. Không bình đẳng về xã hội. Ví dụ người Tin Lành, người Công giáo về mặt xã hội, là bị phân biệt đối xử rất rõ, bị coi là công dân hạng hai. Phật giáo Hòa Hảo cũng thế thôi! Bắt đầu vào năm học, bao giờ cũng có thủ tục khai báo là thuộc tôn giáo nào để nhà trường cũng như các cơ quan, đoàn thể có chính sách dò xét và kềm chế người Công giáo, Tin Lành. Dù có giỏi thế nào đi chăng nữa, dù có đạo đức thế nào chăng nữa vẫn bị đối xử phân biệt. Mặt khác, ở mỗi giáo xứ, Dòng Tu, tòa Tổng Giám mục đều có con dấu, nhưng các cơ quan, đoàn thể nhà nước không công nhận. Ví dụ cháu ở Hà Nội, cháu không thể đọc sách ở bất cứ Thư viện nào, không nhận được tiền gửi qua Bưu điện, vì sao vậy? Thủ tục nhận tiền của Bưu điện là có Chứng Minh Nhân Dân, có hộ khẩu lại có ông Chủ tịch Phường chứng nhận vào cái giấy của Bưu Điện gửi kèm là đương sự đang ở địa chỉ này rõ ràng. Thế mà ở Saigon trang mạng của hội đồng giám mục Việt Nam gửi cho cháu mấy trăm ngàn tiền nhuận bút . Cháu cầm giấy báo ra phường xin chứng nhận, họ nói ông là tu chui, ở chui, không có hộ khẩu, chúng tôi đâu có biết ông đâu mà chứng nhận? cho nên không lấy được. Rồi khi đọc sách ở Thư viện, vào Thư viện xin làm thẻ đọc sách, thì phải có giấy giới thiệu của cơ quan chủ quản, mà cơ quan chủ quản của cháu là Dòng Chúa Cứu Thế mang giấy của Bề Trên ký cho cháu ra, thấy cái dấu của nhà đạo, có thánh giá. Không nhận! Xin thi bằng lái xe cũng thế. Thế là khỏi đọc sách, khỏi thi bằng lái xe, khỏi làm gì hết! Họ đòi giấy tờ của cơ quan chủ quản, đến khi đưa ra họ không nhận thì biết làm gì bây giờ? Có người hỏi: Tại sao cha Khải lại “làm” như thế? Cháu nói thẳng với chính quyền: “Tôi nói thật với các ông, tôi không sợ! Tôi chẳng có gì để mất hết cả! Cháu nói nhiều lần với công an Hà Nội: “Tôi đây, đi tu hai mươi mấy năm nay, xin hộ khẩu các ông không cho nhập, tôi muốn vào tu viện, nhà nước cũng không cho. Tôi muốn ra khỏi Dòng Tu cũng không được, vì bây giờ tôi đã khấn trọn đời bền đỗ trong Dòng rồi. Vào không được mà ra cũng không xong! Lên cũng không được, không lên làm Giám Mục được! Vì tôi tu chui, chịu chức chui mà lại là tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế. Tôi xuống cũng không được, vì tôi đã là giáo sĩ rồi và mãi mãi là giáo sĩ! Không xuống làm dân thường được nữa! Đấy, lên không lên được, xuống không xuống được, ra không ra được, vào không vào được, cứ lơ lửng giữa Giời thì còn gì để mất? Cho nên bây giờ cứ việc đúng tôi làm thôi. Vì tôi là nạn nhân, tôi thấy bao nhiêu người khác là nạn nhân, cho nên “đồng thân, đồng phận”, chúng tôi giúp nhau, thế thôi! Chết cũng chơi! Còn nhà cầm quyền cứ nhắn tin, nhắn vào điện thoại di động cháu là đe bắt, rồi nhắn tin qua các luật sư và cán bộ để nói lại cho cháu là sắp bắt ông đến nơi rồi. Cháu nói thẳng với công an thành phố Hà Nội, chính quyền Hà Nội: “Tôi nói thật với các ông nhá, báo, đài của các ông toàn xuyên tạc, chụp mũ, nói láo, mà nói láo một cách trắng trợn, trơ trẽn, không biết liêm sỉ là gì! Chụp cho tôi đủ thứ mũ. Tôi không xứng đáng để đội những cái mũ bẩn thỉu ấy của các ông. Mà các ông đe bắt tôi à, Cháu nói, tất cả chúng tôi đều làm việc tốt hết, tốt cho dân tộc, tốt cho đất nước, tốt cho con người. Mà vì cái tốt ấy mà chúng tôi phải chịu bắt bớ, tù đày, chết chóc, Không sao! Các ông tưởng không có chúng tôi đây, nhà thờ Thái Hà chết? Không! Ngày xưa lúc các ông còn đang mạnh ở thập niên 1950-1980, các ông tìm cách bóp nát Thái Hà thế nào! Mấy Thầy ở Thái Hà chết, mấy cha ở Thái Hà bị tù, bao nhiêu dân Thái Hà bị tù, chỉ sống sót một linh mục già yếu, mắt mù, thế mà các ông thấy, bây giờ giáo xứ Thái Hà chúng tôi vẫn sống, và sống khỏe nhất thành phố này, nếu không muốn nói là khỏe nhất nước này. Rồi các ông xem, tôi nói cho các ông biết là tôn giáo phát triển theo qui luật rất mầu nhiệm. Càng bị đánh đập, càng bị bách hại lại càng phát triển. Càng chết lại càng sống, cho nên tôi có đi tù cũng không sao hết, tôi có chết cũng không sao. Thế hệ trước cha anh chúng tôi đã chết cho chúng tôi được sống, thì bây giờ tôi phải chết cho tương lai con em chúng tôi được sống. Cháu nói thẳng với họ thế này, tôi nghe các ông đe bắt tôi. Xin mời các ông cứ việc bắt tôi. Tôi rất hân hạnh nếu được bắt chung với giáo dân, và tôi nói cho các ông điều này nữa “Quân gian ác chết vì tội ác, kẻ giết người lành, án phạt vào thân”. Kinh Thánh nói như vậy và tôi tin như vậy. (hình như là ngày 14.9.2008, cháu nói một lần nữa như thế rồi là các Thầy đi cùng có ghi âm và có đưa lên mạng cái phần này). 
Tay trưởng công an quận Đống Đa (đứng chống nạnh) đưa loa nhờ cha Khải ổn định trật tự lại giúp nhưng sau đó trên các báo đài truyền hình nhà nước, họ chụp lại hình ảnh này và loan tin cha Khải cầm loa kích động giáo dân…. Tay bồi bút Trọng Nghĩa của báo An Ninh Thủ Đô liền bị ngay những người công chính vạch mặt (link). Hình dưới: Cha Khải trong một buổi đi cứu bà con bị lụt tại Hà Nội.  Các cha nhà cháu không sợ chết đâu! Các cha trẻ hơn cháu nhiều, mới chịu chức linh mục, có người trẻ hơn cháu cả chục tuổi ở Thái Hà, thiên hạ đe bắt các cha Thái Hà và trừng trị trong đó có cháu, thế là các anh em trẻ bảo: “Anh Khải ơi, xin anh đừng có xuống sân gặp giáo dân, xin anh đừng ra nhà thờ làm lễ, xin anh ở trên phòng làm lễ nơi nhà nguyện để dân không thấy họ mới thương, họ mới bức xúc, còn chuyện còn lại để chúng em! Thế là mấy cha trẻ đó ra ghi một tờ giấy để trên bàn thờ, cha nào ra làm lễ cũng đọc: “Thưa cộng đoàn, mấy hôm nay đài, báo , TV nhà nước lại bắt đầu tấn công Thái Hà, đài, báo, TV đang dọn đường để bắt các cha, và họ đang nhắm vào cha Khải. Thế thì thưa cộng đoàn, chúng ta cầu nguyện để làm sao cho nhà nước sớm đến bắt cha Khải để chúng ta xuống đường ra tòa án cùng cha Khải; Chúng ta cầu nguyện để cha Khải sớm vào tù, để chúng ta có dịp hành hương vào nhà tù thăm cha Khải. Xin cộng đoàn cầu nguyện cho cha Khải bị chết trong tù để thành tử đạo, để Đền Thánh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở Thái Hà trở thành Đền Thánh Tử Đạo nữa cho thêm đông vui”. Cha nào ra cũng kêu gọi đại khái như thế, thế là giáo dân bừng bừng khí thế, bức xúc như cháy nhà đến nơi. Thế là thôi, đài, báo, TV tự nhiên mấy hôm sau là tắt cả! Cái phép ấy người miền Bắc chúng cháu gọi là “Gậy ông đập lưng ông” hay còn gọi là “Lấy mỡ nó rán nó”. 3. Đấy, cháu nói người Công giáo bị phân biệt đối xử về mặt xã hội. ( Thứ ba) Người Công giáo còn bị phân biệt đối xử về lãnh vực chính trị. Con người có quyền chính trị, có quyền tham gia các hội đoàn, nắm các chức vụ trong guồng máy hành chính của chính quyền, trong guồng máy hành pháp, tư pháp và lập pháp. Nhưng không bao giờ người Công giáo được tham gia vào guồng máy hành pháp hay tư pháp của chính quyền cả. Còn lập pháp ở Quốc hội thì có mấy linh mục, nhưng đấy chỉ là “bù nhìn”, chỉ “làm cảnh” cho nó đẹp thôi. Người Công giáo, người Tin Lành bây giờ tổng cộng hơn chục triệu ở VN, vậy mà cháu theo dõi, không thấy một người Công giáo, Tin Lành nào được làm Thứ Trưởng, Tổng Cục Trưởng, được làm Tướng, làm Tá. Không một người Công giáo nào được làm đến chức Quận Trưởng, Huyện Trưởng, Không! Chức cao nhất mà người Công giáo, người Tin Lành có thể nắm đấy là chức Chủ Tịch Xã, hay gọi nôm na là Trưởng Làng. Cháu giảng ở nhà thờ Thái Hà, cháu bảo: Đấy, xem nhà nước kia kìa, loa chõ vào nhà thờ suốt ngày nói tự do tôn giáo nhưng chúng ta xem, ở cái đất nước này, dân tộc thiểu số vùng cao học được bao nhiêu, như Nông Đức Mạnh kia mà còn làm Tổng Bí Thư. Dân tộc thiểu số mà làm Tổng Bí Thư, đang khi ấy người Công giáo hàng triệu người bao nhiêu đời có văn hóa thế mà không bao giờ được nắm một chức vụ quan trọng nào, làm sao mà bảo có tự do tôn giáo được? 4. Điều thứ tư là nhà cầm quyền đã vi phạm tự do tôn giáo ở chỗ là tín đồ các tôn giáo bị phân biệt đối xử trong lãnh vực kinh tế.
Cụ thể là người Mỹ vào VN mua đất làm nhà máy, xí nghiệp, lập công ty được nhưng các giáo hội, nhà thờ, nhà chùa thì không được nhân danh tập thể mà mua đất lập công ty. Thấy chưa, bị phân biệt về kinh tế mà còn tìm cách nắm kinh tế của các tôn giáo. Pháp lệnh tôn giáo 2004, Nghị Định tôn giáo 2005 qui định: Mọi giao dịch kinh tế của các tôn giáo liên quan đến tiền bạc đều phải qua nhà nước kiểm soát hết. Nhưng trên thực tế, lãnh tụ của các tôn giáo khôn, sức mấy để cho nhà nước kiểm soát được túi tiền của mình. Lại còn thế này nữa, các nhà thờ tổ chức quyên góp phải có phép nhà nước, cái gì họ cũng tìm cách thò bàn tay lông lá vào, mà sức yếu không thò được mà cứ cố thò vào. Cháu thấy nhà cầm quyền sao họ mê muội như vậy. Đấy là về phương diện kinh tế. Thậm chí lập một tài khoản họ cũng không cho lập, thí dụ lập tài khoản cho giáo xứ Thái Hà, Tổng Giáo Phận Hà Nội, Việt Nam hay là chùa Thiên Mụ. Không! Đố cơ sở tôn giáo nào, giáo hội nào ở VN mà được đứng tên một tài khoản ở ngân hàng cho nên mới xẩy ra chuyện cách đây mấy bữa là có một nhà sư ở Saigon mất, để lại mấy trăm nghìn đô la. Thế là người nhà đòi cái phần ấy của mình, ở VN cái phần ấy là của mình thật nhưng luật giáo hội, người đó đi tu, tài sản ấy là của giáo hội, thế nhưng vì không cho đứng tên nhà chùa, mà chỉ cho đứng tên nhà sư đó thôi. Như thế tài sản của tôn giáo rất là nguy hiểm, rất là cheo leo. Ngay cả những người có lòng thiện, không có lòng tham đi chăng nữa thì tài sản cũng rất cheo leo, vì nó liên quan đến vấn đề luật pháp. Không khéo cả giáo hội mất nghiệp, bán nhà thờ, tòa Giám mục để mà đền. Thật sự là như thế, chưa kể là có giao dịch ở bên này phải gửi vào tài khoản chung chính quyền ở đây mới cho gửi và mới được miễn thuế nhưng bên kia, nhà cầm quyền lại không cho lập tài khoản mang danh tập thể, thế là giao dịch bế tắc! Khổ chưa? Đấy, về kinh tế, cháu nói cái này mới đểu cáng và thâm độc mà nhiều người không thấy. Ngay cả những người ở VN nhiều khi cũng không thấy. Đó họ tìm cách đập tan các khu vực kinh tế quan trọng của các tôn giáo. Ví dụ ở Saigon, ai cũng thấy mảnh đất đối diện Bến Bạch Đằng là Thủ Thiêm, là một làng Công giáo mấy trăm năm thế bây giờ họ giải tỏa trắng dân, còn nhà thờ với nhà Dòng trật ra đấy. Giải tỏa trắng dân đi chỗ khác để cướp chỗ đất ấy làm Trung Tâm Thương Mại Đa Chức Năng. Cộng đoàn có thể lên mạng thấy ngay bản đồ vẽ Khu Thương Mại Đa Chức Năng, cả khu vực nhà Dòng Mến Thánh Giá cũng bị như vậy, trên bản đồ thành như thế rồi. Thế là họ phá cơ sở quan trọng kinh tế của Công giáo chứ gì, vì dân có giầu, nước mới mạnh, giáo dân có mạnh thì giáo hội mới tồn tại được. Rồi ai cũng biết miền Đông Nam bộ, cái Trung Tâm Thương Mại Chợ Sặt của người Kẻ Sặt từ Hải Dương vào lập nên từ năm 1954 là khu thương mại quan trọng từ xưa đến nay ở miền Đông nam bộ, thế bây giờ các bố muốn đập tan cái Trung tâm kinh tế của Công giáo và cũng là của cả nước, thế là các bố xây một cái Trung tâm thương mại ở gần và các bố tìm mọi cách ăn cướp cái Trung tâm kinh tế Chợ Sặt của người Công giáo để buộc tất cả các mối hàng, thay vì mua ở chợ Sặt phải mua ở Trung tâm thương mại kia, mà cái đất đó các bố bày đặt ra là để sẽ biến thành nhà trường thế này thế nọ, mà giáo dân Sặt có sự giúp đỡ của truyền thông công lý nhưng suốt mấy năm nay đấu tranh , bây giờ vẫn đang giằng co. Cháu nói ở bên Phật giáo, Cao Đài, Hòa Hảo cũng thế thôi! Rồi Cồn Dầu, cả một vùng đất kinh tế, vùng đất đô thị đầy tiềm năng đang phát triển, bây giờ tìm cách giải tỏa trắng để mà cướp đất, những chỗ khác cũng đại khái như vậy. 5. Cái thứ năm là cái vi phạm tôn giáo về phương diện kêu là “Thông tin văn hóa, giáo dục, y tế từ thiện”. Tôn giáo và tín đồ các tôn giáo bị phân biệt đối xử, không có tự do trong lãnh vực thông tin, văn hóa, giáo dục, y tế , từ thiện. Về thông tin: Không một đạo nào có được một đài phát thanh, một tờ báo, một tạp chí, một nhà xuất bản. Không! Nếu có báo nào gọi là giác ngộ hoặc như Công giáo Dân Tộc thì đấy toàn là “Báo Đảng”. Báo Đảng viết về đạo.Thế thôi! Bên Công giáo có một tờ gọi là Hiệp Thông, là thông tin chính thức của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Bộ Văn Hóa Thông Tin cấp một giấy phép xuất bản cho cái tờ này nội dung ấn định rõ ràng: Mỗi tháng không qúa 100 bản, mỗi bản không qúa 100 trang, mỗi trang khổ A5. Thế cháu ngồi cháu nhân, cháu tính, cháu chia cho số 8 triệu người Công giáo thì mỗi năm về mặt thông tin chính thức, mỗi giáo dân Việt Nam được khoảng 2 chữ! Về Văn hóa: Tín đồ các tôn giáo Công giáo, Tin Lành hay Hòa Hảo, đố mà thấy các tín đồ các tôn giáo đấy được học về đại học Ngoại giao, đại học Quốc Phòng, đại học An Ninh, đại học Quân Sự. Không! Mỗi khi thấy một đơn xin thấy hai chữ Công giáo là gạch chéo, “out” ngay! Không cho người của các tín đồ được bình đẳng trong việc học hành. Rồi nữa, sang lãnh vực giáo dục, nhà nước cho các công ty ma, cho các trường đại học ma vào Việt Nam lập nên các Trung tâm dạy ngoại ngữ ma, các Trung tâm giáo dục ma rồi cuối cùng vô tư cấp bằng giả cho các cán bộ vô tư! Không sao. Thậm chí có các Cán Bộ Trung Ương học lấy bằng Tiến sĩ chỉ trong 6 tháng mà không cần biết tiếng Anh. Kinh! Nhà nước cho phép mở các Trung tâm ma, đại học ma vân vân và v..v… nhưng các tôn giáo không được lập Trung học, Đại học, Tiểu học. Các tôn giáo chỉ được phép mở Trường Mầm Non! Đang khi ngay tại Hà Nội, hôm nay báo nói thế này, trường Mầm Non ngay tại Hà Nội không có nhà vệ sinh, mỗi khi đi vệ sinh phải đi vào túi ny lông bỏ đấy, rồi các cô giáo chở đi hàng cây số để đổ! Thế nhưng Dòng Tu nào, giáo xứ nào làm đơn xin mở trường Mầm Non là cán bộ xã, cán bộ Huyện, Phòng Giáo Dục Huyện,rồi trường tiểu học ở xã, rồi công an, Mặt Trận Tổ Quốc, Hội Phụ Nữ rồi bên Y Tế , Tổ Dân Phố họ hạch sách đủ mọi thứ luật lệ, đủ mọi thứ lệ làng được bày ra để họ tìm cách họ không cho các giáo xứ, các nữ tu lập trường Mầm Non. Chỗ nào lập được rồi thì họ cứ nay kiểm tra, mai kiểm tra, sách nhiễu khốn khổ. Cho nên muốn làm việc từ thiện ở VN không dễ đâu, vì bản chất cái chế độ Cộng sản vô thần, cháu không biết những người khác nhận xét thế nào, nhưng theo cháu nhận thức “Bản chất của chế độ Cộng sản vô thần nó là cơ chế tội ác đa quốc gia, xuyên quốc gia, nó là cơ chế tội ác toàn cầu, càng ngày nó càng ác, nó ác có hệ thống cho nên nó thấy ai làm điều thiện là nó lồng lộn lên nó chịu không nổi, nó chỉ muốn giết chết thôi!” Cho nên cháu thấy bao nhiêu người có thiện chí mà nếu không kiên trì nhờ ơn Chúa thì không làm việc thiện được trước sự sách nhiễu của nhà cầm quyền khốn nạn! Đồng bào ở đây không thấy trước mắt nên có thể không bức xúc, chứ con thấy trước mắt bao nhiêu năm rồi, chịu không nổi! Đấy là về mặt giáo dục. Trung tâm từ thiện cũng vậy, không được mở. Trại mồ côi khuyết tật, trại HIV-AIDS thì nhà nước nắm tất, còn các cha, các thầy, các sơ, những ai muốn làm trong ấy thì phải làm dưới bóng của họ quản lý. Ví dụ như ở Saigon, chính quyền lập một cái trại HIV-AIDS cho những người gần chết, người công giáo gọi là Trọng Điểm, ở giữa khu vực Biên giới Bù Gia Mập và Thủy điện thác Mơ của tỉnh Tây Ninh. Thế mà các tu sĩ lên đó làm việc chỉ như nhân viên của nhà nước với lương tháng chỉ một, hai triệu gì đấy. Nhưng nhờ có các sơ làm việc trên đó mà bao nhiêu cơ quan từ thiện Công giáo mới giúp đỡ các nạn nhân. Còn đám cán bộ nhà nước họ vẫn nắm quyền lãnh đạo, vẫn ăn tiền từ trên rót xuống và tiền từ nước ngoài đổ vào, còn nạn nhân chết thì thôi, họ không cần! Đấy, cháu nói về lãnh vực từ thiện nó là như vậy. Và mấy năm trước còn có một cái lệnh ác thế này là mọi công tác từ thiện ở Việt Nam từ nay chỉ có Mặt Trận Tổ Quốc Trung Ương mới có quyền, các cơ quan, ban, ngành, đoàn thể, tổ chức của nhà nước nhưng không phải Mặt Trận Tổ Quốc Trung Ương cũng không có quyền. Con xin nói tiếp thế là về vấn đề thông tin văn hóa, giáo dục, y tế, từ thiện đại khái nó là như thế chứ còn nhiều chuyện đau lòng, cháu không muốn đi nhiều vào cụ thể. 6. Còn chuyện thứ sáu về vi phạm tự do tôn giáo tại Việt Nam, đó là nhà nước xiết chặt và kiềm chế, vi phạm đến quyền tự do cư trú,tự do di chuyển của các tu sĩ cũng như của các tín đồ tại những khu vực mà nhà nước gọi là “nhạy cảm”. Ví dụ năm ngoái, cháu hẹn với giáo dân một bản ở Mộc Châu giáp Lào và Thanh Hóa, kêu họ ra thị trấn Mộc Châu cho chúng cháu gặp. Họ đi ra khỏi làng, cán bộ không cho. Khi họ trốn được khỏi làng ra bến xe, thì những người chủ xe được lệnh không cho những người đó lên xe. Thế là họ là họ đi bộ từ chiều hôm trước. Hôm sau chúng cháu lên Mộc Châu không thấy đâu, gọi điện về bản thì bảo đi rổi, thế cháu mới nói tắc xi chạy ngược lại thì giữa đường đang thấy hai phụ nữ dắt ba đứa con giữa trời nắng cứ vui vẻ vô tư đi bộ, mặt mày rất phấn khởi. Đối với họ không có ý niệm thời gian, và nếu mình không vào đón, họ cứ đi như vậy đến tối, đến mai tới cũng được, và lúc đó họ đi được hơn 30 cây rồi. Cháu có hình ảnh chụp họ đang đi giữa đường đàng hoàng nhưng cháu không mang theo đây. Còn các tu sĩ chúng cháu muốn đi từ xứ này đến xứ kia làm việc phải được chính quyền nơi đến chấp nhận, còn chính quyền nơi đến không chấp nhận thì mình không được đến. Cha Trịnh Duy Công ở giáo xứ Sở Kiện, Hà Nam ngài giảng dậy ngài hay mạnh dạn tố cáo chính quyền phản động bán nước, thế là công an tỉnh đánh tiếng đe dọa sẽ trục xuất ngài khỏi địa phương. Thế là ngài giảng: Các ông công an theo dõi tôi ngồi ở bên dưới, các ông cứ vào trực tiếp gặp tôi đây này để nói gì thì nói. Đừng đi bỏ nhỏ với giáo dân. Cái đó không quân tử. Nhưng mà tôi nói các ông nghe, hoặc là tôi nói các ông các bà về nói lại với công an. Rằng công an tỉnh Hà Nam này muốn tôi đi khỏi Sở Kiện đến nơi khác thì công an cứ phải ghi vào giấy lý lịch của tôi thật là tốt đẹp, thì tôi đi địa phương khác họ mới nhận. Còn nếu cứ nói xấu tôi, địa phương khác họ thấy họ không dám nhận thì tôi cứ ở đây mãi đừng có trách! Đấy vui vậy! Cho nên là vi phạm đến quyền tự do cư trú và tự do di chuyển là những quyền tự do căn bản của con người, con người còn sống thì còn phải chuyển động, sống mà bắt người ta đứng yên như chết. Như cha Nguyễn Văn Phượng nhà cháu, chẳng có tội tình gì cả, chỉ là linh mục ở Thái Hà thôi, ra đến sân bay đi hành hương cùng một đoàn linh mục, các linh mục khác cho qua, đến linh mục Nguyễn Văn Phượng thì chặn lại, hỏi tại sao, họ trả lời lên hỏi trên, trên, trên, không biết trên nào! Chính quyền mà hành xử tiểu nhân như vậy! Rồi đến cha Phạm Trung Thành, Bề Trên Giám Tỉnh của nhà cháu ở Saigon cũng vậy. Hôm tháng 12 vừa rồi, ra ngoài sân bay Tân Sơn Nhất xuất cảnh, không cho đi, tính đi sang Mỹ này chặn lại không lý do. Rồi đến tháng Bảy vừa rồi đi Singapore, ra đến sân bay cũng lại chặn, không lý do. Mấy hôm sau cha chánh văn phòng nhà Dòng chúng cháu đi đường bộ qua cửa khẩu Mộc Bài, Tây Ninh cũng bị chận lại. Hỏi lý do công an bảo: “Trên bảo không cho phép xuất cảnh cho đến năm 2015. Chấm hết. Còn đúng sai thế nào lên trên mà hỏi, chúng tôi không biết”. Làm mà không dám nhận, không dám nói lý do. Còn như cháu đây này, 12 năm trước, năm 1999 cháu vừa học xong Thần học, chẳng có tội tình gì cả, mình đang ở Kỳ Đồng về tỉnh Ninh Bình là quê cháu, cháu đi xin hộ chiếu, công an xã không cho, cháu ghi vào đơn xin hộ chiếu là nông dân, công an bảo: “Ông đi tu từ lâu rồi sao ghi là nông dân, đến lúc mình ghi là tu sĩ, nó bảo, ai công nhận ông là tu sĩ mà ông ghi tu sĩ? Khốn nạn! Đến lúc cháu vào tạm trú dài hạn Saigon ở phường 14 quận 3, cháu xin hộ chiếu tại Saigon thì theo luật ai tạm trú dài hạn ở đâu thì làm hộ chiếu ở đấy được. Thế cháu làm xong, họ phát cho cháu rồi họ báo về Ninh Bình. Công an Ninh Bình làm một cái báo cáo rõ xấu gửi vào Saigon, bảo rằng Nguyễn Văn Khải sinh ra trong vùng đất Phúc Nhạc phản động, Nguyễn Văn Khải là con đỡ đầu của một ông cha phản động là linh mục Vũ Quang Điện đi tù 2 lần 17 năm, Nguyễn Văn Khải là tu sĩ chui, linh mục chui, tắt một lời là “phản động”. Cấm xuất cảnh! Thế là hộ chiếu của mình công an Saigon thừa lệnh công an Ninh Bình tịch thu nốt. Nhưng mà cháu nói rồi. Cháu tin Chúa, Chúa là mạnh nhất, Chúa muốn không ai có thể cản được. Sự gì tốt đẹp Chúa đã muốn thì trước sau cũng thành. Cháu nói với nhà cầm quyền Hà Nội, bảo họ: “Đó, các ông còn sống, tôi còn sống đây. Các ông cấm tôi tu mà Chúa muốn, tôi vẫn tu được, tu chui. Các ông cấm tôi học, nhưng Chúa muốn tôi học, tôi vẫn học được, học chui. Các ông cấm tôi chịu chức nhưng mà Chúa muốn, tôi vẫn được thụ phong linh mục, thụ phong chui" Mà bây giờ cháu có gặp họ, cháu sẽ nói “Các ông cấm tôi xuất cảnh, nhưng mà Chúa muốn, tôi vẫn xuất cảnh được, xuất cảnh chui”. Chui hợp pháp đàng hoàng! Nói về cái quan niệm về cách quản lý hành chính của người Mỹ, công dân Mỹ như các ông các bà đây khó hiểu nhưng mà Việt Nam thì không khó hiểu.  Thế thì đấy, nhà cầm quyền vi phạm tự do tôn giáo một cách nghiêm trọng như vậy, chẳng có lý do gì, cứ cấm cửa các tu sĩ với các linh mục thôi. Cho nên, tắt một lời, cháu nói Việt Nam không có tự do tôn giáo mà ai bảo Việt Nam có tự do tôn giáo thì người đó thứ nhất là người nói dối. Nếu không phải là người nói dối thì là người quá sợ hãi, sợ đến nỗi tê liệt con người không dám nói thật. Nếu không phải là người qúa sợ sệt thì là người cái đầu có vấn đề tức nhận thức có vấn đề! Nếu không phải là cái đầu có vấn đề thì cuộc sống có vấn đề, nghĩa là cuộc sống có vấn đề gì đó mà công an nó nắm được nó khống chế. Nếu cuộc sống không có vấn đề, thì người ấy là công an! Đấy là cháu xin thưa với cả nhà vắn tắt về cái chuyện vi phạm tự do tôn giáo ở Việt Nam, từ cái chuyện vi phạm tự do tôn giáo như vậy nó mới nẩy ra những vụ như là Thái Hà, Tòa Khâm Sứ. Thì con xin thưa về chuyện Thái Hà và Tòa Khâm Sứ vắn tắt thế này, là thứ nhất con đi đây đó, nghe nhiều người trong, ngoài giáo hội lớn, bé nhỏ, to, nam phụ lão ấu, nói thế này: “Thái Hà của Dòng Chúa Cứu Thế, Tòa Khâm Sứ của Tổng Giáo phận Hà Nội làm như thế (tức là vùng lên đòi công lý, cụ thể là đòi đất) làm như thế là dại! Thấy sức mình không đủ lực để đối đầu với đối phương thì phải cho sứ giả đi cầu hòa trước. Việc gì phải làm như vậy? Mình đây Công giáo một dúm, sức lực thì có đâu mà đòi vùng lên như thế, vùng lên như thế chỉ có thiệt thôi. Thứ nhất là vì đất vẫn bị mất; thứ hai là vì dân bị đánh; thứ ba vì dân bị bắt, vì thứ tư là vì dân bị kết án và bỏ tù. Thứ năm là theo những người đó, nó gây sự chia rẽ giữa giáo hội và xã hội, giữa Phật giáo và Công giáo, chưa kể nguy cơ xung đột tôn giáo. Tắt một lời, làm như Thái Hà của Dòng Chúa Cứu Thế hay Tòa Khâm Sứ của TGP. Hà Nội là dại, là không khôn ngoan, cho nên cần phải dẹp bỏ. Ngay cả một số người có đạo lớn bé cũng quan niệm như vậy. Nhưng mà cháu nói, cái nhìn như vậy là cái nhìn sai lầm! Nếu không muốn nói một cái nhìn như vậy là một cái nhìn hẹp hòi ích kỷ, là một cái nhìn vị lợi. Tại sao cháu nói thế? Nó như thế này: Thái Hà chúng cháu, cái mảnh đất ấy nhà cầm quyền cộng sản chiếm dụng bất hợp pháp từ nửa thế kỷ rồi chứ đâu phải bây giờ mới lấy đâu. Đất của Tòa TGP. Hà Nội nơi có Tòa Khâm Sứ họ lấy từ gần nửa thế kỷ, từ năm 1961 chứ đâu phải bây giờ mới lấy đâu! Bây giờ họ làm hồ bơi, bây giờ họ làm nhà máy, họ tư nhân hóa để làm biệt thự cho các quan chức lớn bé. Thế, nhân cái cơ hội đó mình mới đứng lên mình đòi. Trước đây các vị chiếm bất hợp pháp để làm việc chung, bây giờ các vị tư nhân hóa, tôi phản đối và tôi đòi lại cái phần đất đó để phục vụ vào mục đích tôn giáo, phục vụ cộng đồng. Chúng cháu tính rồi, được ăn cả, ngã vẫn không về không. "Được ăn cả" là thế nào? Nếu được thì được mảnh đất Thái Hà 14,000m2, chúng cháu tính giá có ít cũng 200 triệu đô la. Nếu được mảnh đất Tòa Khâm Sứ ở trung tâm Quận Hoàn Kiếm có rẻ cũng 400 triệu đô la. Các ông bà tính xem, đất ở đấy ( quận Hoàn Kiếm) 50 cây vàng một mét vuông xem là giá bao nhiêu. Thế nếu được là được hai mảnh đất ấy. Khi được hai mảnh đất ấy sẽ tạo thành tiền lệ để đòi được hàng trăm cơ sở khác, mảnh đất khác trong, ngoài thành phố Hà Nội của Công giáo. Nếu được của Công giáo Hà Nội thì từ thủ đô mà đi, Giáo hội Công giáo sẽ đòi hầu hết các nhà đất của mình trên toàn cõi Việt Nam. Nếu Công giáo làm được thì toàn thể các tôn giáo khác cũng lấy lại được nhà đất của mình. Nếu các tôn giáo lấy lại nhà đất của mình thì toàn thể các tư nhân từ xưa đến nay có nhà, đất bị cộng sản chiếm dụng bất hợp pháp cũng phải theo tiền lệ ấy mà trả lại cho người ta đúng lẽ công bằng. Đấy! Ăn cả là ăn như vậy. Còn nếu nhà nước cố tình dùng bạo lực để tiếp tục cưỡng chiếm thì cái việc Thái Hà, Tòa Khâm Sứ làm cũng đặt nhà nước, dồn nhà nước vào chân tường, bắt nhà nước phải nhìn thấy sự thật bất công trong đất nước xã hội, để nhà nước phải sửa lại luật đất đai. Thấy chưa? Buộc nhà nước phải xem lại luật đất đai, buộc nhà nước phải xem lại luật tư hữu, luật về tự do tôn giáo.Từ chuyện hai mảnh đất đó nhưng mà để tính chuyện lớn kia. Chuyện lớn là chuyện cho các tôn giáo, cho cả giáo hội và xã hội chứ mình không tính cho riêng mình. Nếu Dòng Chúa Cứu Thế chúng cháu tính cho riêng mình thì đang lúc đấu tranh họ đề nghị một mảnh đất ở Mỹ Đình, nếu chúng cháu nhận là xong. Nếu Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội mà tính lợi cho riêng GP. Hà Nội thì lúc đang cầu nguyện, họ đề nghị các cha ra ký giấy nhận một trong 2 mảnh đất khác nhau với hai tòa nhà khác nhau trong thành phố hay một mảnh đất khác ở ngoại thành. Nếu TGP Hà Nội tính lợi cho riêng mình thì Hà Nội cũng được rồi. Những nơi khác được nhà nước cho mảnh đất này, mảnh đất kia và bao nhiêu thứ khác thì bảo nhà nước dễ chịu và vì mình “khôn ngoan” ứng xử nên được như vậy. Cái đó theo chúng cháu, nếu có lợi chỉ lợi cho riêng mình. Tất cả chúng cháu nhận thức, nếu có “được” như vậy để được yên thì cái đó chỉ là thỏa hiệp, chỉ là cái khôn vặt thôi cho riêng mình! Mà không thấy được việc giáo dân miền Bắc làm vì lợi ích chung của các tôn giáo, của cả giáo hội, cả dân tộc. Đấy là điều thứ nhất. Điều thứ hai cháu xin thưa liên quan đến vụ Thái Hà- Tòa Khâm Sứ, đấy là cháu nói “được ăn cả, ngã không về không” là thế này: Bây giờ nhà nước trả hay không trả nhưng nhà nước về phương diện vật chất phải làm công viên, không tư nhân hóa được! Không làm nhà ở cho người dân ở cái khu vực đất Đức Bà ở cạnh nhà thờ Thái Hà được. Thế là chúng cháu ở nhà thờ Thái Hà cũng có lợi rồi. Vì sao? Vì nếu khối dân cư ngoại đạo họ ở đấy trên một khu rộng như vậy, họ áp lực lên nhà thờ thì chúng cháu chết. Không gian sống của mình bị thu hẹp. Chết. Vì sao nữa? Bên Tòa Khâm Sứ, Đức cha Đôminicô Mai Thanh Lương đây về thì biết, bên Tòa Khâm Sứ, ngay trước mặt Tòa Giám Mục với Chủng viện là cái hồ bơi, đằng trước nó là cái tiệm nhảy. Tiệm nhảy nó phá rồi nó còn trật cái hồ bơi lại. Thế bây giờ nó chẳng những nó không làm cái Trung tâm thương mại mà nó còn phá luôn hồ bơi đi, thế là đỡ cho mình rồi! Mình là chủng sinh, là linh mục, là giám mục mình không phải suốt ngày ngứa con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái vì hồ bơi nữa! Cũng không bị ồn ào náo loạn nữa! Nó phá hồ bơi đi và nó làm thành vườn hoa rất đẹp, thế là cảnh quan Tòa Giám Mục thông thoáng hơn, nó đẹp hơn, nó lành mạnh hơn, thế là lợi chứ! Khoảng không đấy thực tế là vườn hoa chung quanh nhà, thế là ngày lễ Cả, giáo dân khắp nơi về nhà thờ chính tòa đi lễ, có thể vào đi dạo trong đó hay ngồi trong đó sửa soạn cho người nó tươm tất, tốt đẹp hơn vào dự lễ cho nó sốt sắng. Chưa kể rằng Tòa Khâm Sứ ở đây vẫn còn với vườn hoa rất đẹp chung quanh. Ai bảo rằng mình nắm tay đến tối, gối đầu đến sáng đâu! Ai bảo rằng chế độ này còn mãi! Cái gì nó có khởi đầu tất nó phải có kết thúc. Chẳng có cái gì là mãi mãi cả! Cho nên đến lúc chế độ này sập xuống thì tòa nhà Khâm Sứ của mình vẫn còn đấy với vườn hoa chung quanh rất đẹp, chỉ làm tấm biển của mình để lên là xong. Cho nên ngay cả về mặt vật chất cũng có lợi đấy chứ. Ai bảo là không được gì? Được nhiều! Được rất nhiều về mặt vật chất. Như nhà thờ Thái Hà chúng cháu có cái công viên rộng đó, bây giờ ngày lễ Cả, chúng cháu đậu 300 xe hơi lớn bé được, còn con phố Đức Bà phía sau lưng đó, bây giờ không làm nhà, mình để hàng chục nghìn xe máy được. Thế là trong nhà thờ, mình có chỗ yên tâm ngồi đế ngắm nguyện, để lễ lạy cho nó sốt sắng, trọng thể. Được nhiều! Đấy, nhưng mà cháu nói cái đó chỉ là cái lợi bé. Chỉ là cái lợi vật chất trước mắt mình thấy được. (1) Cái lợi lớn nhất mà người ngoài Công giáo cũng như trong Công giáo thấy được đó là nhờ phong trào đòi công lý- sự thật ở Thái Hà- Tòa Khâm Sứ mà người dân Công giáo ở miền Bắc, hết cả miền Bắc chứ không riêng gì Thái Hà và Tòa Khâm Sứ ở Hà Nội- Người Công giáo ở hầu khắp các giáo xứ miền Bắc “bước qua nỗi sợ hãi để can đảm, hiên ngang đòi công lý và sự thật”. Cái lợi ích tinh thần to nhất là như thế, là vượt qua nỗi sợ!. Sau năm 1954, Cộng sản ở miền Bắc bạo lực thế nào khiến có nhà thơ phải nói: “Tôi đi trên phố mà không thấy phố, không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ”. Còn đây này, làng quê cháu sống đúng là một trại tập trung. Câu thơ Tố Hữu làm bắt chúng cháu học từ bé, đúng là một trại tập trung: Dập dìu cờ đỏ ven đê, Sớm trưa tiếng trống đi về trong thôn”. Người ta nói là xã hội văn minh, làm việc giờ giấc nhưng thực tế nó là trại tập trung! Đầu làng điếm canh, cuối làng điếm canh. Đúng giờ kẻng đánh, cả làng ra đồng làm việc. Đúng giờ, kẻng đánh, mọi người vào. Đúng là một trại tập trung. Đang khi đó, không khí Cộng sản bạo lực là suốt ngày trống kèn để lo đấu tố. “Dập dìu cờ đỏ ven đê, sớm trưa tiếng trống đi về trong thôn”. Ai mà ra làm việc muộn ở ngoài đồng một cái là qui ngay cho tội “Cố tình chống lại đường hướng tập thể hóa, chống lại lối làm ăn lớn của xã hội chủ nghĩa”. Bắt, bắt! Ai kẻng một cái mà ở ngoài đồng không chạy nhanh về làng, còn dây dưa ở lại, thì có thể bị qui ngay cho tội “Cố tình ở ngoài đồng để dấu giếm hoa màu và vật tư nguyên liệu sản xuất”. Bắt, tù. Đúng là trại tập trung! Cháu biết. Thế mà tự hào là công nghiệp. Đấy, vậy trong một xã hội bị khống chế và bạo lực như vậy mà lần đầu tiên năm 2008, giáo dân Hà Nội và những làng ngoại giáo mà cũng là dân oan, dám hiên ngang xuống đường đòi công lý. Nhân đây cháu xin nói thế này, xin miễn thứ cho cháu là có nhiều người cứ bảo “Sao các cha Thái Hà miền Bắc không đòi tự do, không đòi dân chủ?” Cháu xin thưa, khái niệm tự do, dân chủ với đa số người dân miền Bắc và nông dân ít học họ chưa hiểu mấy, nhưng quyền lợi trước mắt thì họ biết. Những sự bất công trước mắt thì họ biết, họ thấy ngay, và khi họ là nạn nhân của bất công, nói hai tiếng công lý ai cũng hưởng ứng. Có thế thôi! Mà cứ đòi công lý thì sự thực cũng đang đòi tự do, dân chủ chứ còn gì nữa, nên cháu nói vậy, xin các bác đừng thắc mắc nhá. Cái lợi thứ nhất cháu thấy là bước qua nỗi sợ. (2) Cái lợi thứ hai là cháu thấy người giáo dân ở miền Bắc bày tỏ được cái niềm tin của mình. Con thưa Đức Cha ở đây biết, từ hồi có biến cố Thái Hà, Tòa Khâm Sứ, giáo dân ở miền Bắc hầu hết các giáo xứ, không riêng gì giáo dân Hà Nội, giáo dân đạo đức hơn rất nhiều, giáo dân có bản lãnh hơn rất nhiều và giáo dân cầu nguyện, xưng tội đông hơn trước rất nhiều. Giáo dân ở Hà Nội thấy đức tin mạnh hơn khiến một giáo dân làm nghề xe ôm ở Hàm Long chở con và nói: “Từ hồi cha Lý về đây làm chính xứ Hàm Long, ở Hà Nội chúng con mới thấy rằng đi đạo không đơn thuần chỉ là chuyện đi lễ, đi nhà thờ , đọc kinh và sống cho riêng mình. Đi đạo còn là cái gì thiêng liêng cao trọng và lớn mạnh, tuyệt vời hơn rất nhiều mà chúng con không biết nói làm sao!”. Và cái đấy thì những người làm nghề chân tay quê Bùi Chu hiểu hết, những người làm nghề tắc xi với nhau quê ở Bùi Chu họ hiểu nhất, vì họ là những người nghèo và ra Hà Nội đông nhất. Cho nên lòng tin của họ vào Chúa mạnh hơn. (3) Cái thứ ba là cái lòng mến của họ đối với anh em họan nạn nhiều hơn. Con chứng kiến cái cảnh người ta giúp nhau sau những sự kiện Thái Hà, Tòa Khâm Sứ và Đồng Chiêm và các sự kiện khác con thấy “tuyệt vời”, và con xúc động vô cùng vì cái lòng mến của họ chăm lo cho nhau, nhà này chăm lo cho nhà kia, cộng đoàn này chăm lo cho cộng đòan kia, và chăm sóc người thân của nhau thực sự coi nhau như anh em và sẵn sàng hy sinh mạng sống cho nhau chứ không phải chỉ là hy sinh một phần vật chất nhỏ nhoi. Cháu nói cái vật chất đối với người nghèo thì vô kể, cháu không thể kể được nhưng cháu nói họ sẵn sàng hy sinh mạng sống cho nhau. Ở đâu mà thấy nguy hiểm bỏ chạy chứ riêng với giáo dân Hà Nội từ đấy đến giờ chỗ nào thấy nguy hiểm là họ chạy lại. Chỗ nào nóng bỏng là họ lao đến ngay. Riêng giáo dân Hà Nội và các tỉnh miền Bắc, cứ thấy chỗ nào có nguy hiểm là chạy lại, là vì họ hy sinh cho nhau. Chúng cháu đây ở trong tu viện bị công an mặc thường phục, mặc quân phục bao quanh chúng cháu, đòi giết, giết, thế nhưng mà chỉ nửa tiếng sau cả mấy ngàn dân cùng với các tu sĩ, linh mục làm thành một vòng vây khác bên ngoài. Mà trong đêm tối, 1, 2 giờ đêm mà những cha bên ngoài là những cha ở Hà Nội có mặt tất: cha Nguyễn Văn Lý, cha Ruẫn, cha Bình, cha Dũng, cha Hinh, các cha chạy đến mà không cần chúng cháu phải báo. Điều ấy cho thấy họ sẵn sàng hy sinh mạng sống vì nhau. Mà cái này chúng cháu rất phục Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt ở chỗ đấy, không phải là cháu nghe ai nói, mà mắt cháu thấy Ngài làm. Chỗ này, trên đoạn phố này vừa bị công an đến sách nhiễu phải không? Ngài đến tận nơi xem xem nó sách nhiễu thế nào. Chỗ kia giáo dân vừa mới bị xịt hơi cay, Ngài đến tận nơi xem giáo dân bị xịt hơi cay thế nào. Nhà kia có người bị bắt phải không? Ngài đến tận nơi có người bị bắt để thăm viếng, úy lạo và nâng đỡ tinh thần, ban phép lành cho họ. Ngài không nghĩ đến tính mạng , đến chức vụ của Ngài, Ngài hy sinh vì đoàn chiên. Người dân Hà Nội thấy Ngài đúng là vị mục tử hy sinh mạng sống mình vì đoàn chiên. Là mục tử thì cần nhất là cái sự sẵn sàng hy sinh vì đoàn chiên. Con thấy người dân Hà Nội chẳng biết Đức Cha Kiệt tài cán đến đâu, nhưng họ thấy cử chỉ yêu thương ấy và họ tin rằng “Chiên của Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng biết Ta”. Rồi cái ngày xử án giáo dân Thái Hà- Tòa Khâm Sứ, con là người đại diện giáo hội vào trong đó ngồi tham dự phiên tòa, để chứng kiến xem họ xử con dân của mình như thế nào, để biết lối trình bày cho mọi người biết, phản đối hay đồng thuận. Thế thì đang lúc họ tuyên án là không có giam giữ ai hết cả, chỉ có án treo thôi, tù treo thôi, trả tự do hết. Con nhắn tin cho Đức Cha Kiệt đang đi làm phép Thêm Sức, có cha Dũng bên cạnh Ngài. Con báo cho cha Dũng để cha trình lại cho Đức Tổng Kiệt, cha Phạm Văn Dũng báo lại cho con là họ không dám giam giữ ai là họ khôn đấy! Họ mà giam giữ ai thì đơn Đức TGM. Ngô Quang Kiệt đã viết sẵn đây rồi, Ngài sẽ ký ngay là Ngài sẽ đi tù thay cho những người ấy! Vậy cái được thứ ba cháu muốn nói, là sau khi vụ Thái Hà nổ ra, cái lòng mến của người ta mạnh hơn. (4) Cái thứ bốn cháu muốn nói là đối với giới Công giáo miền Bắc đoàn kết với nhau hơn, liên kết, hợp nhất với nhau hơn. Cháu sống ở Sàigon 17 năm, sống ở Thái Bình 3 năm, ở nhà quê 17 năm, còn ở Hà Nội thì năm nào cũng sống một vài tháng cho đến cả năm thì cháu thấy thế này: Không đâu mà linh mục đoàn lại đòan kết, thống nhất như thể là linh mục đoàn ở Hà Nội,và cả nước VN thời Đức Cha Kiệt, Linh mục đoàn và giáo dân rất đoàn kết thống nhất thành một khối. Đức TGM. Ngô Quang Kiệt cho đến lúc đi, mỗi khi lễ lạy Ngài luôn công bố trước toàn thể dân chúng là giáo phận chúng ta được cái ơn lớn lao nhất mà chúng ta cùng cầu nguyện trong thánh lễ hàng ngày, đấy là ơn được hiệp nhất. Hiệp nhất vô cùng! Cháu là linh mục Dòng, cháu sống trong cái cộng đoàn ấy cháu biết và cháu thấy là như vậy và cháu xin làm chứng. Nhân nói đến hiệp nhất, cháu xin thưa, mọi người cứ tưởng là chỉ có giáo xứ Thái Hà chúng cháu. Cháu xin thưa rằng nếu chỉ có Thái Hà chúng cháu, một giáo xứ ở rải rác trên mấy quận, huyện mà có chưa đến hai ngàn dân thôi thì nhà cầm quyền bóp mũi chết lâu rồi! Thế mà ở Thái Hà ngày thường cũng cả nghìn người đến, ngày thứ bảy, Chúa nhật có 15, 20 nghìn người đến, còn những lúc mà đang nóng bỏng là ở Thái Hà, ngày thường cũng cỡ 20,000 nghìn đến. Là tại làm sao? Mà đến đông quá chúng cháu cũng sợ, sợ dân các nơi về, làm thành một đội quân ô hợp mà có thể mình không làm chủ được tình hình, cho nên cái chức quan trọng nhất của nhà thờ Thái Hà là cái chức “Trật tự, Vệ sinh”. Trật tự, vệ sinh sạch sẽ để cho cái số đông người khỏi lây nhiễm dịch bệnh . Đấy là vệ sinh. Còn trật tự làm sao cho số đông người như vậy mà không có biểu hiện hỗn loạn, hay là không có những kẻ ma quỷ nó rình mò nó vào nó quấy phá, nó gây rối loạn hay nó gây cháy nổ xong nó đổ tội cho mình!. Bây giờ hàng trăm xe hơi, hàng nghìn xe máy mà nó gây cháy nổ một cái, thì thôi, nó vu cho mình là chết. Nếu có vụ cháy nổ trên mảnh đất chật hẹp như thế là chết rồi. Nhưng mà giáo dân họ hiệp nhất với nhau, họ đoàn kết với nhau. Họ biết làm thế nào để đảm bảo an toàn, an ninh cho người đến cầu nguyện, lễ lạy. Giáo dân miền Bắc, không phải Thái Hà, mà nói đúng ra toàn dân trong thành phố Hà Nội, rộng hơn là toàn dân của các giáo xứ thuộc Tổng Giáo Phận Hà Nội thuộc các tỉnh Nam Định, Hà Nam, Hưng Yên, Hà Tây và Hà Nội. Rộng rộng hơn nữa là hầu hết các giáo xứ tham gia, biết bao các cha xứ, biết bao nhiêu cha Quản hạt, biết bao nhiêu Chánh trương, Trùm trưởng dẫn các đoàn của xứ mình từ Vinh, từ Bùi Chu, từ Thái Bình, từ Hải Phòng, từ Bắc Giang, Bắc Ninh, từ Sơn La, Hưng Hóa dẫn xuống Thái Hà. Mặc dù là có khi xe bị công an bắn thủng lốp; có khi lái xe bị thu bằng, có khi người trên xe bị chặn lại, ngay cả Đức Cha Sang hay là Đức Cha Ngân hay là Đức Cha Đạt, nhiều khi dẫn các đoàn xe đến Thái Hà cũng bị công an chặn đường. Đoàn đông đảo nhất là đoàn Thái Bình, họ đang đi đến Hà nội liền bị chặn đường. Đức Cha Sang vào nhà thờ Thái Hà chửi chính quyền một bữa rất là mạnh mẽ. Ngài là Giám mục vào nhà thờ dự lễ mà bị chặn đường thì ai mà không bị! Nhưng mà chặn cũng có cái hay. Thí dụ xứ Thái Nguyên cha Nguyễn Đức Đạt dẫn một đoàn 11 xe xuống Thái Hà hiệp thông. Cái chữ mà nhà cầm quyền sợ nhất bây giờ là cái chữ “hiệp thông”. Ngài dẫn một đoàn 11 xe đến đến Ô Cầu Giấy công an chận lại không cho vào Thái Hà, lập tức cả 11 xe, mấy trăm người xuống đi bộ thành hàng dài tuần hành từ ngoại ô vào nội thành, trông rất đẹp đội hình! Đấy là cháu nói về tinh thần liên đới hiệp thông trong toàn miền Bắc .Chính vì nó tạo cái phong trào toàn miền Bắc cho nên nhà cầm quyển mới không bóp mũi được chúng cháu chết, chứ chỉ sức chúng cháu không thì họ bóp mũi chúng cháu chết ngay!. Đấy, cháu nói về Thái Hà đại khái như vậy, nhưng mà cái hay hơn nữa là người dân Thái Hà, người dân của giáo phận Hà Nội và người giáo dân ở miền Bắc họ trưởng thành trên nhiều phương diện không thể kể hết được. Trưởng thành về nhận thức về khả năng luật pháp, pháp luật. Trưởng thành về mặt tổ chức, trưởng thành về mặt truyền thông, truyền thông nhân dân, trưởng thành gọi là cái khả năng ứng phó trong những “tình huống khẩn cấp”. Cháu đảm bảo khả năng ứng phó khẩn cấp, dân Hà Nội là tuyệt vời! Và cái khả năng đối phó với bạo lực của bạo quyền Cộng sản. Bạo lực Cộng sản rất mạnh thế mà người giáo dân Hà Nội họ tổ chức làm sao khiến cho cái bạo lực của bọn Cộng sản vô hiệu, cùng lắm đánh chảy máu mặt một tí và bạo quyền Cộng sản không có cơ hội, không có lý do để xử dụng bạo lực. Đang khi cộng đồng thấy Cộng sản VN hiện nay bạo lực thế nào. Chẳng hạn ông Trịnh Thanh Tùng chỉ bênh vực một anh xe ôm lỡ nhấc cái mũ bảo hiểm ra sớm, chỉ bênh vực người kia thôi mà bị công an đánh chết! Xem đấy thì cộng đồng biết, cái bạo lực ở Việt Nam bây giờ phổ biến thế nào. Các làng ngoại giáo quanh Hà Nội đều bị họ quy hoạch, chiếm đất, đánh chết người như ngóe, bắt người bỏ tù là chuyện thường, còn đánh đập tàn ác dân thì vô cùng. Nhưng mà không có ai lên tiếng thay cho họ, bởi thế mình không biết. Còn đối với dân Thái Hà và Tòa Khâm Sứ, các cha, các thầy mới ăn vài cái dùi cui thôi! Mới ăn vài bãi nước miếng thôi! Mới bị xịt hơi cay thôi. Rồi mấy anh công an mặc thường phục giả dạng làm thanh niên xung phong mới đấm trộm được vài cái thôi. Còn chỉ có hô giết, giết, giết nhưng chỉ hô miệng thôi! Chứ còn đối với khối dân ngoài đạo kia, họ là nạn nhân của bạo lực kinh khủng hơn nhiều! Xem vậy mới biết người giáo dân miền Bắc khéo léo thế nào để vô hiệu hóa bạo lực của Cộng sản. Và chúng ta xem hình của giáo dân miền Bắc, đố khi nào đối diện với bạo lực của Cộng sản mà họ sợ, thấy Cảnh sát cơ động họ coi như không, thấy cảnh sát giao thông cũng không, thấy nhân viên an ninh mặc thường phục họ cũng không sợ. Họ thấy là họ sẵn sàng lao tới. Họ sẵn sàng đối diện, mắt đối mắt, mặt đối mặt! Tay không đối với súng đạn, họ không sợ đòn roi, không sợ súng đạn. Họ có sợ gì đâu, nhưng mà họ chỉ không xử dụng bạo lực thôi. Thấy chế độ nó đã sẵn có bạo lực rồi nên mình phải chủ trương hòa bình. Thấy cái xã hội nó bất công nên mình đòi công lý. Thấy cái xã hội nó giả dối nên mình đòi sự thật. Đòi công lý, hòa bình, sự thật thế thôi! Làm sao mình có cơ may sống trong bình an, hạnh phúc hơn, thế thôi. Họ không sợ bạo lực đâu, cộng đoàn cứ xem hình thì thấy. Giới trí thức Hà Nội đến nói với chúng con điều này: “Chúng tôi cám ơn giáo dân của các ông vô cùng, giáo dân bên Công giáo các ông trình bày cho chúng tôi thấy một hình ảnh vô cùng đẹp. Từ trước đến giờ chúng tôi chỉ thấy một khả năng thay đổi chế độ đấy là khả năng bạo lực cách mạng, nhưng bây giờ với cái phong trào Thái Hà mà lan toàn miền Bắc thế này, mà luôn luôn xuống đường với đội ngũ chỉnh tề, trật tự, ăn mặc đẹp mắt. mặt mày vui vẻ , tươi tỉnh, thì chúng tôi thấy một cái khả năng thay đổi xã hội một cách rất là hiền hòa, rất là hòa bình, rất là đẹp, và rất là nhân bản, phù hợp với qui luật phát triển của thời đại”. Đấy, các nhà trí thức nhận định như vậy, cái đó là cái lợi.
Bài nói chuyện của Linh mục Phêro Nguyễn Văn Khải đến đây kết thúc, thì giờ còn lại dành cho mọi người đặt câu hỏi , và rất nhiều câu hỏi đặt ra đã được cha Khải giải đáp rõ ràng. Trong buổi nói chuyện của Linh mục Phêro Nguyễn Văn Khải, Kỹ sư Đỗ Như Điện, Điều Hợp Viên Phong Trào Giáo Dân cũng phổ biến việc trao giải Tự Do Tôn Giáo Nguyễn Kim Điền năm 2011: “Giải Tự Do Tôn Giáo Nguyễn Kim Điền năm nay được trao cho Linh mục Nguyễn Hữu Giải (Tổng Giáo Phận Huế) và ông Nguyễn Văn Lía, một chức sắc của Phật giáo Hòa Hảo. Hai vị này là những người đã kiên trì tranh đấu cho tự do tôn giáo ở trong nước, và chúng tôi sau khi đã khóa hồ sơ và xem xét rất kỹ. Đây là hai người theo chúng tôi rất là xứng đáng. Vì vậy năm nay chúng tôi sẽ tổ chức việc vinh danh và trao giải tại Boston thuộc Massachusetts vào ngày 9.10.2011. Giải Tự Do Tôn Giáo Nguyễn Kim Điền năm 2010 đã được trao cho Thái Hà , nhưng vì các linh mục ở Thái Hà lúc đó không ra hải ngoại được, nên GS. Nguyễn Lý Tưởng nhận thay cho cha Khải, nay nhân dịp Cha Khải hiện diện tại Nam California, GS. Nguyễn Lý Tưởng đã lên trao tận tay cho cha tấm Plaque vinh danh giáo xứ Thái Hà. Tưởng cũng nên nhắc lại: Phong Trào Giáo Dân VN Hải Ngoại đã mời cha Phero Nguyễn Văn Khải đến nam California tiếp xúc với đồng hương. Trong suốt thời gian ở đây, cha tạm ngụ tại gia đình ân thân của Nhà Dòng và cũng là thành viên trong Phong Trào Giáo Dân, và buổi nói chuyện của cha tại Trung tâm Công giáo là buổi nói chuyện chính thức do Phong Trào Giáo Dân tổ chức, được đông đảo giáo dân hưởng ứng nhất./. 
(Celebrating the 60 th Anniversary of The Universal Declararion of Human Rights).
By Doan Thanh Liem Esq. Vietnam Human Rights Network California, USA.
In view of commemorating the 60th Anniversary of the Proclamation of the Universal Declaration of Human Rights (UDHR : 1948-2008), the United Nations has adopted this motto “Justice and Dignity for All of us” as the theme to launch worldwide action for the promotion and protection of Human Rights in the year 2008.
As we all have known it, at the proclaiming of the UDHR in Paris on Decenber 10, 1948, Mrs Eleanor Roosevelt, the prestigious American First Lady had unequivocally qualified it as “the Magna Carta for all mankind”. And it took almost 30 years later for the UN to promulgate “The International Bill of Human Rights” in 1976 that consists of the UDHR and two International Covenants, one on “Economic,Social, and Cultural Rights” and another on “Civil and Political Rights”. This Bill is the first universal document ever attained by mankind all over our planet guaranteeing the respect of human rights and dignity. It really gives us hope for a more peaceful and compassionate world that is worthy of the supreme value of human being.
And in recent thirty years, thousands of Human Rights Advocacy organisations have boomed everywhere in the world to serve as an valuable counterpart in demanding national/local governments to respect human rights of their own citizen. Remarkably such non-governmental organisations as Amnesty International (AI), Human Rights Watch (HRW), Reporters Sans Frontieres (RSF), Green Peace (GP) etc…have served as solid components for the emerging “Global Civil Society” that eventually could help deal better with complex situation in our present day world, for the benefit of the most underpriviledged, downtrodden people under whatever politically oppressive environment in any particular country.
Highly motivated by the UN initiative for Justice and Dignity, hundred of governments and specially innumerable NGO’s have taken their responsibility to help alleviate the burden of the victims of violent repression and injustices all over the world. Notably about hundred countries have just signed in Oslo on 3 December an International Treaty on Banning all “cluster munitions”, in spite of the “big brothers” such as the US, China, Russia declining to sign! Laos and Lebanon, the two countries most suffering from these murderous devices, are most enthusiastic for this ban.
Moreover, in Pakistan the government had launched the campaign for the benefit of the “Disabled Persons” that are about 10% of the world population, precisely 650 million who need adequate medical and other services.
And Amnesty International has also launched a “Write A- Thon” all around the world, particularly in large cities such as New York, Pittsburgh, Toronto, London, Paris asking people to sign petition on December 10, the International Human Rights Day asking for the liberation of “Prisoners of Conscience” in whatever country. To date at least 40,000 prisoners are freed owing to the tireless efforts by the volunteers in this worldwide campaign.
These actions as strongly supported by large number of people in the world are manifestly activating the “Great Awakening” of the mass about the “counterpart and counterbalance role of the Civil Society vis a vis the State”, that eventually culminate into a “Participatory Democracy” with the people regaining their authentic rights of the “masters of their own destiny” wherever on this planet. That is the most hopeful and positive aspect of our collective life in this new era at the beginning of the XXI century.
Concerning Viet nam, the people inside the country have started claiming social justice especially for the millions of victims of abusive land expropriation by the communist government. And in particular the young people have attempted to protest against the recent land and islands grabbling by communist China. One of the most courageous protestors, the blogger Dieu Cay Nguyen van Hai was arrested and sentenced 30 months in prison for a”fabricated tax evasion”, this trial has provoked a strong reaction from the international media, particularly the RSF.
On the other hand, the bi-monthly “Free Speech Magazine” (Tu Do Ngon Luan) in its issue n.64 of 1 December 08 has vehemently denounced the human rights violations by the Hanoi government with much detailed evidence. Furthermore, this “clandestine magazine” published the full text of UDHR in Vietnamese language, while the government has been reluctant to the vulgarization of this precious document, even Hanoi adhered to its principles in 1982 when they signed the approval of the International Bill of Human Rights. Other “samizdat” also have bravely joined the campaign to celebrate the 60th Anniversary of UDHR as well.
As for the Vietnamese diaspora, they have much freedom to commit themselves to all kind of action for the benefit of the social injustices victims in their homecountry. The youth particularly have been extremely active in the combat against Human Trafficking from Vietnam, they joined together in various organizations to provide rescue to the “sex slaves” or to victims of “ child sex”, of “labor exploitation” in Cambodia, Malaysia, Taiwan, Korea etc…
A series of annual conferences on Human Trafficking have been held in recent years to call for public awareness on this serious plague as well as to exercise pressure on the government of Vietnam to take adequate and efficient action for the eradication of this modern-day slavery.
Most noticeably is action taken by the Vietnam Human Rights network, that is based in California, to grant annual VN Human Rights Awards to the Democracy and HR activists in Vietnam who have been constantly arrested or harassed by the police. Began in 2002, the presentation of this Awards has been repeatedly organized on the Human Rights Day in early December each year.
The awardees of 2008 are : The Most Venerable Thich Thien Minh of the banned “Unified Buddhist Church”, who spent 26 years in prison for “ stubbornly demanding freedom of religion”, the above mentionned blogger” Dieu Cay Nguyen van Hai” and also the famous clandestine “Free Speech Magazine” as specified above.
It is so ironical that, as the same routine in past years, none of the awardees will be allowed to leave the country to receive the awards in America, even though they had already, in due time, received the formal invitation to the ceremony, to be taken place at Westminster Civic Center, California on Sunday 14 December at 1.30 PM. Their absence at this event is surely much regrettable, but it unmistakably indicates the uncivility and unfairness of the actual administration in Hanoi.
In summary, during the six decades since the proclamation of the UDHR in 1948, our world has made tremendous progress in term of the respect and protection of the Human Rights and Dignity. But still there are lot of social injustices and oppression, violence in every quarter of our planet. This tragic situation requires more of our collective as well as personal efforts in concert towards a more worthy environment for every human being as well as thee mankind as a whole.
Commemorating the 60th Anniversary of the Proclamation of the UDHR today, let’s join again our utmost energy, to firmly promote an sustainable movement for the realization of the “Justice and Dignity for All of us “ as initiated and encouraged by the United Nations. That is the call of morality, conscience, rightousness and true love among human beings in our challenging era./
Westminster, California December 2008 Doan Thanh Liem, Esq.
For Immediate Release: August 24, 2011 Contact: Washington D.C. Office (202) 224-3553 Boxer Leads Bipartisan Group of Senators in Urging State Department to Push for Release of Father Ly from Prison Renewed Efforts Follow Re-Imprisonment by Vietnamese Government of Catholic Priest and Human Rights Advocate Despite Failing Health
Washington, D.C. – U.S. Senator Barbara Boxer (D-CA) today led a bipartisan group of Senators in calling on Secretary of State Hillary Clinton to take further steps to urge the Vietnamese government to immediately release Father Thadeus Nguyen Van Ly from prison. Father Ly was temporarily released in March 2010 to seek medical care, but was re-imprisoned this past July. Father Ly’s health has been in serious decline since he suffered multiple strokes in prison, and his continued incarceration may further threaten his life.
Father Ly, a Catholic priest and human rights advocate, was arrested on February 18, 2007, at his parish in Hue, Vietnam. Six weeks later, he was sentenced to eight years in prison and five years of house arrest for peacefully practicing his faith, expressing his political opinions and associating with others who shared those opinions. Senator Boxer has repeatedly raised concerns about the circumstances surrounding Father Ly’s detention and his deteriorating health.
In addition to Senator Boxer, the letter is signed by Senators Daniel Akaka (D-HI), Mark Begich (D-AK), Scott Brown (R-MA), Ben Cardin (D-MD), Robert Casey (D-PA), Thad Cochran (R-MS), John Cornyn (R-TX), Richard Durbin (D-IL), Dianne Feinstein (D-CA), Mike Johanns (R-NE), Jon Kyl (R-AZ), Mary Landrieu (D-LA), Frank Lautenberg (D-NJ), Patrick Leahy (D-VT) and Marco Rubio (R-FL).
The full text of the Senators’ letter is below:
August 24, 2011
The Honorable Hillary Rodham Clinton Secretary of State Department of State 2201 C Street NW Washington, DC 20520
Dear Secretary Clinton:
We write to express our deep concern regarding the re-arrest of Father Nguyen Van Ly by the Government of Vietnam and urge you to impress upon the Vietnamese government that it should immediately release him from prison. Father Ly is in poor health and has done nothing but peacefully advocate for the basic rights and freedoms of the Vietnamese people.
As you know, Father Ly, a Roman Catholic priest, was sentenced to eight years in prison and five years of house arrest on March 30, 2007 for exercising his rights to freedom of religion and expression. His case, like many others in Vietnam, illustrates that there is no clear boundary between religious and political freedoms. Father Ly suffered multiple strokes while in prison and was released on humanitarian parole on March 15, 2010 to seek treatment for a brain tumor.
However, on July 25, 2011, the Government of Vietnam returned Father Ly to prison, despite his ailing health and the fact that the United Nations Working Group on Arbitrary Detention has found his detention to be in violation of international law. We fear that Father Ly’s re-imprisonment may further threaten his life.
While we appreciate that the Department of State issued a statement expressing concern over Father Ly’s re-arrest, further action is needed. The Government of Vietnam must be made aware that its continued refusal to permit the peaceful advocacy of basic human rights impedes the progression of U.S.-Vietnam relations. The governments of both Vietnam and the United States have indicated that they seek enhanced relations. Releasing Father Ly would be an important step toward demonstrating that Vietnam is serious about achieving that goal.
We urge you continue to advocate for Father Ly and for all those imprisoned in Vietnam for the peaceful advocacy of human rights.
Thank you for your consideration.
Sincerely,
Barbara Boxer United States Senator
Daniel K. Akaka United States Senator
Mark Begich United States Senator
Sherrod Brown United States Senator
Benjamin L. Cardin United States Senator
Robert P. Casey Jr. United States Senator
Thad Cochran United States Senator
John Cornyn United States Senator
Richard J. Durbin United States Senator
Dianne Feinstein United States Senator
Mike Johanns United States Senator
Jon Kyl United States Senator
Mary L. Landrieu United States Senator
Frank R. Lautenberg United States Senator
Patrick J. Leahy United States Senator
Marco Rubio United States Senator
http://boxer.senate.gov/en/press/releases/082411.cfm
Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế Gửi thư cho Ngoại Trưởng Clinton (Tin từ Tổ Chức Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản) Nhân dịp Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton thăm Hà Nội vào ngày 10 tháng Bảy, 2012, Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế đã gửi cho Bà Clinton một văn thư, mà toàn thể nội dung được chuyển sang Việt ngữ như sau: Ngày 8 tháng Bảy, 2012 Kính gửi Bà Hillary Clinton Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ Đồng kính gửi: - Tổng Thống Barack Obama - Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta - Phụ Tá Ngoại Trưởng Kurt Campbell - Phụ Tá Ngoại Trưởng Michael Posner - Phó Phụ Tá Ngoại Trưởng Andrew Shapiro - Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam David Shear Kính thưa Bà Ngoại Trưởng, Người dân Việt Nam vui mừng được biết bà đang sửa sọan thăm viếng nhiều nước, kể cả thủ đô Hà Nội vào ngày 10 tháng Bảy, để trình bầy về chiến lược của Hoa Kỳ tại vùng châu Á – Thái Bình Dương, một trong những khu vực trọng yếu nhất của thế kỷ 21. Vào những tuần lễ gần đây, trước khi bà tới Hà Nội, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã gia tăng vi phạm những nhân quyền căn bản của người dân Việt Nam. Những vi phạm này đi từ quấy nhiễu các bloggers đến việc dẹp bỏ các cuộc tụ họp ôn hòa. Những quyền này là những giá trị phổ quát đã được Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc theo đuổi để thăng tiến các cá nhân và cộng đồng trên toàn thế giới. Để góp phần vào những cố gắng của bà, chúng tôi xin xác định rằng: 1. Người dân Việt Nam rất muốn đất nước chúng tôi trở thành đối tác chiến lược của Hoa Kỳ vì sự tái võ trang gây hấn của Trung Quốc và cuộc tranh chấp đang diễn ra tại Biển Đông. Tuy nhiên, để Hoa Kỳ có thể tạo được một sự hợp tác thực sự, lâu dài, an toàn, hòa bình và ổn định trong vùng này, bà nên tìm sự hợp tác với một Việt Nam tự do và dân chủ. 2. Dân chủ hóa Việt Nam không phải chỉ quan trọng cho chiến lược an ninh của Hoa Kỳ mà còn giúp cho Viêt Nam trong tương lai trở thành một quốc gia dân chủ mạnh và thịnh vượng trong vùng. Hiện nay, Việt Nam vẫn còn theo chế độ độc đảng, trong đó không có phân quyền giữa các ngành hành pháp, lập pháp và tư pháp. Đảng Cộng Sản Việt Nam kiểm soát chặt chẽ mọi cấp chính quyền, điều khiển Quốc Hội, can thiệp vào công việc của tòa án, hướng dẫn và theo dõi truyền thông đại chúng, và phủ nhận mọi nhân quyền căn bản của người dân Việt Nam.
Không có bầu cử tự do và công bằng, và cũng không có nghiệp đoàn độc lập để bảo vệ quyền lợi của hàng triệu công nhân người Việt. Người dân bất đồng ý kiến và phát biểu quan điểm của mình một cách ôn hòa bị bắt bỏ tù. Đảng Cộng Sản Việt Nam và những đồng bọn ác độc tại địa phương cùng thân nhân của họ đã đưa Việt Nam tới bờ phá sản qua lãng phí và đầu tư không hiệu quả. Tài sản khổng lồ nằm trong tay một số nhỏ những kẻ cầm quyền tham nhũng, trong khi đại đa số dân chúng sống trong nghèo nàn; giá sinh hoạt tăng vọt – giá điện, nước, xăng dầu tăng lên từng ngày – tiền “đồng” Việt Nam mất giá trong khi tiền lương không tăng. Dân chúng, nhất là giới công nhân, phải lao động ngày đêm, mà vẫn không có được cuộc sống hẳn hoi. Rất nhiều người dân yêu nước đã lên tiếng đòi thay đổi để có dân chủ. Thưa Ngoại Trưởng Clinton, theo chỗ tôi được biết, trước khi rời APEC để tham dự hội nghị thượng đỉnh ASEAN tại Bali, Indonesia vào tháng 11 năm ngoái, Tổng Thống Obama đã long trọng tuyên bố: “Như lịch sử đã chứng minh, qua tiến trình lâu dài, dân chủ và phát triển kinh tế đi đôi với nhau. Thịnh vượng mà không có tự do và dân chủ, chỉ là hình thức khác của nghèo khó”.
Trước lời tuyên bố đó, tại Trung Tâm Đông Tây ở Hawaii, bà cũng đặc biệt đề cập tới Việt Nam trong một diễn văn về chính sách đối với châu Á, khi nói rằng: “Chúng tôi đã nói rõ với Việt Nam rằng nếu Việt Nam muốn phát triển một mối liên hệ hợp tác chiến lược, Việt Nam phài tăng thêm việc tôn trọng và bảo vệ nhân quyền của người dân”. Phụ Tá Ngoại Trưởng Kurt Campbell và vào tháng trước Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta và Phó Phụ Tá Ngoại Trưởng Andrew Shapiro cũng đã nói rõ với Hà Nội các điều kiện này. 3. Dân chủ hóa Việt Nam vừa quan trọng cho việc tái cân bằng cho chiến lược Hoa Kỳ ở châu Á – Thái Bình Dương vừa là ước vọng lâu đời của nhân dân Việt Nam. Trước sự thích hợp của các sự việc trong hiện tại, chúng tôi trân trọng đề nghị: a) Tình trạng chính trị hiện thời ở Việt Nam là cơ hội bằng vàng để Hoa Kỳ bầy tỏ sự ủng hộ một chế độ chính trị cởi mở hơn. Nói rõ hơn, trước khi quá muộn, nhà cầm quyền Việt Nam nên đưa ra một thời biểu về một cuộc bầu cử tự do và công bằng dưới sự giám sát của Liên Hiệp Quốc, đế nhân dân Việt Nam có thể bầy tỏ nguyện vọng của mình về việc chọn lựa một chế độ chính trị phù hợp cho đất nước. b) Trở ngại chính trị lớn là điều 4 Hiến Pháp, quy định phi pháp vai trò độc quyền lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Điều này phải loại bỏ để thiết lập một chế độ dân chủ pháp trị. c) Nhà cầm quyền Việt Nam phải ngừng quấy nhiễu, bắt giữ và cầm tù những công dân phát biểu quan điểm của mình một cách ôn hòa. Họ phải thả tất cả tù nhân lương tâm, và chấm dứt đe dọa hoặc quấy nhiễu các cựu tù nhân chính trị.
d) Trong khi phải tập trung cố gắng vào việc đòi thả tất cả tù nhân chính trị, chúng ta cũng cần phải nỗ lực đạt được những tiến bộ có tính lâu dài, cụ thể và khả thi bằng cách khuyến khích sửa lại Bộ hình luật. Ưu tiên là bỏ những điều như 79 (lật đổ chính quyền), điều 88 (tuyên truyền chống lại chính quyền), là những điều mơ hồ và không nói rõ lý do bắt giữ và bỏ tù những người vi phạm.
Nhà cầm quyền Việt Nam phải chấm dứt xâm phạm và khám nhà, cùng bắt người mà không có trát của tòa án. Chính quyền Hoa Kỳ, làm việc với các cơ quan quốc tế ngoài chính phủ (NGO), có thể giúp đỡ chính quyền Việt Nam tu chỉnh bộ hình luật và việc thi hành luật phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế để luật pháp không còn được dùng để trừng phạt những người hành xử nhân quyền của mình. e) Nhà cầm quyền Việt Nam phải thực thi tự do tôn giáo, công nhận quyền tư hữu, và khuyến khích các nghiệp đoàn độc lập cũng như thương lượng tập thể. Tôi vững tin rằng những người như chúng tôi đã mất tự do khi cuộc chiến chấm dứt vào năm 1975 cuối cùng có thể đạt được thắng lợi trong việc bảo vệ tự do và nhân phẩm, cũng như trong việc thành lập một liên minh vững mạnh cho an ninh thế giới để vượt qua bất cứ một đe dọa nào về quân sự.
Nhưng trước hết, chúng ta phải hoàn tất những đòi hỏi về cải tổ chính trị, khởi đầu bằng mối liên hệ tốt đẹp giữa Hoa Kỳ và Đông Nam Á. Không phải bằng tạm thời ủng hộ độc tài, mà bằng gốc rễ sâu đậm của nền dân chủ mới. Tại Việt Nam, Cao Trào Nhân Bản của chúng tôi cam kết hoàn thành những mục tiêu dân chủ đó trong sự ủng hộ một Việt Nam kiên trì tại thời điểm trọng đại này. Xin cám ơn bà rất nhiều, Trân trọng kính chào bà. Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế Sáng lập và Chủ Tịch Cao Trào Nhân Bản tại Việt Nam
Honorable Hillary Clinton Secretary of State Department of State 2201 C Street NW Washington, D.C. The United States of America Cc: President Barack Obama Secretary of Defense Leon Panetta Assistant Secretary of State Kurt Campbell Assistant Secretary of State Michael Posner Deputy Assistant Secretary of State Andrew Shapiro US Ambassador to Vietnam David Shear July 8, 2012 Dear Madame Secretary, The Vietnamese people are very pleased to know that you are visiting many capitals including Hanoi on July 10, to justify the U.S. strategy in Asia – Pacific, one of the most critical areas of the 21st century. In recent weeks, before your visit to Hanoi the Vietnamese communist authorities have increasingly violated the basic human rights of the Vietnamese people. These violations range from harassing internet bloggers to dispersing peaceful gatherings. These rights are the universal values that the United States and United Nations are pursuing in order to empower individuals and communities throughout the world.
In light of your efforts, we would like to assert that: 1/ The Vietnamese people very much wish for our country to become a strategic partner of the United States because of an aggressive remilitarized China and the ongoing East Sea dispute. However, in order for the United Stats to forge a true, long-term partner for security, peace and stability in this region, you would do well to seek a partnership with a free and democratic Vietnam. 2/ Democratization of Vietnam is not only important for the U.S. strategic security but also for the future of Vietnam as a strong and prosperous democratic country in the region. Today, Vietnam is still under a one party system where there is no distinct separation of the executive, judiciary and legislative branches. The Vietnamese Communist Party (VCP) strictly controls the government at all levels, manipulates the National Assembly, intervenes into the court procedures, monitors the mass media, and deprives the Vietnamese people of all basic human rights. There are no free and fair elections, and no independent unions to protect millions of Vietnamese workers. People who disagree and express their own opinions in a peaceful way are imprisoned. The VCP and their cruel local cronies and relatives have driven Vietnam to the brink of bankruptcy through wasteful, inefficient investments. Incredible wealth is in the hands of a small group of corrupt apparatchiks, while the majority of people live in poverty; the cost of living is soaring; the prices of electricity, water, and gasoline are rising day by day; the Vietnamese “dong” is losing its value while wages and salaries are stagnant. People, especially workers, have to toil night and day, yet cannot make a decent living. Many patriotic people are voicing for democratic change. Secretary Clinton, as far as I know before leaving APEC to attend the ASEAN summit at Bali, Indonesia in November last year, President Obama solemnly declared: “As history has proven, through the long process, democracy and economic development are companions together. Prosperity without freedom and democracy is just another form of poverty”.
Prior to that declaration, at the East West Center in Hawaii, you also specifically addressed Vietnam in a speech on Asia policy by saying: “We made it clear to Vietnam that if we want to develop a relationship of strategic cooperation Vietnam should do more to respect and protect the rights of its citizens”. Assistant Secretary Kurt Campbell and last month the US Defense Minister Leon Panetta and Deputy Secretary Andrew Shapiro have also expressed those conditions to Hanoi. 3/ Democratization of VN is equally essential for rebalancing of U.S. strategy in Asia – Pacific and to our Vietnamese people’s long-term aspiration. In light of the congruence of current events, we recommend the following: a. The current political situation in Vietnam is a golden opportunity for the U.S. to express support for a more open political system. Specifically, before it is too late, the Vietnamese government should adopt a timetable for a free & fair election under the supervision of the United Nations in which the Vietnamese people will be able to express their own will regarding their country’s political system. b. The major political impediment is Article 4 of the Constitution, which imposes the illegal primacy of the VCP. This article should be abolished in order to establish the rule of law. c. The Vietnamese government should cease harassment, arrest, and imprisonment of citizens who peacefully express their own opinions. They should release all prisoners of conscience. The Vietnamese government should also stop threatening and harassing former imprisoned activists. d. While our efforts should be concentrated on the release of all political prisoners, we should also thrive to achieve long-term, concrete, sustainable, verifiable progress by encouraging criminal code reform. Priority should be made to abolish provisions such as Article 79 (trying to overthrow government) and Article 88 (Propaganda against government) which are vague and ill-defined reasons to arrest and imprison people.
The Vietnamese government should stop invading and searching homes, and arresting people without court orders. The U.S. government, working with international NGOs, can help the Government of Vietnam (GVN) bring its criminal code and practices into conformity with international standards so that laws are not used to punish people for exercising their human rights. e. The GVN should implement freedom of religion, recognize private property and encourage independent labour unions and collective bargains. I am confident that we who lost freedom when the past war ended in 1975 can finally achieve the triumph of freedom and human dignity, as well as a strong alliance for international security to overcome any emerging military threat. But first we must accomplish the required political reforms, starting with the good relationship between the U.S. and South East Asia. Not in temporary support of dictatorships, but with deep roots in new democracies. In Vietnam, our Non-Violent Movement For Human Rights is committed to achieving these democratic goals in support of a resilient Vietnam at this momentous time. Thank you very much for your consideration. Respectfully yours,
Dr Nguyen Dan Que Founder & Chairman of The Non-Violent Movement in Vietnam
Physician Nguyen Dan Que has spent 20 years in jail for complaining about the Vietnamese government's health care policies, and founding a human rights organization. Nguyen Dan Que was first arrested in 1978 while working as doctor at the Cho-Ray Hospital in Ho Chi Minh City. He complained about the government's health care policies, and spent ten years in prison for it. After his release, Nguyen founded a human rights organization, issued a manifesto — and received eight more years in jail. Now, after three arrests and 20 years in prison, Nguyen is officially free. Except that there are six guards stationed outside his house, his medical licence has been revoked, his Internet access is blocked, his telephone has been cut off, his mail is monitored and some visitors to his home have been threatened with losing their jobs, says Nguyen's brother Quan Quoc, a doctor living in Virginia. "There's no indication of when this will end," says Quan Quoc
Vị Thánh trại Nam Hà Lê Khánh Thọ (France) Mấy hôm rồi giấc ngủ vẫn chập chờn chưa quen giờ giấc thay đổi. Tiếng chim hót líu lo vào buổi sáng mùa hè Cali và sự yên tĩnh dễ chịu tương tự như vùng tôi ở bên nước Pháp. Vợ chồng cô em út đã đi làm từ lâu. Có tiếng lách cách khóa cửa. Tôi lên tiếng: — Ba hở Ba? — Ờ, Ba đây. Ba mới đưa hai đứa nhỏ tới trường. Ba hay thật! 83 tuổI vẫn còn lái xe! Bước ra vườn thấy bóng dáng Ba lù khù đang kéo một thùng rác thật lớn ra sân trước, tôi lật đật chạy tới phụ nhưng Ba tôi khoát tay biểu: —Thôi con! Ba làm quen rồi!
Tôi ái ngại nhìn theo, bùi ngùi nhớ hình ảnh thời Ba còn giữ chức vụ Tham mưu trưởng Quân đoàn 2, oai nghiêm trong bộ quân phục đính ba bông mai trắng. Buổi trưa chỉ có hai cha con ngồi ăn cơm. Trên bàn bày ê hề thức ăn của cô em út mỗi sáng chịu khó dậy từ 6 giờ nấu nướng. Tôi ngạc nhiên vì Ba không gắp những món ngon mới nấu, Ba cứ loay hoay với hủ cá chà bông. Chắc chắn đồ ăn thừa sẽ cất vào tủ lạnh, rồi lại đổ cho đàn mèo hoang sau vườn như mọi hôm. Tôi hỏi: — Răng Ba không ăn mấy món kia Ba? — Con Mỹ gởi từ Sài gòn qua cả tháng mà không đứa mô ăn, ba phải ăn kẻo bỏ uổng. Hồi còn ở tù Cọng sản làm chi có được món quí như ri con! Tôi nghĩ thầm sẽ dặn cô em bên Việt Nam đừng gởi đồ khô qua đây nữa. Nó không biết Ba vẫn luôn luôn ám ảnh về dĩ vãng hãi hùng của 13 năm tù cải tạo.Tôi tò mò hỏi: — Hồi ở trong tù Ba ăn chi rứa Ba? — Ba ăn sắn khô, loại dành cho súc vật ăn và bo bo nguyên vỏ của Ấn Độ viện trợ. Cực khổ lắm! Mỗi ngày đều có năm ba người chết vì đói, vì rét hay lao động kiệt sức. — Con nghe nói tù cải tạo đói quá vô rừng thấy rắn rít chi cũng bắt ăn phải không Ba? — Đúng rứa. Con chi cũng ăn, chỉ trừ con bù lon là không ăn thôi! Thành ra có một số người chết thảm vì ăn trúng độc. Tôi ngạc nhiên: — Con bù lon là con chi rứa Ba? — A, lối nói của anh em trong tù. Ý là …bù lon đinh ốc ăn không được! Tôi bật cười nhưng vội nghiêm lại khi chạm phải gương mặt u uẩn của Ba. — Có ai bỏ trốn không Ba? — Chỗ đó toàn là đá vôi. Khó trốn lắm! Trại Ba ở có một số anh em trốn thoát nhưng qua vài ba ngày sau cũng bị bắt lại. — Họ bị đánh không Ba? Ba tôi phẫn uất: — Úi chầu! tụi nó đánh gần chết! Như trường hợp Linh mục Nguyễn hữu Lễ bị đánh và bác Tiếu cũng bị đánh gãy xương sườn.Tội nghiệp Bác qua tới Mỹ chưa sướng được bao lâu thì mất! Chút nữa Ba đưa con đọc cuốn “Tôi phải sống” của cha Lễ viết. Tôi bàng hoàng nhớ tới Đại tá Trịnh Tiếu, bác nguyên là Trưởng phòng 2, quân Đoàn II, sau này bác làm Tỉnh trưởng Ban mê Thuột, là bạn thân của ba tôi và con gái bác là bạn thân của tôi. Trước ngày vượt biên, Trúc Mai tới từ giã và cho biết bác Tiếu nhất định trốn không ra trình diện cải tạo, nhưng không may cuộc vượt biên thất bại! Nghe chuyện người đánh người, tôi bỗng nao nao buồn. Cùng một dân tộc, cùng một màu da, cùng một tiếng nói mà họ nỡ lòng nào! Ôi Cộng Sản Việt nam sao tàn nhẫn quá!
oOo
Pha ly nước trà sen bưng ra phòng khách, tôi rón rén ngồi đối diện với Ba. Bất động, ngẩng mặt nhìn vào chân không, trên gương mặt vốn cương nghị của Ba đầy những nếp nhăn tuổi lão hằn sâu biểu hiện niềm chịu đựng, nhẫn nhục và cay đắng. Đôi mắt u uẩn xa xăm dường như đang trở về quá khứ, một quá khứ ai oán của tù nhân chính trị khóc cho thân phận mình, cho đất nước và cho cả một dân tộc Việt Nam đang bị một bọn người dã man, vô lương tâm thống trị.
Tôi chợt nhớ lại khoảng năm 82 đang ở Pháp, được thư cô em bên nhà kể chuyện lần đầu tiên thăm nuôi Ba: “Em nhận Ba không ra chị ơi! Ba rụng hết răng rồi, trông Ba như bộ xương khô xiêu vẹo biết đi!” Mặc dù tôi không quên gởi quà cho Ba nhưng trong tôi vẫn áy náy mang mặc cảm mình thiếu sót bổn phận làm con, vì đã không lặn lội đường xa vạn dặm đến thăm Ba, động viên tinh thần trong lúc Ba đang ở trong tận cùng của nỗi nghiệt ngã cuộc đời. Mẹ tôi mất vào lúc Ba đang du học bên Mỹ, khi tôi tròn 13 tuổi. Cái tuổi dậy thì đầy mộng mơ nhưng đột nhiên mất thăng bằng, hụt hẫng tình mẫu tử và tôi đã đặt tất cả niềm thương yêu, ngưỡng mộ vào Ba. Cho dù đến bây giờ với số tuổi 53, mãi mãi Ba vẫn là thần tượng của tôi.
Phá tan sự im lặng, tôi mời Ba uống nước và nhỏ nhẹ khơi chuyện: — Ba có còn nhớ hết những nhà tù của Ba không? — Nhớ chớ sao không nhớ! Thời gian lao lý của Ba bắt đầu vào tháng 6/1975. Ban đầu chúng nhốt ở Long Khánh, sau nó đưa tụi Ba về trại Suối Máu ở Biên Hòa. Đến tháng 6/ 1976, nửa đêm tất cả bị di chuyển ra ngoài Bắc ở tỉnh Yên Báy. Có lần nhóm Ba đi làm trong rừng, gặp một vài người cũ hồi xưa kiểu như Tri Huyện, Chánh Tổng, Địa Chủ, quan chức chính quyền quốc gia trong liên hiệp Pháp thời trước, nay vẫn còn bị quản thúc trên núi. Họ kể bọn Cộng Sản độc ác đến nỗi khi họ lao động được 1 hay 2 năm, trồng cây, trồng chuối khá rồi thì tụi nó bắt di chuyển đi nơi khác và bắt đầu làm lại. Cái vòng luẩn quẩn ấy đã mấy mươi năm rồi. Họ uất hận và đau buồn lắm! Họ than thở: “Chúng tôi cứ tưởng các ông ở trong đó ra đây giải phóng chúng tôi. Chớ ai ngờ bây giờ các ông cũng bị lâm vào hoàn cảnh này thật là bi đát không khác gì chúng tôi!” — Sau đó Ba bị đi đâu? — Tháng 6/79 Trung quốc rục rịch chuẩn bị cho tụi Việt Cộng bài học, do đó các trại tù bị di chuyển về trại Nam Hà, vùng rừng núi tỉnh Hà Nam Ninh. Trại này gọi là trại Ba Sao. Trại Nam Hà do công an bộ nội vụ quản lý. Chế độ vô cùng khắc nghiệt, cuộc sống hết sức bi thảm. Đúng là địa ngục trần gian! Ngày mô cũng có vài người chết. Khiếp đảm lắm! Những người nào may mắn có đức tin chỉ biết thành tâm cầu nguyện vì đó là nơi bám víu duy nhất để sống và nuôi hy vọng. Tất cả các tôn giáo đều cầu nguyện. Gồm có đủ các vị lãnh đạo tinh thần như Cao Đài, Hòa Hảo, Công giáo, Phật giáo. Sau gần một tháng khẩn cầu thì tối 12/12/1979 có một vị Thánh giáng cơ vào buồng 1, tức là buồng của Thủ tướng Lộc, Phó chủ tịch Thượng Viện Hoàng xuân Tửu, Linh mục Nguyễn văn Minh, Bộ trưởng Lê ngọc Chấn.

Vị thánh là cụ Phan đình Phùng, danh hiệu Tùng La. Cảm giác hồi hộp thích thú như hồi còn bé được nghe kể chuyện siêu hình thần bí, tôi rời chỗ xích tới ngồi gần Ba hơn. Tôi nôn nóng: — Hay quá! Cầu cơ à! Thánh viết chi rứa Ba? — Thánh cho thơ: Đông phong thúc dục cảnh sầu thương Chạnh bấy lòng dân khó liệu lường Trắc ẩn khuyên ai đừng ngán nổi Có buồn có khổ rạng đài gương Sau đó Cụ cho luôn thơ bằng chữ Nho: Trì trì bộ bộ bộ trì trì Cử bộ thời lai hữu hỉ kỳ Nguyên phụ cao bồi tư hóa dục Thanh phân thiên tảI tụng hòa vy.
Tôi ngẩn người ra: — Con không hiểu chi hết! — Ý Cụ dạy là phải chậm từng bước, ơn trên đang lo lắng cho mình. Còn đây là bài Cụ cho về vấn đề cuộc đời là một sự vay trả: Vay trả cuộc đời thói đổi thay Bể dâu riêng khóc hận vơi đầy Tay khoanh há dễ ôm hờn tủi Mặt ngoảnh đành cam chịu đắng cay Hay dở biết nhìn khi phải tỉnh Đảo điên trông thấy lúc cần say Mày râu giữ trọn nguyền sông núi Bay thỏa sức bằng đợi gió mây Cụ dạy bài thơ này thuộc về loại thuận nghịch đọc. Đọc ngược cũng được. Mây gió đợi bằng sức thỏa bay Núi sông nguyền trọn giữ râu mày Say cần lúc thấy trông điên đảo Tỉnh phải khi nhìn biết dở hay Cay đắng chịu cam đành ngoảnh mặt Tủi hờn ôm dễ há khoanh tay Đầy vơi hận khóc riêng dâu bể Thay đổi thói đời cuộc trả vay.
Tôi ngạc nhiên bày tỏ niềm thán phục: — Tuyệt quá! Thơ đọc được cả hai chiều! Thấy tôi hăng say theo dõi câu chuyện, Ba sôi nổi kể tiếp: — Hồi ở trại Yên Báy chật lắm! Phải nằm nửa người thôi, nằm nghiêng nghiêng với nhau vì không có chỗ. Khi về trại Nam Hà cũng chật nhưng may nằm vừa sát. Mỗi phòng có khoảng 100 tù nhân. Ba nằm gần anh Dương ngọc Bảo, cựu đại tá tham mưu trưởng bộ chỉ huy tiền phương quân đoàn 4 và anh Đàm Quang Yêu, cựu Đại tá tư lệnh biệt khu Quảng Đà.
Phòng có hai tầng, tầng trên là ván gỗ. Ba lựa ngủ tầng dưới ciment vì Ba sợ rệp, nhưng nền ciment thì lại bị lạnh lắm! Ba ở buồng 8, thành khẩn khấn nguyện xin Thánh Tùng La soi sáng cho biết tương lai bản thân mình sẽ được trở về quê hương hay là sẽ bị ngã gục trong lao tù Cọng sản. Sáng ngày khi trại tù mở cổng, anh Hoàng xuân Tửu ở buồng 1, là Phó chủ tịch Thượng Viện, đưa bài thơ có ghi dưới hàng chữ “Cho Đại tá Bình hiện đang khấn nguyện ở buồng 8”. Anh kể anh thưa với Cụ: “Con biết anh Bình. Vậy con xin nhận bài thơ này. Sáng ngày lao động con sẽ đưa lại cho anh Bình”.
Tôi nôn nóng: — Ba còn thuộc không Ba? Gương mặt Ba rạng rỡ, say sưa ngâm: Huế xinh Huế đẹp đất thần kinh Ấp ủ bao năm một khối tình Dâu bể tang thương cùng tuế nguyệt Hẹn ngày tái ngộ với Hương Bình Anh Tửu kể thêm: Cụ giải thích Cụ dùng chữ “khối tình” có ý là tình nhà, tình nước, tình dân tộc. Ba đọc xong lòng cảm thấy vui mừng và phấn khởi vô cùng, chứa chan hy vọng và tin tưởng ở tương lai. Hàng tháng ngày rằm hay mồng một hoặc lúc nào thuận tiện thì anh em tất cả có thành tâm cầu nguyện là được ngài giáng cho thơ, tùy theo sở nguyện của cá nhân hay tập thể. Đặc biệt những bài thơ Cụ cho Ba thường có chữ Hương Bình. Ngày sau trở lại chốn Hương Bình Sông núi bấy giờ thật đẹp xinh Cay đắng không quên điều trọng nghĩa Gian nan giữ trọn mối thâm tình Tinh thần thanh thản cùng câu sách Tâm trí nhẹ nhàng với cuốn kinh Huyền diệu lẽ Trời là thế đó Niềm vui tất cả chẳng riêng mình
— Chắc ai cũng xin Cụ cho biết có hy vọng ngày về! — Đúng như rứa. Cụ giáng thơ: Thu thiên sương giáng động tây phong Trục phất nam sơn xuất khí nồng Nguyệt khuyết tàn vân tà ngọc thố Đãi thời luyện dực điểu phi thông Sau này về được rồi thì mới nghiệm lời Cụ cho rất linh ứng. Ngọc thố là con thỏ. Người Tàu gọi mão là thỏ. Đa số anh em được về năm mão, trong đó có Ba. — Cụ cho tất cả bao nhiêu bài thơ hở Ba? — Cho chung hơn cả ngàn bài. Tùy theo sở cầu, sở nguyện của mỗi người thì Cụ cho. Phần Ba được khoảng trăm bài. Ba có ghi lại những bài còn nhớ. À, một chuyện đặc biệt: Anh Nguyễn văn Hiểu làm tòa lãnh sự Mỹ ở Nha Trang, anh đã đi theo tàu Thương Tín qua đảo Guam nhưng anh tranh đấu để đòi về. Ngờ đâu Việt Cộng nó cũng nhốt anh ở trại Nam Hà. Ban đêm khi anh em cầu nguyện, thường thấy anh ngồi lâm râm một góc. Sau này mới biết té ra anh cũng đang khấn Cụ, xin Cụ cho biết tương lai. Anh được Cụ giáng thơ: Chưa hiểu được mình khó hiểu ai! Nhọc công thở vắn với than dài Khá khen con tạo đành đưa đẩy Trách bấy hóa công khéo đặt bày Lỡ bước sa cơ hay dối trá Chồn chân thất thế nếm chua cay Ăn năn sám hối điều sai trái Có lúc chim lồng sổ cánh bay
Sáng ngày đi lao động anh được người ta đưa thơ Cụ cho anh. Anh vui mừng lạy Cụ quá trời! Hay ở chỗ anh này tên Hiểu nhưng chưa hiểu được người. Chưa hiểu được mình khó hiểu ai! — Có ông nào hỏi chuyện vợ con không Ba? — Có chớ! Một ông giám đốc khấn nguyện xin Cụ cho biết vợ anh hiện đang ở bên Pháp, sau này anh được tái ngộ hay không? Cụ cho thơ: Xa xuôi khó nổi tỏ lòng nhau Kẻ luống nhớ thương kẻ dãi dầu Lan quế sớm hôm còn nghĩa nặng Trúc mai năm tháng đượm tình sâu Ươm hoa hoa cũ càng thêm sắc Ủ nhụy nhụy xưa vẫn đượm màu Nhắn với lang quân niềm trọn vẹn Có ngày gió Á gặp mưa Âu.
Nhận thơ, anh mừng quá bái lạy bốn phương cảm tạ Trời Đất. Tinh thần anh lên làm các bạn tù cũng vui lây. Tôi thắc mắc: — Khi cầu cơ bộ không ai sợ bọn ăng-ten báo cáo sao Ba? — Sợ chớ răng không sợ! Nhưng mà mình canh chừng tụi nó ngủ mới dám cầu. Có một vị Tuyên úy trình với Cụ hiện bây giờ ăng-ten trong trại rất nhiều, hễ hở ra là tụi nó báo cáo. Cụ hạ bút ngay: Đông đến mang theo giá lạnh về Tháng ngày mưa gió liệu mà che Súng rền đất Bắc nghe chan chát Gió giật phương Nam thấy lập loè Lao lý vẫn không quên nghĩa cả Đắng cay càng mãi nặng tình quê Mặc ai tráo trở đời đen bạc Giấy rách nhưng ta giữ lấy lề.
— Chuyện Cụ giáng cho thơ có được phổ biến không Ba? — À, Ba có hỏi Cụ: “Sau này con được về con sẽ kể chuyện Cụ giáng xuống giúp bọn con, con xin thỉnh ý Cụ?” Cụ dạy: “Cứ nói, nhưng với người thiện tri thức có học mình nên nói. Còn với kẻ phàm phu tục tử đã không biết gì mình không nên. Tại sao? Là vì họ đã không hiểu mà nhiều khi họ còn báng bổ thì sẽ có tội với Trời Đất”.
Cho nên Cụ dạy: “Bỉ nhơn mỗi lần giáng trần đều có cho thơ Đường. Bởi vì sao? Bởi vì âm dương cũng có chánh tà. Nhiều khi ma quỷ nó về, nó hiện vô cơ huyênh hoang, nó nói tầm bậy. Cho nên Cụ Phan đình Phùng, tức là Thánh Tùng La thì luôn luôn phải có thơ Đường. Không phải thơ Đường tức là không phải Cụ. Cụ bảo mục đích Cụ cho con cháu biết rằng: “Cuộc thế có thăng trầm, tình đời có đen bạc nhưng luôn luôn Trời Đất Thần Thánh Thần Linh vẫn ở với thế gian”. Cụ cho bài kệ. Cụ dạy khi nào nghĩ tới Cụ hãy đọc bài kệ này: Thiên hành kỷ quá. Thiên địa vô tư. Thậm ư huyền diệu. Nhật chiếu quang minh. Dĩ kinh thiện ác. Củ soát dương trần. Báo ứng phân phân. Cứu thế ưu dân. Tư phần tập đạo. Hạo hạo tự nhiên. Tâm kiên chí lập. Đáo cập thanh cao. Chánh đạo trường tồn. Nhật nhật niệm ngôn.
oOo
Những câu chuyện thần bí như loại này chỉ có hai cách: một là tin, hai là không thế thôi. Lý do đơn giản là người trong cuộc, ngoài cuộc nghe kể lại hoặc chứng kiến đi nữa cũng không có cách nào giải thích sao cho có lý. Cũng vì lý do ấy cho nên người ta còn có lý luận rằng: “Tin có thì có, không tin thì không”. Nhưng nói cách nào đi nữa tôi cũng ấm ức trong lòng, nhớ chuyện Mục Liên Thanh Đề được đem ra bàn cãi: Người mẹ tên Thanh Đề ác độc bị đày xuống địa ngục. Người con là ngài Mục Liên tu hành chứng quả A La Hán, có nhiều thần thông khác người như lên trời, xuống đất, nghe thấy vạn dặm xa, nghe được tiếng nói của các loài khác như quỷ, thần, thú vật…nên được mệnh danh là đệ nhất thần thông. Ngài cất công đi tìm mẹ và cuối cùng ngài tìm thấy mẹ đang bị cực hình trong chín tầng địa ngục A -tỳ đói khát, ma quỷ đang hành tội. Ngài đã khóc hết nước mắt vì thương mẹ, ngài liền dùng thần thông dâng lên mẹ bát cơm cứu mẹ, nhưng cơm vừa tới miệng bà Thanh Đề tự nhiên biến thành lửa, mẹ ăn không được còn đau khổ hơn! Ngài cầu cứu Phật nhưng biết ác nghiệp của bà Thanh Đề quá nặng không cứu được, Phật bảo: “Con hãy chờ ngày Chư Tăng sau ba tháng an cư kiết hạ, xin Chư Tăng cầu nguyện thì mới cứu được mẹ con”. Ngài làm y theo lời Phật dạy và sau đó người mẹ thoát được địa ngục. Tôi cảm thấy câu chuyện vô lý. Chư Tăng có quyền năng gì thắng được luật nhân quả!? Tôi đặt nghi vấn có biết bao nhiêu Phật tử đã tin mù quáng vào câu chuyện này chỉ vì ông bà mình tin thì mình tin theo! May thay một anh bạn Phật tử đã lý giải thế giới tâm linh bằng tuệ giác một cách rất là khoa học. Trước hết anh trình bày về hiện tượng vật lý. Nếu cả ngàn người đi trên một cái cầu không đồng nhịp thì nó không sao, nhưng cũng ngàn người đó cùng bước đồng nhịp thì tạo năng lượng làm cầu sụp đổ. Điều này giải thích nhờ chú nguyện của Chư Tăng đông đảo và thanh tịnh sau 3 tháng nhập thất là trợ lực bên ngoài, cọng với Phật tánh sám hối là trợ duyên nên bà Thanh Đề thoát được địa ngục.
Tôi suy luận qua câu chuyện của những người tù Cộng Sản. Khi những người tù đói, rét, tinh thần bị hành hạ thì chỗ dựa duy nhất của họ là cầu khẩn ơn trên. Sức mạnh tư tưởng, niềm tin tập trung vào quán niệm tâm linh của họ mạnh hơn gấp bội ngày xưa. Chính năng lượng khổng lồ này đã đi đúng tần số. Tôi cố ôn lại bài học lịch sử nhưng chỉ nhớ mơ hồ. Tôi hỏi: — Con nhớ Cụ Phan đình Phùng đậu Tiến sĩ và chống Pháp, nhưng con quên chi tiết rồi. — Thời đó Tây lập Vua Đồng Khánh. Tụi quân triều đình đông quá trời và còn có cả Tây hỗ trợ, trong khi trên núi ăn uống vô cùng cực khổ, Cụ bị kiết lỵ. Nhiều lần Cụ bảo: “Thôi bây giờ anh em cứ yên tâm . Để tui ra nộp mình cho nó yên đi”. Anh em khóc quá trời! Thành ra Cụ phải ở lại Cụ gánh. Hoàng Cao Khải phái người đưa thơ lên núi năn nỉ Cụ về làm quan nhưng Cụ nhất quyết với non sông, chống Tây tới giọt máu cuối cùng. Cụ anh hùng khí phách như rứa mới hiển Thánh chớ đâu phải ai chết cũng hiển Thánh! — Khi Ba được qua Mỹ rồi, Cụ còn giáng cho thơ không Ba? — Còn chớ ! Thường thì phải trên năm người Cụ mới giáng xuống. Hồi mới qua Mỹ, anh em bên Pháp, Texas qua đây tụ họp với nhau mỗi năm cầu Cụ. Có năm Cụ giáng ở nhà mình nì. — Lúc còn ở trong tù có bài nào Cụ cho biết Ba được qua Mỹ không Ba? Mắt Ba sáng lên: — Có chớ. Ngày mai tươi sáng chẳng còn xa Bỉ thái xưa nay thấy đó mà Tươi sáng huy hoàng rồi sẽ đến Mịt mù u tối cũng dần qua Bền lòng có lúc đền ơn nước Vững chí bao phen trả nợ nhà Thử thách gian nguy nào sá kể Đường về quê cũ rợp cờ Hoa Hồi đó anh em suy đoán chữ cờ Hoa là nhờ Mỹ can thiệp, anh em mừng quá trời ! Mà đúng thiệt! Sau này Mỹ ký kết nên anh em được qua Mỹ theo diện H.O. Ba nhìn đồng hồ và nói: — Áo quần sấy khô rồi, để Ba đi lấy vô. Tôi theo Ba ra vườn. Năm nay Ba dựng thêm một cái chòi nhỏ chứa áo quần cũ. Ba không bao giờ chịu vô Shopping như tụi con gái của Ba. Ba khoái mua đồ chợ Trời mỗi cái 1 đô, rồi giặt sạch treo lủng lẳng trong chòi giống một gian hàng chợ Trời. Mỗi lần có ai đi Việt Nam, Ba đóng thùng gởi về quê cho bà con nghèo. Ba chui vào chòi, lôi ra mấy cái áo len đưa tôi: — Con coi thử cái mô mặc được thì đem về Pháp mà mặc. Hồi ở tù ngoài Bắc lạnh quá trời! Ba bị ho hoài. Ba cứ tưởng bỏ xác ngoài nớ rồi chớ! Tội nghiệp Ba lúc nào cũng bị ám ảnh bởi ngục tù Cộng sản! Tôi ngán ngẩm cầm mấy cái áo lỗi thời, không dám làm Ba buồn, nói “dạ, cám ơn Ba” nhưng định bụng trước khi trở về Pháp sẽ đem vô nhét lại trong garage, nơi có hơn chục thùng đồ cũ của Ba. May mà Ba sống chung với con rể cũng là nạn nhân tù cải tạo, hoàn toàn thông cảm căn bịnh “số nhiều” của ông già vợ. Ba ngồi bệt dưới tấm thảm, lui cui xếp đống áo quần của cả nhà. Ba hớn hở nói: — Ngày ni Ba làm mấy chuyện lặt vặt cho xong. Mai Ba bận đi chùa. Ba phụ tá phần nghi lễ và là huynh trưởng Phật tử. Tôi vừa phụ vừa hỏi chuyện: — Năm ngoái Ba bị mổ bướu gan, chừ đỡ chưa Ba? — Lành rồi. Người Mỹ tốt thiệt! Tiền thuốc men, bịnh viện họ cho hết không tốn lấy một xu. Hồi ở tù một chai thuốc đỏ cũng không có! Bịnh là chết! Nhắc đến chữ “chết”, Ba chợt nhớ ra, nhìn thẳng vào mặt tôi và nói với giọng bình thản: — À, Ba dặn con Út rồi, khi mô Ba mất thì thiêu và đem về làng mình. Ba muốn được gần gũi ông bà tổ tiên. Tôi nao nao xúc động. Ba thường tỏ lòng biết ơn người Mỹ, hết lời khen ngợi các nước yêu chuộng tự do vô cùng nhân đạo, tôn trọng nhân quyền, tín ngưỡng nhưng Ba vẫn muốn gởi nắm xương tàn trên đất nước Việt Nam.
Lê Khánh Thọ (France) HÀ NỘI.-Vừa bị khủng bố, đánh đập, vừa bị vu khống, phân biệt đối xử… đó là những gì linh mục và các giáo dân của Giáo điểm Con Cuông, thuộc xã Yên Khê, huyện Con Cuông phải hứng chịu trong nhiều ngày qua mà đỉnh điểm là ngày Chủ nhật 1 tháng 7 năm 2012. Tòa Giám mục Vinh đã mạnh mẽ lên án hành động đàn áp tôn giáo này của nhà cầm quyền địa phương. Theo thông báo của Tòa Giám mục Vinh công bố ngày 4 tháng 7, trong những ngày qua nhà cầm quyền đã liên tục cho người đe doạ, ngăn cản khủng bố linh mục và giáo dân và theo Tòa Giám mục Vinh, sự kiện xảy ra ra ngày Chủ nhật 1 tháng 7 là cao trào và là kết quả những mưu tính lâu dài, được dàn dựng công phu kỹ lưỡng của các thế lực đen tối. Theo tường thuật của Giáo phận Vinh Online ngày 3 tháng 7 thì trong ngày Chủ nhật hôm đó, công an, dân phòng và một nhóm côn đồ đã kéo đến hành hung các nữ tu, giáo dân, thậm chí đánh cả linh mục Nguyễn Ðình Thục, khi vị linh mục này chuẩn bị cử hành thánh lễ. Nhiều giáo đã bị đánh trọng thương, trong đó có một phụ nữ bị đánh vào đầu gây chấn thương sọ não phải đưa đi Hà Nội cấp cứu. Vẫn theo bản thông cáo trầm trọng nhất là đám người nói trên còn đập nát cả tượng Ðức Mẹ. Nhà nguyện bị chiếm giữ, linh mục Nguyễn Ðình Thục đã phải làm lễ ở ngoài sân, giáo dân thì hoảng sợ vì thấy cảnh sát cơ động 113 và một lực lượng quân đội với súng ống sẳn sàng chĩa vào nhà nguyện. Ðể thể hiện sự phản đối, Tòa giám mục Vinh ngày 4 tháng 7 đã lêu gọi mọi linh mục, tu sĩ, giáo dân trong giáo phận thắp nến cầu nguyện cho giáo dân tại Con Cuông, đồng thời kêu gọi các linh mục treo biểu ngữ tại giáo xứ với nội dung Phản đối hành vi phạm thánh và đánh đập linh mục, giáo dân của nhà cầm quyền Con Cuông. Cũng trong ngày 4 tháng 7, Tòa Giám mục Vinh đã gởi một công văn đến nhà cầm quyền tỉnh Nghệ An, để lên án mạnh mẽ vụ đàn áp linh mục và giáo dân tại Giáo điểm Con Cuông. Bức công văn khẳng định việc linh mục và giáo dân dâng lễ cầu nguyện tại xã Yên Khê, huyện Con Cuông là việc chính đáng, phù hợp với luật pháp Việt Nam và công ước quốc tế. Tuy nhiên, tờ Nghệ An điện tử đến hôm qua vẫn tiếp tục đăng bài khẳng định là chính các linh mục và giáo dân Giáo xứ Quan Lãng đã kéo đến gây rối, hành hung người dân xã Yên Khê và cho rằng các linh mục đã truyền đạo trái phép, vì đã làm lễ tại một nhà riêng mà chưa có sự đồng ý của nhà cầm quyền điạ phương.(SBTN)
Posted on 11 Apr 2011
TOP
back to Audio FreeViet INDEX
|
FreeVietNews-Audio
28 AUDIO các Bài Nhận Định Đầu Năm và Chúc Tết Quý Tỵ 2013 từ Hải Ngoại Mặc Giao: Bầu cử tự do, công bằng, và lương thiện! Bác sĩ Cấn Thị Bích Ngọc: Đoàn Én đem lại mùa Xuân! Đại Lão Hòa Thượng Thích Tâm Châu: Cương quyết bảo vệ giang sơn Việt Nam! 70 NĂM TÌNH CA VIỆT NAM (1930 - 2000) Công Giáo Miền Bắc đồng loạt phản kháng nhà nước Việt Cộng! Mãi mãi dòng thơ HOA ĐỊA NGỤC Tôi Phải Sống -- Hồi ký đời tù của Linh mục Nguyễn Hữu Lễ Huỳnh Thục Vy: Biểu tình là thể hiện tâm tư yêu nước! Đức Giám Mục Nguyễn văn Long: Không để sự Ác hoành hành Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Ý nghĩa của sự Dấn Thân! Tiến sĩ Nguyễn văn Lương: NGỪNG DU LỊCH & HẠN CHẾ GỞI TIỀN VỀ VIỆT NAM! TỘI ÁC KINH KHỦNG của Đảng Cộng Sản Trung Quốc! Bác sĩ Cấn Thị Bích Ngọc: Quả là Quốc Nhục!! Buồm cao ghi dấu can trường 4 cuốn Sách Pháp viết về 30-4-1975: Pierre Darcourt, Jean Lartéguy, Olivier Todd, Vanuxem AUDIO Hội Luận PALTALK mỗi tối Chúa Nhật 7-10pm California Tiến sĩ Lê Minh Nguyên: Đoàn văn Vươn--Quyền tự vệ chính đáng! Thỉnh Nguyện Thư vận động Chính Quyền và Quốc Hội Hoa Kỳ! Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Long vĩ xà đầu khởi chiến tranh Mặc Giao: Thêm ý chí và lòng cương quyết! Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất: Đạo đức và Tôn giáo! Mậu Thân và nỗi đau của Huế VIỆT KHANG: Lòng nào làm ngơ trước NGOẠI XÂM? 33 BÀI NHẬN ĐỊNH & CHÚC TẾT ĐỒNG BÀO VIỆT NAM THÁI HÀ đấu tranh quyết liệt! Đức Giám Mục Nguyễn Thái Hợp: Biết vận dụng Sức Mạnh quần chúng! Văn Phòng II Viện Hóa Đạo: Hiểm họa mất nước! Linh mục Nguyễn văn Khải: giáo dân xông vào nơi hiểm nguy! Mặc Giao: Con thú điên cuồng ở chân tường! Tiến sĩ Trần An Bài: Cách Mạng Bông Lau tại Việt Nam ! SƠN HÀ NGUY BIẾN -- XUỐNG ĐƯỜNG CỨU NƯỚC! Hội Ngộ Dân Chúa 2011 Nhà văn Chu Tất Tiến: Yêu Nước và Cứu Nước! Tiến sĩ Hà văn Hải: Cuộc cách mạng của nông dân Việt Nam Giáo dân giáo xứ Cồn Dầu kêu cứu Luật sư Nguyễn Hữu Thống: Giải Thể Chế Độ Cộng Sản Tập trung cầu nguyện phản đối VC giam tù & khủng bố dân Mặc Giao: Hội đủ điều kiện nổi dậy ở VIỆT NAM chưa? Quyền lực của Nhân Dân, Sức Mạnh của Giới Trẻ! Phạm văn Thanh: Hãy đồng loạt nổi dậy phế bỏ chế độ VC! Trần Phong Vũ: Từ Bắc Phi đến Việt Nam Hòa Thượng Thích Quảng Độ & Radio Phật Giáo & Quê Mẹ 26 lời kêu gọi cứu nước + chúc Tết đồng bào Việt Nam Tiến sĩ Trần An Bài: Mọi chế độ độc tài đều bị đạp đổ! Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm: Đoàn kết, đứng lên đòi quyền sống! Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Tôn Giáo xây dựng nền văn minh tình thương! Tiến sĩ Mai Thanh Truyết: Ngọn Lửa Thiêng giúp dân Biểu Tình! Mục sư Phạm Hữu Nhiên: Một Tương Lai đầy Hy Vọng! Tiến sĩ Lê Minh Nguyên: Vượt Sợ Hãi để làm Cách Mạng! Hiền Tài Phạm Văn Khảm: Cao Đài Tòa Thánh Tây Ninh chúc Têt Giáo sư Lê Tinh Thông: Thắp sáng lửa đấu tranh ở Việt Nam! Mặc Giao: Tạo điều kiện & nắm cơ hội để vùng dậy! Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tâm Châu: mong Việt Nam đổi mới, có Nhân Quyền, Tự Do Dân Chủ, ấm no hạnh phúc Tù nhân dưới chế độ Việt Cộng bị hành hạ kinh khiếp Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt ra đi + Nỗi lòng của giáo dân Hà Nội Đất Nước tôi màu thắm bên bờ đại dương (Việt+English) Chúng tôi đau trong ngực mỗi người bạn Ba Lan Các audio: chinhnghiavietnamconghoa.org AUDIO BOOK-- Trại Kiên Giam của Nguyễn Chí Thiệp Professor Linvingston Voorhis: Những khác biệt giữa chủ nghĩa cộng sản Âu Châu và Á Châu Giáo sư Lưu Trung Khảo: Lạc Quan, Tin Tưởng, Hy Vọng Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Hải ngoại cần phải góp sức nhiều hơn! Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm: 35 năm khốn khổ tủi nhục của dân tộc Việt Nam Tiến sĩ Nguyễn văn Canh: Hồ Sơ Hoàng Sa Trường Sa và Chủ Quyền Dân Tộc Giáo sư Nguyễn Thanh Giàu: Chúng ta phải hết sức giúp đỡ! Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Lưu truyền mãi với Sử Sách! Trần Phong Vũ: Khối 8406, con đường đấu tranh quyết liệt và cụ thể Mặc Giao: Đừng đòi hỏi họ phải là những chính trị gia chuyên nghiệp Hữu Loan: Nhà Thơ bất khuất của phong trào Nhân Văn Giai Phẩm Về Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền Muôn nghìn đời dạt dào Chính Khí Việt! Giáo sư Lưu Trung Khảo: Tẩy chay hàng hóa Trung Quốc! Hải Triều: Cứ làm hết mình (5/2007) Giáo sư Lưu Trung Khảo: Hồn Nước Tiến sĩ Hà văn Hải: Khi Nước mất, chúng ta sẽ mất tất cả! MỪNG NĂM MỚI CANH DẦN 2010 -- NHẠC XUÂN VÀ GIA CHÁNH Tiến sĩ Mai Thanh Truyết: Phải trang bị hành trang để tự cứu mình! Giáo sư Nguyễn Thanh Giàu: Chúc cho dân Việt có Tự Do và Công Lý Đức Giám Mục Mai Thanh Lương: Tại Quê Nhà dân Việt chúng ta vẫn đói khổ Trần Phong Vũ: Cầu chúc Chân Cứng Đá Mềm! Lm Anphong Trần Đức Phương: Đem yêu thương vào nơi oán thù Nhà văn Mặc Giao: Hãy đánh động lòng Trời và lòng người trong năm Canh Dần! Hòa Thượng Thích Chánh Lạc: Nên đặt Tổ Quốc Việt-Nam, quyền lợi và hạnh phúc của 85 triệu người Việt-Nam lên trên hết Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Quốc Gia Dân Tộc đắm chìm trong khổ ải thì lấy Đạo mà cứu Đời Luật sư Nam Thị Hồng Vân: Chúng ta quyết tâm đứng lên bảo vệ lãnh thổ! Hòa Thượng Thích Thiện Tâm: Suy nghĩ về hiện tình Đất Nước và chúc Tết đồng bào quốc nội Di Ngôn của Đức Ông Trần Văn Hoài (Tết 1999) Cụ Nguyễn Kim Như: Chúng ta phải suy nghĩ và tích cực hơn! (2007) Đặng Tấn Hậu: Tẩy Chay Hàng Hóa Trung Cộng! Cố Giám Mục Lê Đắc Trọng: Nghĩ về Chủ nghĩa Cộng sản Trần Phong Vũ: Cuộc Cách Mạng bằng Lời Cầu Nguyện tại Việt Nam Linh mục Phan văn Lợi: Ta sinh ra làm người đứng thẳng! Trồng Thánh Giá khắp nơi-- Bài giảng của Lm Phạm Minh Triệu Giáo sư Lưu Trung Khảo: Văn Hóa Việt khác văn hóa Tàu! Đức Giám Mục Mai Thanh Lương: Nhớ Giáo Hội và Quê Hương Mừng Chúa Giáng Sinh 2011 & Chúc Mừng Tết Tây 2012 Vinh danh Khối 8406 hoạt động 5 năm Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ: Tổ Quốc & nhân dân sẽ phá án cho tôi! TS Phan văn Song: Tuổi Trẻ can trường, Tuổi Trẻ bất khuất! Luật sư Nam Thị Hồng Vân: Hội Luật Gia Việt Nam tại California 200 BẢN NHẠC MỪNG GIANG SINH & HAPPY NEW YEAR 2011 Thuy-Dzuong Nguyen: The Truth Lenders (Những Kẻ Cho Vay Sự Thật) Tiến sĩ Hà văn Hải: Khối 8406, bốn năm nhìn lại Giao Chỉ: Những bài Ca gọi Hồn Dân Tộc Lm Phan văn Lợi: Lời tâm sự đầu Xuân Canh Dần 2010 Giáo xứ Hà Đông + Việt cộng âm mưu cướp tài sản Công Giáo Liên phòng PALTALK: Yểm trợ Khối 8406 bốn năm hoạt động kiên trì, gian nan Lê Thị Công Nhân: một mũi tên, một thành trì! Việt cộng phóng thích Linh mục Nguyễn Văn Lý! Mục Sư Trần Thanh Vân: Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ chúc Tết Đồng Bào Thủ tục Khiếu Tố các vi phạm Nhân Quyền tại Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc Gs Nguyễn Chính Kết: Cuộc đấu tranh trong Nước hiện nay Lê Thị Huệ phỏng vấn nhà hoạt động Thi Vũ Võ Văn Ái Giáo xứ Đồng Chiêm: Việt Cộng đánh dân đổ máu, thương tích nặng
|