Linh mục Nguyễn văn Khải: giáo dân xông vào nơi hiểm nguy!
Linh Mục Nguyễn Văn Khải nói chuyện về hiện tình đất nước tại San Jose 12/8/2012 (TN ghi) Trong thời gian từ 27/7/2012 đến 12/8/2012, Lm Nguyễn Văn Khải, nguyên là phát ngôn nhân của giáo xứ Thái Hà (Hà Nội) hiện đang du học tại Roma, đã có các cuộc gặp gỡ, trao đổi với đồng hương tại Westminster (Nam Cali) ngày 27/7/201;) tại Saint Louis (Missouri) ngày 5/8/2012 và tại San Jose (Bắc Cali) ngày 11/8 và 12/8/2012 tại hai địa điểm khác nhau. Từ những năm 2008, 2009, 2010 tới nay, giáo dân Thái Hà (Hà Nội) đã liên tiếp tổ chức các buổi thắp nến, cầu nguyện để đấu tranh cho công lý và sự thật trước những áp bức, bất công, cướp đất nhà thờ, vi phạm quyền tự do tôn giáo của Cộng Sản Việt Nam, qua báo chí và internet, Lm Nguyễn Văn Khải là một khuôn mặt nổi bật nhất. 
Năm 2010, Phong Trào Giáo Dân Việt Nam hải ngoại đã trao tặng giải tự do tôn giáo lấy tên cố Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền cho giáo xứ Thái Hà và Lm Nguyễn Văn Khải. Sau đó, Lm Nguyễn Văn Khải đã đến được Roma theo kế hoạch của Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam để theo đuổi chương trình học của Giáo Hội Công Giáo tại đây. Kỳ nghỉ hè năm 2011, Lm Nguyễn Văn Khải đã đến Hoa Kỳ và thể theo lời mời của Phong Trào Giáo Dân Việt Nam hải ngoại, Cha Khải đã đến Orange County (Nam Cali) nói chuyện với đồng hương về tình hình vi phạm tự do tôn giáo tại Việt Nam. Lần đầu tiên, LM Nguyễn Văn Khải đã xuất hiện tại Trung Tâm Công Giáo Việt Nam/ Orange và đã được hơn 700 đồng hương khồng phân biệt tôn giáo hoan hô nhiệt liệt. Qua báo chí, truyền hình, Internet, những hình ảnh về Cha Khải đã được phổ biến khắp nơi và tại Việt Nam đặc biệt là giới trẻ cũng đã trực tiếp theo dõi các sinh hoạt của Cha. Riêng tại Bắc Cali, nhất là đồng hương tại San Jose, đã muốn mời Cha Khải về đây gặp gỡ bà con một chuyến nhưng mãi đến mùa Hè 2012 nầy mới thực hiện được. Theo chương trình đã được loan báo, chiều Thứ Bảy, 11/8/2012, lúc 4:00 giờ chiều, Cha Khải đã phát biểu trước Đại Hội Liên Kết yểm trợ Khối 8406 quốc nội, được tổ chức tại 765 Story Rd, San Jose, CA 95122.  Với thời gian ấn định là 15 phút, Cha Khải đã phát biểu về vấn đề đoàn kết đấu tranh trước tình hình hiện nay, đã làm cho các tham dự viên, đặc biệt là giới trẻ cảm thấy như có một ngọn lửa từ trái tim nhiệt thành của Cha Khải chuyển đến cho mọi người. Cha Khải đến đây chỉ là khách được mời và không phải là diễn giả chính. Theo Thư Mời của Phong Trào Giáo Dân Việt Nam hải ngoại được phổ biến qua báo chí và truyền thanh, truyền hình, internet,v.v...với chữ ký của ông Đỗ Như Điện (Điều Hợp Viên Phong Trào toàn thế giới): "Kính mời quí đồng hương Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản, không phân biệt tôn giáo đến tham dự buổi nói chuyện của Lm Phêrô Nguyễn Văn Khải về những vấn đề nóng bỏng đang diễn ra tại Việt Nam..." Lm Nguyễn Văn Khải đã nhận lời nói chuyện tại Trung Tâm Văn Hóa Việt Mỹ vào lúc 2 giờ 30 chiều Chủ nhật 12/8/2012... Từ 2 giờ PM, dưới thời tiết nóng bức của vùng thung lũng hoa vàng (San Jose) trên 100 độ F. mà bà con đã có mặt, ngồi hết các ghế của Hội Trường Trung Tâm Văn Hóa Việt Mỹ (2290 Tully Road, San Jose, CA 95122). Trước khi vào chương trình, một nữ sinh viên gốc Việt đã hát 02 bài của nhạc sĩ Việt Khang: "Anh là Ai?" và "Việt Nam Tôi Đâu?" làm cho mọi người hiện diện cảm thấy đau xót cho thân phận quê hương, có người không cầm được nước mắt. Bà con đến trễ không còn chỗ ngồi, phải đứng. Giới truyền thông đã có mặt rất sớm và bắt đầu làm phóng sự. MC là một người đến từ San Diego, Nam Cali, ông Thiều Đỗ bắt đầu giới thiệu chương trình và tuyên bố khai mạc: nghi thức chào cờ, mặc niệm, giới thiệu thành phần tham dự. Tiếp đến, Cựu Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình, nhân sĩ địa phương ngỏ lời chào mừng LM Phêrô Nguyễn Văn Khải đến từ Roma...Ông Đỗ Như Điện, thay mặt Ban Tổ Chức nói về ý nghĩa buổi sinh hoạt và giới thiệu diễn giả là m Phêro Nguyễn Văn Khải...Kỹ sư Đỗ Như Điện cũng giới thiệu qua về Phong Trào Giáo Dân Việt Nam hải ngoại là một tổ chức giáo dân trực thuộc Bộ Giáo Dân của Tòa Thánh Vatican, ra đời từ 1992 tại Roma đến nay đã được 20 năm, quy tụ những giáo dân với tư cách công dân, dấn thân vào các hoạt động văn hóa, xã hội,chính trị... cùng với các tín đồ của các tôn giáo khác tranh đấu cho tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam. Phái đoàn từ Nam Cali đến, ngoài Kỹ sư Đỗ Như Điện còn có Giáo sư Nguyễn Lý-Tưởng, cựu Dân Biểu Việt Nam Cộng Hòa, và ông Thiều Đỗ, cũng là thành phần Ban Tổ Chức. Lm Nguyễn Văn Khải, trong y phục của một tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế, đã bước lên bục thuyết trình trước những tràng vỗ tay hoan hô nhiệt liệt của đồng hương. Có lẽ mọi ngươì đang chờ đợi để nghe Cha Khải nói chuyện.
Ngài nói chuyện gần 01 tiếng đồng hồ mặc dù theo chương trình, Ban Tổ Chức dành cho ngài 45 phút. Nhưng đồng hương muốn để cho ngài được rộng thời giờ để nói cho hết ý. Với lối nói chuyện dí dỏm, đưa ra những dẫn chứng cụ thể, những câu chuyện xảy ra trong xã hội cộng sản Việt Nam không kém phần khôi hài, có khi bi thảm... Khán thính giả nhiều lần vỗ tay hoan hô cũng như nhiều trận cười đắc ý. Sau phần nói chuyện của Cha Khải, giáo sư Ngô Đức Diễm, một nhân sĩ địa phương đã được mời điều hợp chương trình thảo luận. Không khí trong hội trường trở nên sôi nổi lạ thường. Nhiều câu hỏi hóc búa, nói thẳng không sợ đụng chạm, không sợ mất lòng...Nhưng Cha Khải đã trả lời cũng thẳng thắn, thành thật và rất có ý nghĩa, có lý có tình... Nhiều người khen ngài là một diễn giả thông minh, khôn ngoan và tất nhiên là một nhà hùng biện. Cha Khải sinh năm 1970, đến nay mới 42 tuổi, đi tu chui, chịu chức Lm chui, không được học chương trình đào tạo Lm tại Đại Chủng Viện (chính quy) nhưng ngài đã trải qua cuộc đời dấn thân tranh đấu, có nhiều kinh nghiệm về lý luận. 
Phần thảo luận kéo dài thêm nửa giờ nữa cho đế gần 6 giờ pm mới chấm dứt. Để kết thúc chương trình, Gs Nguyễn Lý-Tưởng, cựu Dân Biểu Việt Nam Cộng Hòa, cựu tù nhân chính trị với 14 năm tù sau 30/4/1975 đã thay mặt Ban Tổ Chức cám ơn Cha Khải và quý vị quan khách. Ông nói đại ý như sau: Chúng tôi xin thay mặt cho Ban Tổ Chức và Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại, kính gửi đến Quý Vị và Quý Bạn lời cám ơn chân thành về sự có mặt của Quý vị và Quý bạn trong buổi gặp gỡ với Linh mục Nguyễn Văn Khải, Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, Hà Nội ngày hôm nay. Mùa Hè năm 2011, lần đầu tiên chúng tôi được đón tiếp Lm Nguyễn Văn Khải, người phát ngôn của giáo xứ Thái Hà đến Nam Cali. Nhưng rất tiếc, chúng tôi không thể sắp xếp để cho Lm Nguyễn Văn Khải có mặt tại San Jose theo yêu cầu của bà con ở đây được. Vì thế, hôm nay chúng tôi phải từ Nam Cali lặn lội đến đây để cùng các thân hữu của Phong Trào Giáo dân địa phương đưa Cha Khải đến với đồng hương trong cuộc gặp gỡ nầy. Chúng tôi ghi nhận những tình cảm mà qúy vị và quý bạn đã dành cho Lm Nguyễn Văn Khải trong cuộc gặp gỡ hôm nay. Tinh thần hiếu khách và lòng yêu nước của đồng hương đã giúp cho chúng ta ngồi lại với nhau, không phân biệt tôn giáo hay tổ chức chính trị. Đó là một cơ hội rất may mắn và thuận lợi để chúng ta tiếp tục cuộc đấu tranh vì công lý và sự thật, tranh đấu cho tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam. Trong việc tổ chức, tất nhiên không tránh khỏi nhiều thiếu sót. Kính mong qúy vị và qúy bạn vui lòng bỏ qua cho. Xin cầu chúc quý vị và quý bạn được nhiều sức khỏe, may mắn và thành công trong cuộc sống hiện tại và tương lai. Chương trình kết thúc lúc 6:00 PM. Xin đón xem hình ảnh và nội dung được cuộc gặp gỡ này được phổ biến trên cá đài truyền hình và internet, v.v. Cám ơn. (TN ghi) Tường trình tổng quát sơ khởi Ðại Hội Liên Kết Ðấu Tranh Dân Chủ Nhân Quyền Cho Việt Nam tại San Jose Aug 11, 2012
 1- Tương tự như Hội Nghị Diên Hồng khi xưa, trong không khí hừng hực lửa cứu nước trong hội trường Ðại Hội Liên Kết Ðấu Tranh Dân Chủ Nhân Quyền Cho Việt Nam, 250-300 đại diện trên 100 đoàn thể, tổ chức và đảng phaí khắp nơi trên thế giới (đa số là Hoa kỳ), đã tham dự đại hội sáng ngày 11 tháng 8, 2012, đã thảo luận đường lối yểm trợ cho cao trào đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền trong quốc nội. Ðại Hội đã đồng thanh đồng lòng bầu 11 nhân sĩ đại diện cuả các đoàn thể và đảng phái vào Ban Vận Ðộng Thành Lập Ủy Ban Liên Kết Ðấu Tranh Dân Chủ Nhân Quyền Cho Việt Nam. Ủy Ban thành lập Nghị Quyết cho Ðại Hội. Ðồng thời Uỷ Ban Vận Ðộng chấp nhận thời hạn 60 ngày để hoàn thành nhiệm vụ mời goị nhân tài trên thế giới tham gia và thành lập UB Liên Kết Ðấu Tranh Dân Chủ Nhân Quyền Cho Việt Nam, hầu yễm trợ hữu hiệu cho cao trào đấu tranh quốc nội trong công cuộc cứu nguy đất nước thoát khỏi ách đô hộ tham tàn cuả Tàu Cộng và sự cai trị tàn ác và bóc lột tham lam của Việt Cộng. Hõi các nhân tài, và con yêu của đất nước, xin ghi danh vào danh sách tình nguyện vào UB Liên Kết Ðấu Tranh Dân Chủ Nhân Quyền cho Việt Nam để được dịp phục vụ cho quê hương. 2- Sau buổi cơm trưa là Phần 2 Ðại Hội mở rộng cho toàn thể đồng hương, con số người tham dự lên đến khoảng 500-550 quý đồng hương và đaị diện các hội đoàn tổ chức yêu nước tham gia Ðại Hội, với sự tham dự của 3 diễn giả: Nhạc sĩ Trúc Hồ, Tiến sĩ Hà Văn Hải và Lm Nguyễn Văn Khải và các màn nhạc cảnh đặc sắc của Biệt Ðoàn Văn Nghệ Lam Sơn. UB Vận Ðộng Thành Lập Uỷ Ban Liên Kết Ðấu Tranh Dân Chủ Nhân Quyền Cho Việt Nam trình diện 11 thành viên của UB Vận Ðộng, và đọc Nghị Quyết cuả Ðại Hội Liên Kết Ðấu Tranh Dân Chủ Nhân Quyền Cho Việt Nam trước Ðại Hội. Uỷ Ban Vận Ðộng và Nghị Quyết đã được Ðại Hội chấp thuận. xem thêm hình ảnh tại đây: http://www.photoshop.com/users/longuyen_vnaf68/albums/430a35f720e9405cb44356db3f56971ePosted on 14 Aug 2012 [ print ]

Cảnh tuyệt vọng của Công Giáo Việt Nam: Chuyện một linh mục LTS : Dưới đây là ký sự của Thông Tấn Công Giáo Catholic News Agency về hoàn cảnh khó khăn của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam qua cuộc đời vị linh mục trẻ tuổi giữ vững đức tin và đấu tranh cho công lý và hòa bình ở Việt Nam. Alan Holdren & David Kerr/CAN Chuyển ngữ: Người Việt ROME (CNA) - “Nếu tôi trở về bây giờ, họ sẽ ném tôi vào tù và giết tôi chết.” Ðây là những lời thẳng thắn đánh dấu lần gặp gỡ với Cha Nguyễn Văn Khải, một linh mục 41 tuổi hiện đang sống ở Rome. Tội của ông? Không giấu giếm đức tin Công Giáo. “Cha mẹ tôi dạy tôi cầu nguyện ra sao hàng ngày và giữ đức tin trong nhà vì chúng tôi không bao giờ tới nhà thờ”. Cha Khải nói. Ông lớn lên ở ngôi làng Phúc Nhạc tỉnh Ninh Bình phần đông là người Công Giáo. “Tôi được biết là nhà cầm quyền không cho phép giáo dân tụ tập đi lễ ở nhà thờ. Cho nên, được tham dự một thánh lễ là dịp may đặc biệt của tôi”. Ðây là tình cảnh mà rất nhiều tín đồ Công Giáo Việt Nam phải biết để giữ đạo. Ðối với Cha Khải, tuy nhiên, bất cứ ý nghĩ nào về giữ im lặng để cùng tồn tại với chế độ đã tan biến nhân một biến cố đặc biệt thời niên thiếu. “Một hôm, tôi gặp một phụ nữ bị tâm thần từng hay đi lang thang trong làng. Bà đến nhà thờ trong nước mắt, đập cửa trước với các bàn tay xương xẩu và kêu lớn trong đau khổ: Nhà thờ vẫn ở đây, mà cha đi đâu rồi?” “Cha” (là tiếng gọi quen thuộc của giáo dân với vị linh mục) vốn là linh mục chính xứ Mathew Hậu, đã bị bắt giam mấy năm trước, bị tra tấn rồi bị nhà cầm quyền cộng sản địa phương giết chết. Sau đó là cuộc đàn áp dữ dội tất cả mọi giáo dân Công Giáo trong làng, gồm cả gia đình Cha Khải. “Sau khi biết chuyện LM Hậu và những hành động anh hùng của cha ở lúc cuối đời nhằm bảo vệ đức tin của giáo dân, đặc biệt là những câu chuyện về việc bắt ngài, tra tấn và giết người phi lý, tôi tự nhiên có một ý nguyện mãnh liệt muốn trở thành một tu sĩ, một ‘Cha’ như ngài”. LM Khải nói. Rồi từ đó bắt đầu 12 năm bí mật học tập với một mục tiêu duy nhất là trở thành một linh mục Công Giáo. Ban đầu, LM Khải đi tìm một vị linh mục Dòng Chúa Cứu Thế duy nhất còn sót lại ở miền Bắc Việt Nam, một người có họ xa với ông, Cha Giuse Bích. Giả dạng làm người săn sóc người già, LM Khải ở nhà Cha Bích ở Hà Nội. “Không may, công an Hà Nội nghi ngờ lý do thật sự của tôi ở đây. Họ triệu tập tôi nhiều lần tới trụ sở công an phường để thẩm vấn cũng như tạo rất nhiều áp lực với Cha Giuse Bích.” LM Khải nói. Sau đó, LM Khải phải rời đến một nơi tương đối an toàn hơn ở Sài Gòn. Tại đây, sau nhiều năm tu học bí mật, Cha Khải nói “Tôi đã được bí mật thụ phong linh mục trong một căn phòng nhỏ vào ban đêm 25 tháng 9, 2001”. Từ đó, ông bắt đầu một thập niên sứ vụ linh mục cho giáo dân Công Giáo cả ở hai miền Nam và Bắc, thường phải chơi trò trốn chạy mèo với chuột với nhà cầm quyền Cộng Sản. Tuy nhiên, tới năm 2010 “sau mấy năm lãnh đạo giáo dân trong các cuộc đòi hỏi công khai cho công lý và sự thật chống lại sự đàn áp của nhà cầm quyền Cộng Sản”, LM Khải cho hay các bề trên của ngài quyết định gửi ngài sang Rome. Vì không thể rời Việt Nam bằng đường lối bình thường, ông đã phải vượt biên băng qua Lào rồi sang Thái Lan. “Sau nhiều ngày đầy hiểm nguy trong đó có hơn một lần tôi đối diện với sự sợ hãi về cái chết, tôi đã đến được Bangkok”, thủ đô Thái Lan. “Xuyên qua chuỗi ngày đi trốn tôi biết rằng Thánh Giuse đã bảo vệ tôi một cách đặc biệt. Câu chuyện của chính ngài đã hướng dẫn Ðức Mẹ Maria và Chúa Hài Ðồng tới an toàn vẫn là niềm hy vọng và nguồn cảm hứng của tôi”. LM Khải nói. Tại Tòa Thánh Roma, cuộc vận động của ông cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam vẫn tiếp tục. Ông cho mọi người coi các tấm hình biểu tình ôn hòa và cầu nguyện mà bị công an đàn áp bởi cảnh sát cơ động, các tấm hình về những loại lựu đạn cay đã được (công an) dùng và các người phụ nữ bị đánh đập. Ông còn cho coi những tấm hình các hài nhi, ông nói, bị nhà cầm quyền cưỡng bách phá thai.
LM Khải nói ông chôn tất cả các hài nhi đó một cách tương xứng. LM Khải cho hay những tháng vừa qua sống ở trung tâm của giáo hội chỉ làm ông tăng thêm sâu xa “lòng yêu và lòng cống hiến cho đạo của các anh chị em Công Giáo Việt Nam ở quê nhà vẫn còn đang đấu tranh và chịu đựng đau khổ hàng ngày để giữ được niềm tin trong một chế độ bất nhân”. Sự thống khổ của giáo dân, theo ông là (do bị đàn áp) “có hệ thống” và do bị “lừa đảo” che giấu dưới nhiều vỏ bọc, từ can thiệp trong việc bổ nhiệm giám mục xuống đến sự phân biệt đối xử hàng ngày về mặt chính trị, luật pháp và quyền tự do thờ phượng. “Nhà cầm quyền sử dụng mọi quyền lực trong tay, kể cả hệ thống truyền thông của nhà nước, guồng máy chính trị, luật lệ và hệ thống giáo dục công lập để chặn đứng sự phát triển của Công Giáo bằng tất cả mọi giá. Người Công Giáo ở tất cả mọi nơi tại Việt Nam đều bị coi là công dân hạng hai, đáng bị phân biệt đối xử bằng luật lệ”. Ông kết luận. Thông điệp chính của LM Khải là ông không những muốn thế giới bên ngoài phản đối mà còn muốn mọi người cầu nguyện cho Việt Nam, một xứ sở ông tin là đã chín muồi cho thông điệp của Chúa Giêsu và Tin Mừng. “Xã hội Việt Nam nói chung đang khao khát sự thật và công lý mà kết quả của nó là hòa bình. Người dân chán ngán sống trong một chế độ đầy những dối trá, tham nhũng và đối xử bất công. Khi giới lãnh đạo Công Giáo mạnh mẽ cổ võ cho những giá trị căn bản này, họ sẽ đạt được sự kính trọng và sự trung thành của người dân nghèo khổ, người có học thức và các người trẻ tuổi đang tìm kiếm những giá trị đó”. The desperate plight of Catholics in Vietnam – one priest’s story By Alan Holdren and David Kerr Father Peter Nguyen Khai
Rome, Italy, Jul 15, 2011 / 05:53 am (CNA).- “If I return now, they will throw me in jail and kill me.” These are the frank words that mark an encounter with Father Peter Nguyen Khai, a 41-year-old Vietnamese priest living in Rome. His crime? Not hiding his Catholic faith. “My parents taught me how to pray daily and keep the faith in our home, but we never went to church,” says Fr. Khai who grew up in the predominantly Catholic village of Phuc Nhac in the Ninh Binh province of northern Vietnam. “I learned that the government did not allow the parishioners to gather for worship at the church. Attending Holy Mass, therefore, was a special treat for me.” It is a situation that many Vietnamese Catholics simply had to learn to live with. For Fr. Khai, though, any thoughts of quietly co-existing with the regime evaporated following one particular boyhood experience. “One day, I saw a mentally ill woman who used to wander around the village. She came to the church in tears, banging on its front door with her skinny hands and crying out with great anguish: ‘The church is still here, but where is Father?’” “Father” was a local pastor, Fr. Matthew Hau, who a few years before had been arrested, tortured and killed by the local communist authorities. A vicious persecution of all the Catholics in the village then ensued – the Khai family included. “After learning the story of Fr. Matthew Hau and his heroic acts to the end of his life in order to protect the faith of his people, especially the accounts of his arrest, torture and senseless murder, I suddenly had a strong desire to become a priest—a “Father” like him,” says Fr. Khai. And so began 12 years of clandestine formation with just one aim – to become a Catholic priest. Initially he sought out the only surviving Redemptorist priest in northern Vietnam, a member of his extended family, Fr. Joseph Bich. Under the pretense of being the old man’s caretaker, Fr. Khai studied at Fr. Bich’s home in Hanoi. “Unfortunately, the police in Hanoi suspected my real reason. They summoned me repeatedly to the local precinct for interrogation and put all kinds of pressure on Fr. Joseph Bich.” And so, Fr. Khai set off for the relative safety of Saigon in the south of the country. It was here after years of secret studying, that Fr. Khai says, “I was secretly ordained to the priesthood in a small room on the night of September 25, 2001.” Thus began a decade of priestly ministry to the Catholic population in both north and south Vietnam, often playing a game of cat-and-mouse with the communist authorities. However in 2010, “after a few years of leading the faithful,” says Fr. Khai “in highly publicized quests for justice and truth against the oppression of the communist government,” his superiors decided to send him to Rome. Unable to leave the country legally, he made a dangerous trek across the Vietnamese border into Laos and on to Thailand. “After many perilous days during which I had more than once confronted the fear of death, I arrived in Bangkok,” the Thai capital. “Throughout these escape episodes I knew that St. Joseph was protecting me in a special way. His own story of leading Mary and the baby Jesus to safety remained my constant hope and inspiration,” says Fr. Khai. In Rome, his campaign for the Catholics of Vietnam continues. He shares photos of peaceful protest and prayer being suppressed by riot police, images of tear gas being used and women being beaten. He even shows prints of babies who, he claims, were forcibly aborted by the authorities. Fr. Khai says he carried out proper burials on each one. He says the past few months spent “at the heart of the Church” has only deepened his “love and devotion to the causes of my Catholic brothers and sisters back home who still struggle and suffer every day for their faith in a ruthless regime.” That suffering, he says, is “systematic” and “cunning” and comes in many guises from interference in episcopal appointments down to everyday discrimination in politics, the law and freedom of worship. “The government uses all forces at their disposal, including the state media, the political apparatus, the laws and the public education system to stop the growth of the Catholic Church at all costs.” “Catholics in every part of Vietnam are considered second-class citizens, deserving discrimination in legal treatment” he concludes. His key message is that he not only wants the outside world to protest but also to pray for Vietnam, a country he believes is ripe for the message of Jesus Christ and the Gospel. “Vietnamese society as a whole is thirsty for truth and justice and their result which is peace. They are tired of living under a regime full of lies, corruption and unjust treatment.” “When the Catholic leadership is strong in promoting these fundamental values, they earn the respect and loyalty of the poor, the educated and the young people who are seeking.” 
"Phản đối chính quyền Con Cuông Nghệ An: đánh đập, khủng bố linh mục giáo dân" !
-- Người Công giáo ở hầu khắp các giáo xứ miền Bắc “bước qua nỗi sợ hãi để can đảm, hiên ngang đòi công lý và sự thật”. Cái lợi ích tinh thần to nhất là như thế, là vượt qua nỗi sợ!.
--Việc giáo Dân miền Bắc làm vì lợi ích Chung của các Tôn Giáo, của cả Giáo Hội, cả Dân Tộc.
-- Giáo dân ở miền Bắc hầu hết các giáo xứ, không riêng gì giáo dân Hà Nội, giáo dân đạo đức hơn rất nhiều, giáo dân có bản lãnh hơn rất nhiều và giáo dân cầu nguyện, xưng tội đông hơn trước rất nhiều.
-- Cái lòng yêu nước là một tình cảm thiêng liêng tốt đẹp tự nhiên của con người cũng không được phép bày tỏ. Hễ ai bày tỏ lòng yêu nước thì bị chụp mũ là chống nhà cầm quyền và bị bắt bớ, thủ tiêu, tù đày.
-- Còn đám cán bộ nhà nước họ vẫn nắm quyền lãnh đạo, vẫn ăn tiền từ trên rót xuống, và tiền từ nước ngoài đổ vào. Còn nạn nhân chết thì thôi, họ không cần!
-- Xét về mặt pháp lý quốc tế thì chính phủ hay Việt Nam Cộng Hòa là có chính nghĩa hơn. Lá cờ đỏ sao vàng mà cháu là công dân, cháu thấy nhục, nhục lắm! Vì nó là cờ bán nước, vì bán Trường Sa, bán Hoàng Sa, bán Thác Bản Dốc...
-- Nhà thờ Kỳ Đồng và Thái Hà, cầu nguyện cho các nạn nhân của họa ngoại xâm, cho các nạn nhân của công lý hòa bình, cho các ngư dân bị Trung quốc bắt, giết. Thì ở các màn ảnh rộng trong ngoài nhà thờ Kỳ Đồng chiếu cảnh Hải quân Việt Nam Cộng Hòa đánh trả quân Trung quốc, chiếu cảnh cờ Vàng của Việt Nam Cộng Hòa bay phất phới, -- Tôi nghe các ông đe bắt tôi. Xin mời các ông cứ việc bắt tôi. Tôi rất hân hạnh nếu được bắt chung với giáo dân, và tôi nói cho các ông điều này nữa “Quân gian ác chết vì tội ác, kẻ giết người lành, án phạt vào thân”. Kinh Thánh nói như vậy và tôi tin như vậy. -- “Bản chất của chế độ Cộng sản vô thần nó là cơ chế tội ác đa quốc gia, xuyên quốc gia, nó lnoà cơ chế tội ác toàn cầu, càng ngày nó càng ác, nó ác có hệ thống cho nên nó thấy ai làm điều thiện là nó lồng lộn lên nó chịu không nổi, nó chỉ muốn giết chết thôi!” -- “Tôi nói thật với các ông nhá, báo, đài của các ông toàn xuyên tạc, chụp mũ, nói láo, mà nói láo một cách trắng trợn, trơ trẽn, không biết liêm sỉ là gì! Chụp cho tôi đủ thứ mũ. Tôi không xứng đáng để đội những cái mũ bẩn thỉu ấy của các ông. -- Mà các ông đe bắt tôi à, tất cả chúng tôi đều làm việc tốt hết, tốt cho dân tộc, tốt cho đất nước, tốt cho con người. Mà vì cái tốt ấy mà chúng tôi phải chịu bắt bớ, tù đày, chết chóc, Không sao! -- Tôi nói cho các ông biết là tôn giáo phát triển theo qui luật rất mầu nhiệm. Càng bị đánh đập, càng bị bách hại lại càng phát triển. Càng chết lại càng sống! Cho nên tôi có đi tù cũng không sao hết, tôi có chết cũng không sao!
-- bây giờ cứ việc đúng tôi làm thôi. Vì tôi là nạn nhân, tôi thấy bao nhiêu người khác là nạn nhân, cho nên “đồng thân, đồng phận”, chúng tôi giúp nhau, thế thôi! Chết cũng chơi! -- Thế hệ trước cha anh chúng tôi đã chết cho chúng tôi được sống, thì bây giờ tôi phải chết cho tương lai con em chúng tôi được sống ---(Linh Mục Phê Rô Nguyễn Văn Khải, nguyên là phát ngôn nhân Giáo Xứ Thái Hà) 
Chết cũng chơi!
(Repost)
Bài nói chuyện của Linh mục Phêrô Nguyễn văn Khải Dòng Chúa Cứu Thế, tại Nam California 21.8.2011 (deleted phần trên) Linh mục Nguyễn Văn Khải đã dâng lời cầu nguyện lên Thiên Chúa. Sau đó, vị đại diện Phong Trào Giáo Dân lên giới thiệu linh mục Nguyễn Văn Khải với mọi người. Trong bộ áo Dòng quen thuộc của các cha Dòng Chúa Cứu Thế, với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng lanh lẹ, vầng trán rộng, cặp mắt sáng quắc và nụ cười thật tươi luôn nở trên môi, linh mục bước lên đứng trước mặt mọi người và nói bằng giọng khôi hài: “Đúng như lời ông MC vừa nói, cho đến bây giờ con vẫn là nông dân, con làm nông nghiệp, con ở nông thôn. Phát âm sai như người Hà Nội thì con là “lông” dân, con làm “lông” nghiệp, con ở “lông” thôn”. Con có ba cái “lông” đấy ạ, hay là ba cái “nông” ấy cho nên con vừa nông, vừa nhẹ. Cả nhà đây, thiên hạ nói con thế nào thì con không biết, nhưng con là nông dân nên con ăn nói như nông dân, thấy sao nói vậy. Và con cũng không phải là nhà tư tưởng hay nhà tranh đấu gì, không phải nhà tư tưởng sâu xa, cũng chẳng phải là nhà tranh đấu mạnh mẽ. Con là bạn của người nghèo! Cũng như thể bao nhiêu anh em tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế khác, chúng con là bạn của người nghèo, và chúng con theo chân người cha đi trước thì bây giờ chúng con là những người trẻ, cũng lại theo gót cha như vậy. Và như thể cha Vũ Ngọc Bích, là em bà nội con, là linh mục duy nhất của Dòng Chúa Cứu Thế sống sót ở miền Bắc sau năm 1954, ngài nhận con vào tu và ngài thường bảo đại khái rằng: “Tôi đã nhận chiếc cày từ tay cha tôi, tôi hân hoan đi vào mảnh vườn thế giới, nên dù sỏi đá cằn khô thì anh em ta cũng cứ phải vui vẻ nai lưng ra mà cày”. Thế thì hôm nay con đến đây, con xin thưa với cả nhà là con nói trong tư cách là người con, người cháu, người em. Cả nhà đây toàn là những bậc đáng kính, con nhìn xuống thấy toàn các vị đáng tuổi ông, tuổi bố mẹ, cô dì, chú, bác hết cả. may lắm mới có một vài người cùng tuổi với thế hệ con, cho nên những điều con nói ở đây chỉ như những người con, người cháu trình bày trước các bậc tiền bối về suy nghĩ cũng như về công việc của đồng bào mình ở Việt Nam, cũng như những công việc của chúng con đây thôi, chứ không có gì là lớn lao, trọng đại. Lúc nãy con đến cửa đây, con thấy hai bên có hai bảng kẻ vẽ các khẩu hiệu trông rất khí thế. Con thấy mấy xe Jeep cắm cờ, trông rất là “hoành tráng”, cứ như là đội quân “sắp hàng vào trận”. Và con thấy cái cảnh này bây giờ được đặt ở Hà Nội mới phải. Con thấy ở Hà Nội chống Tàu Cộng đấy nhưng lúc này không có khí thế, không có xe, có cờ, có khẩu hiệu hoành tráng như vậy. Bởi vì Hà Nội không có không khí tự do như ở đây và bởi nhiều lẽ khác không tiện nói.
Nhưng không phải vì như thế mà người dân Hà Nội, nhất là người nghèo, nhất là các tín hữu Công Giáo Hà Nội, lòng yêu nước lại kém đồng bào mình ở đây. Không! Con nói chuyện hôm kia ở báo Người Việt, con đến nơi thấy có bốn năm cụ già với 4 năm cây cờ Cộng Hòa rất đẹp, thấy các khẩu hiệu kẻ vẽ rằng: “Đả đảo những người xỉ nhục cờ Cộng Hòa” (cờ vàng). Rồi một khẩu hiệu khác là: “Linh mục Nguyễn Văn Khải nên ở Việt Nam. Ủng hộ Lm. Nguyễn Văn Lý”.
Con thấy vui. Con nói với thính giả hôm ấy rằng, nếu con có thời gian, con sẽ ra nói chuyện với mấy người ấy, và nếu con có quyền, con sẽ ra mời mấy cụ ông, cụ bà vào trong này chúng ta cùng trò chuyện với nhau, vì con thấy rằng cái ý hướng tốt đẹp của các cụ ấy cũng “giống cháu”.
 Giống cái thứ nhất là cháu cũng thấy lá cờ vàng này là đáng kính, đáng yêu. Chưa biết nó thế nào, nhưng cháu nghĩ là thời gian càng trôi đi thì lá cờ vàng này càng biểu tượng cho lòng yêu nước của người Việt. Bởi vì cháu thấy chính phủ Việt Nam Cộng Hòa là một quốc gia, là thành viên của Liên Hiệp Quốc, được thế giới công nhận, đang khi ấy, lúc trước 1975, cháu là công dân của chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, là quốc gia không được Liên Hiệp Quốc công nhận. Xét về mặt pháp lý quốc tế thì chính phủ hay Việt Nam Cộng Hòa là có chính nghĩa hơn. Lá cờ đỏ sao vàng mà cháu là công dân, cháu thấy nhục, nhục lắm! Vì nó là cờ bán nước, vì bán Trường Sa, bán Hoàng Sa, bán Thác Bản Dốc, bán Hữu Nghị Quan, bán những vùng mà cháu đã đi đến tận nơi, cháu đã thấy đất bị lấn thế nào và người Việt mình lại nằm trong phần đất bị Trung quốc chiếm mất. Cháu đến tận nơi, và cháu thấy rằng, bây giờ thời gian trôi đi, Trung quốc càng ngày càng thể hiện cái sự thống trị của mình trên đất nước Việt Nam một cách trắng trợn hơn. Đang khi ấy, cái lòng yêu nước là một tình cảm thiêng liêng tốt đẹp tự nhiên của con người cũng không được phép bày tỏ. Hễ ai bày tỏ lòng yêu nước thì bị chụp mũ là chống nhà cầm quyền và bị bắt bớ, thủ tiêu, tù đày. Cho nên, thấy vậy, cháu mới thấy lá cờ Vàng này mới là biểu tượng cho lòng yêu nước, cháu thấy sao cháu nói vậy. Cháu thấy mình nên tự hào về điều đấy. Bởi vậy cho nên cách đây gần hai tháng, lần đầu tiên ở nhà thờ Kỳ Đồng và Thái Hà, cầu nguyện cho các nạn nhân của họa ngoại xâm, cho các nạn nhân của công lý hòa bình, cho các ngư dân bị Trung quốc bắt, giết thì ở các màn ảnh rộng trong ngoài nhà thờ Kỳ Đồng chiếu cảnh Hải quân Việt Nam Cộng Hòa đánh trả quân Trung quốc, chiếu cảnh cờ Vàng của Việt Nam Cộng Hòa bay phất phới, và cháu tin rằng nhiều người trẻ bây giờ hay tới nhà thờ thì hiếm hoi được trông thấy cờ Cộng Hòa. Và như cháu đã nói hôm trước, cháu trông vào đây (Cờ Vàng) một cái thấy là một dải non song gấm vóc màu vàng. Ba miền Bắc, Trung, Nam thống nhất trên một dải đất, rất ý nghĩa. Trông vào lá cờ đấy thấy cái gì đó sang trọng, màu vàng là màu sang trọng, biểu hiện cho vương quyền, là màu của nhà vua (không biết cháu có nhớ đúng không)? Đại khái vậy. Nhưng cái đề tài chính hôm nay, TV có loan tin, báo có viết, đài có nói rồi nên cháu không thể nói khác được. Cháu nói chuyện đầu tiên hôm nay là vấn đề “Vi phạm tự do tôn giáo ở Việt Nam”. Rất buồn, ở trong nước cháu cũng nghe, ra ngoài nước cháu cũng nghe, có rất nhiều người nói: Việt Nam bây giờ có tự do tôn giáo rồi, người Việt Nam nói, người ngoại quốc nói. Bằng chứng là bây giờ đi nhà thờ tự do, bằng chứng là bây giờ xây dựng nhà thờ, thánh thất tự do, bằng chứng là người đến nhà thờ đầy tất cả, và bằng chứng là các linh mục, tu sĩ, các hòa thượng, thượng tọa đi ra vào nước tự nhiên như không vậy. Họ lấy bằng cớ đó để khẳng định Việt Nam có tự do tôn giáo, nhưng theo cháu là người sống ở Việt Nam thì cháu thấy, đấy là dối trá. Việt Nam thực sự không có tự do tôn giáo, mà trên thực tế tự do tôn giáo đã và đang bị vi phạm nghiêm trọng. Nói là tự do đi lễ, đi nhà thờ? Thưa, không! Trên giấy tờ thôi. Thực tế chỉ ở vùng Công giáo đông người và các thành thị, nhưng ngay cả ở thành thị như Thái Hà, thì giáo dân đến Thái Hà đi lễ, đi hành hương luôn luôn bị chặn. Cho đến bây giờ xe vẫn luôn bị chặn như thường. Không phải chỉ chặn xe giáo dân, xe linh mục cũng bị chặn, Giám mục cũng bị chặn.
Đức Cha Nguyễn Văn Sang về Thái Hà hành hương bị công an chặn ngay ở lối vào thành phố ngon lành vậy! Cho nên đâu có tự do. Còn năm ngoái, vụ Đồng Chiêm xẩy ra, bao nhiêu ngàn người vào hành hương đều bị nhà nước chặn tất, mà chặn một cách bẩn thỉu, làm khổ cả dân lành, tức là đem xe đất, đá đền đổ ngay giữa đường rồi chận đầu, chận đuôi khiến người trong làng, xe pháo không đi lại được, đổ cả hai đầu. Chưa kể chỗ đó có cây cầu, công an chận đấy. Không phải một chốt đó mà đứng đầy hai bên đường, hễ ai đi vào là tấn công. Đấy! đâu có tự do đâu! Còn cháu đây, cháu đi tới các vùng ở Tây Nguyên cũng như ở Sơn La, Điện Biên, cháu biết, nhiều người đi lễ họ không cho ra khỏi làng. Nhiều người đi đến nhà dân tụ họp cầu nguyện là họ bắt phạt. Còn linh mục, mục sư đến đó là bắt ngay. Cho nên nhiều mục sư nói chuyện với cháu là toàn phải lợi dụng ngày lễ, Tết, cán bộ “mải mê ăn nhậu” thì mới vào được.
Thứ hai là vào lúc đêm tối. Tối vào, sáng ra, mà vào không báo trước. Cháu có bằng chứng chứ không phải cháu nói không. Như thế có tự do không? Còn nữa, là bảo tự do xây nhà thờ? Không! Nhà thờ chỗ cháu cách đây 10 năm, xin phép sửa lại, nâng cao lên một tí không cho nâng.
Ở Tổng Giáo phận Hà Nội có nhà thờ giáo xứ Bảo Long do cha Phạm Minh Triệu trông coi. Ngài về đó hai năm nay, ngài bảo: “Cha Khải ơi, con về đây còn có cái nhà thờ này xin phép 15 năm rồi mà không cho xây. Bây giờ không cần phép nữa, ta cứ xây thôi, chết thì chết, thế là xây. Họ đâu có cho đâu. Còn bây giờ bảo xây dựng một tu viện mới thì càng khó, không có tự do đâu.
Một Thánh Lễ do cha Khải cử hành ở miền quê, nơi mà giáo đường là nhà của giáo dân.  1. Cái thứ nhất, cháu thấy nhà cầm quyền vi phạm tự do tôn giáo một cách nghiêm trọng. Đó là nhà cầm quyền thò cái bàn tay lông lá của mình can thiệp vào những sinh hoạt thuần túy tôn giáo. Cha bạn cháu là cha coi giáo xứ Cẩm Sơn ở Phủ Lý, Hà Nam, lễ Giáng Sinh vừa rồi, ngài gọi điện thoại cho cháu bảo: “Bác Khải ơi, công an Huyện, công an Tỉnh cứ liên tục vào đây kêu em đưa chương trình thánh lễ và chương trình dịp lễ Giáng Sinh để cho họ duyệt! Em bảo: “Mấy cái bố này vớ vẩn, các bố không có đạo, tại sao đòi duyệt chương trình lễ của tôi?”
Đấy. Họ thò cái bàn tay lông lá rồi can thiệp vào sinh hoạt thuần túy tôn giáo ở cái mức tinh vi nhất làm cho các tôn giáo bị tha hóa, đó là can thiệp vào việc đào tạo, việc phong chức, phong phẩm trong các tôn giáo. Không có phép nhà nước không được vào chủng viện. Không có phép nhà nước không được truyền chức. Không có phép nhà nước không được thuyên chuyển từ xứ nọ qua xứ kia.
Không có phép nhà nước không được nhận chức Giám Mục. Tòa Thánh muốn bổ nhiệm ai làm Giám Mục, thì trước đó phải được chính phủ đồng ý đã. Vậy là, thực tế ông nhà nước nắm cả quyền bổ nhiệm, phong chức Giám Mục của mình rồi. Đấy, Công Giáo đang bị như vậy. Cho nên Đức Cha Nguyễn Thái Hợp nói: “Đã đến lúc phải xem lại tiến trình bổ nhiệm giám mục ở Việt Nam”. Cháu kể sơ như thế, không có thời gian nói dài, cho thấy không có tự do tôn giáo tại Việt Nam.

2. Điểm thứ hai cháu thấy không có tự do và bình đẳng về phương diện xã hội, đối với các tôn giáo và đối với tín đồ của các tôn giáo. Không bình đẳng về xã hội. Ví dụ người Tin Lành, người Công giáo về mặt xã hội, là bị phân biệt đối xử rất rõ, bị coi là công dân hạng hai. Phật giáo Hòa Hảo cũng thế thôi!
Bắt đầu vào năm học, bao giờ cũng có thủ tục khai báo là thuộc tôn giáo nào để nhà trường cũng như các cơ quan, đoàn thể có chính sách dò xét và kềm chế người Công giáo, Tin Lành. Dù có giỏi thế nào đi chăng nữa, dù có đạo đức thế nào chăng nữa vẫn bị đối xử phân biệt.
Mặt khác, ở mỗi giáo xứ, Dòng Tu, tòa Tổng Giám mục đều có con dấu, nhưng các cơ quan, đoàn thể nhà nước không công nhận. Ví dụ cháu ở Hà Nội, cháu không thể đọc sách ở bất cứ Thư viện nào, không nhận được tiền gửi qua Bưu điện, vì sao vậy? Thủ tục nhận tiền của Bưu điện là có Chứng Minh Nhân Dân, có hộ khẩu lại có ông Chủ tịch Phường chứng nhận vào cái giấy của Bưu Điện gửi kèm là đương sự đang ở địa chỉ này rõ ràng. Thế mà ở Saigon trang mạng của hội đồng giám mục Việt Nam gửi cho cháu mấy trăm ngàn tiền nhuận bút .
Cháu cầm giấy báo ra phường xin chứng nhận, họ nói ông là tu chui, ở chui, không có hộ khẩu, chúng tôi đâu có biết ông đâu mà chứng nhận? cho nên không lấy được. Rồi khi đọc sách ở Thư viện, vào Thư viện xin làm thẻ đọc sách, thì phải có giấy giới thiệu của cơ quan chủ quản, mà cơ quan chủ quản của cháu là Dòng Chúa Cứu Thế mang giấy của Bề Trên ký cho cháu ra, thấy cái dấu của nhà đạo, có thánh giá. Không nhận! Xin thi bằng lái xe cũng thế. Thế là khỏi đọc sách, khỏi thi bằng lái xe, khỏi làm gì hết!
Họ đòi giấy tờ của cơ quan chủ quản, đến khi đưa ra họ không nhận thì biết làm gì bây giờ? Có người hỏi: Tại sao cha Khải lại “làm” như thế? Cháu nói thẳng với chính quyền: “Tôi nói thật với các ông, tôi không sợ! Tôi chẳng có gì để mất hết cả!
Cháu nói nhiều lần với công an Hà Nội: “Tôi đây, đi tu hai mươi mấy năm nay, xin hộ khẩu các ông không cho nhập, tôi muốn vào tu viện, nhà nước cũng không cho. Tôi muốn ra khỏi Dòng Tu cũng không được, vì bây giờ tôi đã khấn trọn đời bền đỗ trong Dòng rồi. Vào không được mà ra cũng không xong! Lên cũng không được, không lên làm Giám Mục được! Vì tôi tu chui, chịu chức chui mà lại là tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế. Tôi xuống cũng không được, vì tôi đã là giáo sĩ rồi và mãi mãi là giáo sĩ! Không xuống làm dân thường được nữa!
Đấy, lên không lên được, xuống không xuống được, ra không ra được, vào không vào được, cứ lơ lửng giữa Giời thì còn gì để mất? Cho nên bây giờ cứ việc đúng tôi làm thôi. Vì tôi là nạn nhân, tôi thấy bao nhiêu người khác là nạn nhân, cho nên “đồng thân, đồng phận”, chúng tôi giúp nhau, thế thôi! Chết cũng chơi!
Còn nhà cầm quyền cứ nhắn tin, nhắn vào điện thoại di động cháu là đe bắt, rồi nhắn tin qua các luật sư và cán bộ để nói lại cho cháu là sắp bắt ông đến nơi rồi. Cháu nói thẳng với công an thành phố Hà Nội, chính quyền Hà Nội:

“Tôi nói thật với các ông nhá, báo, đài của các ông toàn xuyên tạc, chụp mũ, nói láo, mà nói láo một cách trắng trợn, trơ trẽn, không biết liêm sỉ là gì! Chụp cho tôi đủ thứ mũ. Tôi không xứng đáng để đội những cái mũ bẩn thỉu ấy của các ông. Mà các ông đe bắt tôi à, Cháu nói, tất cả chúng tôi đều làm việc tốt hết, tốt cho dân tộc, tốt cho đất nước, tốt cho con người. Mà vì cái tốt ấy mà chúng tôi phải chịu bắt bớ, tù đày, chết chóc, Không sao! Các ông tưởng không có chúng tôi đây, nhà thờ Thái Hà chết? Không! Ngày xưa lúc các ông còn đang mạnh ở thập niên 1950-1980, các ông tìm cách bóp nát Thái Hà thế nào! Mấy Thầy ở Thái Hà chết, mấy cha ở Thái Hà bị tù, bao nhiêu dân Thái Hà bị tù, chỉ sống sót một linh mục già yếu, mắt mù, thế mà các ông thấy, bây giờ giáo xứ Thái Hà chúng tôi vẫn sống, và sống khỏe nhất thành phố này, nếu không muốn nói là khỏe nhất nước này. Rồi các ông xem, tôi nói cho các ông biết là tôn giáo phát triển theo qui luật rất mầu nhiệm. Càng bị đánh đập, càng bị bách hại lại càng phát triển. Càng chết lại càng sống, cho nên tôi có đi tù cũng không sao hết, tôi có chết cũng không sao. Thế hệ trước cha anh chúng tôi đã chết cho chúng tôi được sống, thì bây giờ tôi phải chết cho tương lai con em chúng tôi được sống. Cháu nói thẳng với họ thế này, tôi nghe các ông đe bắt tôi. Xin mời các ông cứ việc bắt tôi. Tôi rất hân hạnh nếu được bắt chung với giáo dân, và tôi nói cho các ông điều này nữa “Quân gian ác chết vì tội ác, kẻ giết người lành, án phạt vào thân”. Kinh Thánh nói như vậy và tôi tin như vậy. (hình như là ngày 14.9.2008, cháu nói một lần nữa như thế rồi là các Thầy đi cùng có ghi âm và có đưa lên mạng cái phần này).
Cha Khải trong một buổi đi cứu bà con bị lụt tại Hà Nội. 
Các cha nhà cháu không sợ chết đâu! Các cha trẻ hơn cháu nhiều, mới chịu chức linh mục, có người trẻ hơn cháu cả chục tuổi ở Thái Hà, thiên hạ đe bắt các cha Thái Hà và trừng trị trong đó có cháu, thế là các anh em trẻ bảo: “Anh Khải ơi, xin anh đừng có xuống sân gặp giáo dân, xin anh đừng ra nhà thờ làm lễ, xin anh ở trên phòng làm lễ nơi nhà nguyện để dân không thấy họ mới thương, họ mới bức xúc, còn chuyện còn lại để chúng em!
Thế là mấy cha trẻ đó ra ghi một tờ giấy để trên bàn thờ, cha nào ra làm lễ cũng đọc: “Thưa cộng đoàn, mấy hôm nay đài, báo, TV nhà nước lại bắt đầu tấn công Thái Hà, đài, báo, TV đang dọn đường để bắt các cha, và họ đang nhắm vào cha Khải. Thế thì thưa cộng đoàn, chúng ta cầu nguyện để làm sao cho nhà nước sớm đến bắt cha Khải để chúng ta xuống đường ra tòa án cùng cha Khải;
Chúng ta cầu nguyện để cha Khải sớm vào tù, để chúng ta có dịp hành hương vào nhà tù thăm cha Khải. Xin cộng đoàn cầu nguyện cho cha Khải bị chết trong tù để thành tử đạo, để Đền Thánh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở Thái Hà trở thành Đền Thánh Tử Đạo nữa cho thêm đông vui”.
Cha nào ra cũng kêu gọi đại khái như thế, thế là giáo dân bừng bừng khí thế, bức xúc như cháy nhà đến nơi. Thế là thôi, đài, báo, TV tự nhiên mấy hôm sau là tắt cả! Cái phép ấy người miền Bắc chúng cháu gọi là “Gậy ông đập lưng ông” hay còn gọi là “Lấy mỡ nó rán nó”.
3. Đấy, cháu nói người Công giáo bị phân biệt đối xử về mặt xã hội. ( Thứ ba) Người Công giáo còn bị phân biệt đối xử về lãnh vực chính trị.
Con người có quyền chính trị, có quyền tham gia các hội đoàn, nắm các chức vụ trong guồng máy hành chính của chính quyền, trong guồng máy hành pháp, tư pháp và lập pháp. Nhưng không bao giờ người Công giáo được tham gia vào guồng máy hành pháp hay tư pháp của chính quyền cả. Còn lập pháp ở Quốc hội thì có mấy linh mục, nhưng đấy chỉ là “bù nhìn”, chỉ “làm cảnh” cho nó đẹp thôi.
Người Công giáo, người Tin Lành bây giờ tổng cộng hơn chục triệu ở VN, vậy mà cháu theo dõi, không thấy một người Công giáo, Tin Lành nào được làm Thứ Trưởng, Tổng Cục Trưởng, được làm Tướng, làm Tá. Không một người Công giáo nào được làm đến chức Quận Trưởng, Huyện Trưởng, Không! Chức cao nhất mà người Công giáo, người Tin Lành có thể nắm đấy là chức Chủ Tịch Xã, hay gọi nôm na là Trưởng Làng.
Cháu giảng ở nhà thờ Thái Hà, cháu bảo: Đấy, xem nhà nước kia kìa, loa chõ vào nhà thờ suốt ngày nói tự do tôn giáo nhưng chúng ta xem, ở cái đất nước này, dân tộc thiểu số vùng cao học được bao nhiêu, như Nông Đức Mạnh kia mà còn làm Tổng Bí Thư. Dân tộc thiểu số mà làm Tổng Bí Thư, đang khi ấy người Công giáo hàng triệu người bao nhiêu đời có văn hóa thế mà không bao giờ được nắm một chức vụ quan trọng nào, làm sao mà bảo có tự do tôn giáo được?
4. Điều thứ tư là nhà cầm quyền đã vi phạm tự do tôn giáo ở chỗ là tín đồ các tôn giáo bị phân biệt đối xử trong lãnh vực kinh tế. Cụ thể là người Mỹ vào VN mua đất làm nhà máy, xí nghiệp, lập công ty được nhưng các giáo hội, nhà thờ, nhà chùa thì không được nhân danh tập thể mà mua đất lập công ty. Thấy chưa, bị phân biệt về kinh tế mà còn tìm cách nắm kinh tế của các tôn giáo. Pháp lệnh tôn giáo 2004, Nghị Định tôn giáo 2005 qui định: Mọi giao dịch kinh tế của các tôn giáo liên quan đến tiền bạc đều phải qua nhà nước kiểm soát hết. Nhưng trên thực tế, lãnh tụ của các tôn giáo khôn, sức mấy để cho nhà nước kiểm soát được túi tiền của mình.
Lại còn thế này nữa, các nhà thờ tổ chức quyên góp phải có phép nhà nước, cái gì họ cũng tìm cách thò bàn tay lông lá vào, mà sức yếu không thò được mà cứ cố thò vào. Cháu thấy nhà cầm quyền sao họ mê muội như vậy. Đấy là về phương diện kinh tế. Thậm chí lập một tài khoản họ cũng không cho lập, thí dụ lập tài khoản cho giáo xứ Thái Hà, Tổng Giáo Phận Hà Nội, Việt Nam hay là chùa Thiên Mụ. Không! Đố cơ sở tôn giáo nào, giáo hội nào ở VN mà được đứng tên một tài khoản ở ngân hàng cho nên mới xẩy ra chuyện cách đây mấy bữa là có một nhà sư ở Saigon mất, để lại mấy trăm nghìn đô la.
Thế là người nhà đòi cái phần ấy của mình, ở VN cái phần ấy là của mình thật nhưng luật giáo hội, người đó đi tu, tài sản ấy là của giáo hội, thế nhưng vì không cho đứng tên nhà chùa, mà chỉ cho đứng tên nhà sư đó thôi. Như thế tài sản của tôn giáo rất là nguy hiểm, rất là cheo leo. Ngay cả những người có lòng thiện, không có lòng tham đi chăng nữa thì tài sản cũng rất cheo leo, vì nó liên quan đến vấn đề luật pháp. Không khéo cả giáo hội mất nghiệp, bán nhà thờ, tòa Giám mục để mà đền.
Thật sự là như thế, chưa kể là có giao dịch ở bên này phải gửi vào tài khoản chung chính quyền ở đây mới cho gửi và mới được miễn thuế nhưng bên kia, nhà cầm quyền lại không cho lập tài khoản mang danh tập thể, thế là giao dịch bế tắc! Khổ chưa?
Đấy, về kinh tế, cháu nói cái này mới đểu cáng và thâm độc mà nhiều người không thấy. Ngay cả những người ở VN nhiều khi cũng không thấy. Đó họ tìm cách đập tan các khu vực kinh tế quan trọng của các tôn giáo. Ví dụ ở Saigon, ai cũng thấy mảnh đất đối diện Bến Bạch Đằng là Thủ Thiêm, là một làng Công giáo mấy trăm năm thế bây giờ họ giải tỏa trắng dân, còn nhà thờ với nhà Dòng trật ra đấy.
Giải tỏa trắng dân đi chỗ khác để cướp chỗ đất ấy làm Trung Tâm Thương Mại Đa Chức Năng. Cộng đoàn có thể lên mạng thấy ngay bản đồ vẽ Khu Thương Mại Đa Chức Năng, cả khu vực nhà Dòng Mến Thánh Giá cũng bị như vậy, trên bản đồ thành như thế rồi. Thế là họ phá cơ sở quan trọng kinh tế của Công giáo chứ gì, vì dân có giầu, nước mới mạnh, giáo dân có mạnh thì giáo hội mới tồn tại được.
Rồi ai cũng biết miền Đông Nam bộ, cái Trung Tâm Thương Mại Chợ Sặt của người Kẻ Sặt từ Hải Dương vào lập nên từ năm 1954 là khu thương mại quan trọng từ xưa đến nay ở miền Đông nam bộ, thế bây giờ các bố muốn đập tan cái Trung tâm kinh tế của Công giáo và cũng là của cả nước.
Thế là các bố xây một cái Trung tâm thương mại ở gần và các bố tìm mọi cách ăn cướp cái Trung tâm kinh tế Chợ Sặt của người Công giáo để buộc tất cả các mối hàng, thay vì mua ở chợ Sặt phải mua ở Trung tâm thương mại kia, mà cái đất đó các bố bày đặt ra là để sẽ biến thành nhà trường thế này thế nọ, mà giáo dân Sặt có sự giúp đỡ của truyền thông công lý nhưng suốt mấy năm nay đấu tranh , bây giờ vẫn đang giằng co.
Cháu nói ở bên Phật giáo, Cao Đài, Hòa Hảo cũng thế thôi! Rồi Cồn Dầu, cả một vùng đất kinh tế, vùng đất đô thị đầy tiềm năng đang phát triển, bây giờ tìm cách giải tỏa trắng để mà cướp đất, những chỗ khác cũng đại khái như vậy.
5. Cái thứ năm là cái vi phạm tôn giáo về phương diện kêu là “Thông tin văn hóa, giáo dục, y tế từ thiện”. Tôn giáo và tín đồ các tôn giáo bị phân biệt đối xử, không có tự do trong lãnh vực thông tin, văn hóa, giáo dục, y tế , từ thiện. Về thông tin: Không một đạo nào có được một đài phát thanh, một tờ báo, một tạp chí, một nhà xuất bản. Không! Nếu có báo nào gọi là giác ngộ hoặc như Công giáo Dân Tộc thì đấy toàn là “Báo Đảng”. Báo Đảng viết về đạo.Thế thôi!
Bên Công giáo có một tờ gọi là Hiệp Thông, là thông tin chính thức của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Bộ Văn Hóa Thông Tin cấp một giấy phép xuất bản cho cái tờ này nội dung ấn định rõ ràng: Mỗi tháng không qúa 100 bản, mỗi bản không qúa 100 trang, mỗi trang khổ A5.
Thế cháu ngồi cháu nhân, cháu tính, cháu chia cho số 8 triệu người Công giáo thì mỗi năm về mặt thông tin chính thức, mỗi giáo dân Việt Nam được khoảng 2 chữ! Về Văn hóa: Tín đồ các tôn giáo Công giáo, Tin Lành hay Hòa Hảo, đố mà thấy các tín đồ các tôn giáo đấy được học về đại học Ngoại giao, đại học Quốc Phòng, đại học An Ninh, đại học Quân Sự. Không! Mỗi khi thấy một đơn xin thấy hai chữ Công giáo là gạch chéo, “out” ngay! Không cho người của các tín đồ được bình đẳng trong việc học hành.
Rồi nữa, sang lãnh vực giáo dục, nhà nước cho các công ty ma, cho các trường đại học ma vào Việt Nam lập nên các Trung tâm dạy ngoại ngữ ma, các Trung tâm giáo dục ma rồi cuối cùng vô tư cấp bằng giả cho các cán bộ vô tư! Không sao. Thậm chí có các Cán Bộ Trung Ương học lấy bằng Tiến sĩ chỉ trong 6 tháng mà không cần biết tiếng Anh. Kinh!
Nhà nước cho phép mở các Trung tâm ma, đại học ma vân vân và v..v… nhưng các tôn giáo không được lập Trung học, Đại học, Tiểu học. Các tôn giáo chỉ được phép mở Trường Mầm Non! Đang khi ngay tại Hà Nội, hôm nay báo nói thế này, trường Mầm Non ngay tại Hà Nội không có nhà vệ sinh, mỗi khi đi vệ sinh phải đi vào túi ny lông bỏ đấy, rồi các cô giáo chở đi hàng cây số để đổ!
Thế nhưng Dòng Tu nào, giáo xứ nào làm đơn xin mở trường Mầm Non là cán bộ xã, cán bộ Huyện, Phòng Giáo Dục Huyện,rồi trường tiểu học ở xã, rồi công an, Mặt Trận Tổ Quốc, Hội Phụ Nữ rồi bên Y Tế , Tổ Dân Phố họ hạch sách đủ mọi thứ luật lệ, đủ mọi thứ lệ làng được bày ra để họ tìm cách họ không cho các giáo xứ, các nữ tu lập trường Mầm Non. Chỗ nào lập được rồi thì họ cứ nay kiểm tra, mai kiểm tra, sách nhiễu khốn khổ.
Cho nên muốn làm việc từ thiện ở VN không dễ đâu, vì bản chất cái chế độ Cộng sản vô thần, cháu không biết những người khác nhận xét thế nào, nhưng theo cháu nhận thức “Bản chất của chế độ Cộng sản vô thần nó là cơ chế tội ác đa quốc gia, xuyên quốc gia, nó là cơ chế tội ác toàn cầu, càng ngày nó càng ác, nó ác có hệ thống cho nên nó thấy ai làm điều thiện là nó lồng lộn lên nó chịu không nổi, nó chỉ muốn giết chết thôi!”
Cho nên cháu thấy bao nhiêu người có thiện chí mà nếu không kiên trì nhờ ơn Chúa thì không làm việc thiện được, trước sự sách nhiễu của nhà cầm quyền khốn nạn! Đồng bào ở đây không thấy trước mắt nên có thể không bức xúc, chứ con thấy trước mắt bao nhiêu năm rồi, chịu không nổi! Đấy là về mặt giáo dục.
Trung tâm từ thiện cũng vậy, không được mở. Trại mồ côi khuyết tật, trại HIV-AIDS thì nhà nước nắm tất, còn các cha, các thầy, các sơ, những ai muốn làm trong ấy thì phải làm dưới bóng của họ quản lý. Ví dụ như ở Saigon, chính quyền lập một cái trại HIV-AIDS cho những người gần chết, người công giáo gọi là Trọng Điểm, ở giữa khu vực Biên giới Bù Gia Mập và Thủy điện thác Mơ của tỉnh Tây Ninh. Thế mà các tu sĩ lên đó làm việc chỉ như nhân viên của nhà nước với lương tháng chỉ một, hai triệu gì đấy.
Nhưng nhờ có các sơ làm việc trên đó mà bao nhiêu cơ quan từ thiện Công giáo mới giúp đỡ các nạn nhân. Còn đám cán bộ nhà nước họ vẫn nắm quyền lãnh đạo, vẫn ăn tiền từ trên rót xuống và tiền từ nước ngoài đổ vào, còn nạn nhân chết thì thôi, họ không cần! Đấy, cháu nói về lãnh vực từ thiện nó là như vậy.
Và mấy năm trước còn có một cái lệnh ác thế này là mọi công tác từ thiện ở Việt Nam từ nay chỉ có Mặt Trận Tổ Quốc Trung Ương mới có quyền, các cơ quan, ban, ngành, đoàn thể, tổ chức của nhà nước nhưng không phải Mặt Trận Tổ Quốc Trung Ương cũng không có quyền. Con xin nói tiếp thế là về vấn đề thông tin văn hóa, giáo dục, y tế, từ thiện đại khái nó là như thế chứ còn nhiều chuyện đau lòng, cháu không muốn đi nhiều vào cụ thể.
6. Còn chuyện thứ sáu về vi phạm tự do tôn giáo tại Việt Nam, đó là nhà nước xiết chặt và kiềm chế, vi phạm đến quyền tự do cư trú,tự do di chuyển của các tu sĩ cũng như của các tín đồ tại những khu vực mà nhà nước gọi là “nhạy cảm”.
Ví dụ năm ngoái, cháu hẹn với giáo dân một bản ở Mộc Châu giáp Lào và Thanh Hóa, kêu họ ra thị trấn Mộc Châu cho chúng cháu gặp. Họ đi ra khỏi làng, cán bộ không cho. Khi họ trốn được khỏi làng ra bến xe, thì những người chủ xe được lệnh không cho những người đó lên xe. Thế là họ là họ đi bộ từ chiều hôm trước.
Hôm sau chúng cháu lên Mộc Châu không thấy đâu, gọi điện về bản thì bảo đi rổi, thế cháu mới nói tắc xi chạy ngược lại thì giữa đường đang thấy hai phụ nữ dắt ba đứa con giữa trời nắng cứ vui vẻ vô tư đi bộ, mặt mày rất phấn khởi. Đối với họ không có ý niệm thời gian, và nếu mình không vào đón, họ cứ đi như vậy đến tối, đến mai tới cũng được, và lúc đó họ đi được hơn 30 cây rồi. Cháu có hình ảnh chụp họ đang đi giữa đường đàng hoàng nhưng cháu không mang theo đây.
Còn các tu sĩ chúng cháu muốn đi từ xứ này đến xứ kia làm việc phải được chính quyền nơi đến chấp nhận, còn chính quyền nơi đến không chấp nhận thì mình không được đến. Cha Trịnh Duy Công ở giáo xứ Sở Kiện, Hà Nam ngài giảng dậy ngài hay mạnh dạn tố cáo chính quyền phản động bán nước, thế là công an tỉnh đánh tiếng đe dọa sẽ trục xuất ngài khỏi địa phương. Thế là ngài giảng:
Các ông công an theo dõi tôi ngồi ở bên dưới, các ông cứ vào trực tiếp gặp tôi đây này để nói gì thì nói. Đừng đi bỏ nhỏ với giáo dân. Cái đó không quân tử. Nhưng mà tôi nói các ông nghe, hoặc là tôi nói các ông các bà về nói lại với công an. Rằng công an tỉnh Hà Nam này muốn tôi đi khỏi Sở Kiện đến nơi khác thì công an cứ phải ghi vào giấy lý lịch của tôi thật là tốt đẹp, thì tôi đi địa phương khác họ mới nhận. Còn nếu cứ nói xấu tôi, địa phương khác họ thấy họ không dám nhận thì tôi cứ ở đây mãi đừng có trách!
Đấy vui vậy! Cho nên là vi phạm đến quyền tự do cư trú và tự do di chuyển là những quyền tự do căn bản của con người, con người còn sống thì còn phải chuyển động, sống mà bắt người ta đứng yên như chết. Như cha Nguyễn Văn Phượng nhà cháu, chẳng có tội tình gì cả, chỉ là linh mục ở Thái Hà thôi, ra đến sân bay đi hành hương cùng một đoàn linh mục, các linh mục khác cho qua, đến linh mục Nguyễn Văn Phượng thì chặn lại, hỏi tại sao, họ trả lời lên hỏi trên, trên, trên, không biết trên nào!
Chính quyền mà hành xử tiểu nhân như vậy! Rồi đến cha Phạm Trung Thành, Bề Trên Giám Tỉnh của nhà cháu ở Saigon cũng vậy. Hôm tháng 12 vừa rồi, ra ngoài sân bay Tân Sơn Nhất xuất cảnh, không cho đi, tính đi sang Mỹ này chặn lại không lý do.
Rồi đến tháng Bảy vừa rồi đi Singapore, ra đến sân bay cũng lại chặn, không lý do. Mấy hôm sau cha chánh văn phòng nhà Dòng chúng cháu đi đường bộ qua cửa khẩu Mộc Bài, Tây Ninh cũng bị chận lại. Hỏi lý do công an bảo: “Trên bảo không cho phép xuất cảnh cho đến năm 2015. Chấm hết. Còn đúng sai thế nào lên trên mà hỏi, chúng tôi không biết”.
Làm mà không dám nhận, không dám nói lý do. Còn như cháu đây này, 12 năm trước, năm 1999 cháu vừa học xong Thần học, chẳng có tội tình gì cả, mình đang ở Kỳ Đồng về tỉnh Ninh Bình là quê cháu, cháu đi xin hộ chiếu, công an xã không cho, cháu ghi vào đơn xin hộ chiếu là nông dân, công an bảo: “Ông đi tu từ lâu rồi sao ghi là nông dân, đến lúc mình ghi là tu sĩ, nó bảo, ai công nhận ông là tu sĩ mà ông ghi tu sĩ? Khốn nạn!
Đến lúc cháu vào tạm trú dài hạn Saigon ở phường 14 quận 3, cháu xin hộ chiếu tại Saigon thì theo luật ai tạm trú dài hạn ở đâu thì làm hộ chiếu ở đấy được. Thế cháu làm xong, họ phát cho cháu rồi họ báo về Ninh Bình. Công an Ninh Bình làm một cái báo cáo rõ xấu gửi vào Saigon, bảo rằng Nguyễn Văn Khải sinh ra trong vùng đất Phúc Nhạc phản động, Nguyễn Văn Khải là con đỡ đầu của một ông cha phản động là linh mục Vũ Quang Điện đi tù 2 lần 17 năm, Nguyễn Văn Khải là tu sĩ chui, linh mục chui, tắt một lời là “phản động”. Cấm xuất cảnh!
Thế là hộ chiếu của mình công an Saigon thừa lệnh công an Ninh Bình tịch thu nốt. Nhưng mà cháu nói rồi. Cháu tin Chúa, Chúa là mạnh nhất, Chúa muốn không ai có thể cản được. Sự gì tốt đẹp Chúa đã muốn thì trước sau cũng thành. Cháu nói với nhà cầm quyền Hà Nội, bảo họ:
“Đó, các ông còn sống, tôi còn sống đây. Các ông cấm tôi tu mà Chúa muốn, tôi vẫn tu được, tu chui. Các ông cấm tôi học, nhưng Chúa muốn tôi học, tôi vẫn học được, học chui. Các ông cấm tôi chịu chức nhưng mà Chúa muốn, tôi vẫn được thụ phong linh mục, thụ phong chui" Mà bây giờ cháu có gặp họ, cháu sẽ nói “Các ông cấm tôi xuất cảnh, nhưng mà Chúa muốn, tôi vẫn xuất cảnh được, xuất cảnh chui”. Chui hợp pháp đàng hoàng! Nói về cái quan niệm về cách quản lý hành chính của người Mỹ, công dân Mỹ như các ông các bà đây khó hiểu nhưng mà Việt Nam thì không khó hiểu. Hình dưới: Trung Tâm Công Giáo miền Nam California và tại Paris.   Thế thì đấy, nhà cầm quyền vi phạm tự do tôn giáo một cách nghiêm trọng như vậy, chẳng có lý do gì, cứ cấm cửa các tu sĩ với các linh mục thôi.
Cho nên, tắt một lời, cháu nói Việt Nam không có tự do tôn giáo mà ai bảo Việt Nam có tự do tôn giáo thì người đó thứ nhất là người nói dối. Nếu không phải là người nói dối thì là người quá sợ hãi, sợ đến nỗi tê liệt con người không dám nói thật. Nếu không phải là người qúa sợ sệt thì là người cái đầu có vấn đề tức nhận thức có vấn đề!
Nếu không phải là cái đầu có vấn đề thì cuộc sống có vấn đề, nghĩa là cuộc sống có vấn đề gì đó mà công an nó nắm được nó khống chế. Nếu cuộc sống không có vấn đề, thì người ấy là công an!
Đấy là cháu xin thưa với cả nhà vắn tắt về cái chuyện vi phạm tự do tôn giáo ở Việt Nam, từ cái chuyện vi phạm tự do tôn giáo như vậy nó mới nẩy ra những vụ như là Thái Hà, Tòa Khâm Sứ. Thì con xin thưa về chuyện Thái Hà và Tòa Khâm Sứ vắn tắt thế này, là thứ nhất con đi đây đó, nghe nhiều người trong, ngoài giáo hội lớn, bé nhỏ, to, nam phụ lão ấu, nói thế này: “Thái Hà của Dòng Chúa Cứu Thế, Tòa Khâm Sứ của Tổng Giáo phận Hà Nội làm như thế (tức là vùng lên đòi công lý, cụ thể là đòi đất) làm như thế là dại!
Thấy sức mình không đủ lực để đối đầu với đối phương thì phải cho sứ giả đi cầu hòa trước. Việc gì phải làm như vậy? Mình đây Công giáo một dúm, sức lực thì có đâu mà đòi vùng lên như thế, vùng lên như thế chỉ có thiệt thôi. Thứ nhất là vì đất vẫn bị mất; thứ hai là vì dân bị đánh; thứ ba vì dân bị bắt, vì thứ tư là vì dân bị kết án và bỏ tù.
Thứ năm là theo những người đó, nó gây sự chia rẽ giữa giáo hội và xã hội, giữa Phật giáo và Công giáo, chưa kể nguy cơ xung đột tôn giáo. Tắt một lời, làm như Thái Hà của Dòng Chúa Cứu Thế hay Tòa Khâm Sứ của TGP. Hà Nội là dại, là không khôn ngoan, cho nên cần phải dẹp bỏ. Ngay cả một số người có đạo lớn bé cũng quan niệm như vậy.
Nhưng mà cháu nói, cái nhìn như vậy là cái nhìn sai lầm! Nếu không muốn nói một cái nhìn như vậy là một cái nhìn hẹp hòi ích kỷ, là một cái nhìn vị lợi. Tại sao cháu nói thế? Nó như thế này: Thái Hà chúng cháu, cái mảnh đất ấy nhà cầm quyền cộng sản chiếm dụng bất hợp pháp từ nửa thế kỷ rồi chứ đâu phải bây giờ mới lấy đâu. Đất của Tòa TGP. Hà Nội nơi có Tòa Khâm Sứ họ lấy từ gần nửa thế kỷ, từ năm 1961 chứ đâu phải bây giờ mới lấy đâu!
Bây giờ họ làm hồ bơi, bây giờ họ làm nhà máy, họ tư nhân hóa để làm biệt thự cho các quan chức lớn bé. Thế, nhân cái cơ hội đó mình mới đứng lên mình đòi. Trước đây các vị chiếm bất hợp pháp để làm việc chung, bây giờ các vị tư nhân hóa, tôi phản đối và tôi đòi lại cái phần đất đó để phục vụ vào mục đích tôn giáo, phục vụ cộng đồng. Chúng cháu tính rồi, được ăn cả, ngã vẫn không về không.
"Được ăn cả" là thế nào? Nếu được thì được mảnh đất Thái Hà 14,000m2, chúng cháu tính giá có ít cũng 200 triệu đô la. Nếu được mảnh đất Tòa Khâm Sứ ở trung tâm Quận Hoàn Kiếm có rẻ cũng 400 triệu đô la. Các ông bà tính xem, đất ở đấy ( quận Hoàn Kiếm) 50 cây vàng một mét vuông xem là giá bao nhiêu. Thế nếu được là được hai mảnh đất ấy. Khi được hai mảnh đất ấy sẽ tạo thành tiền lệ để đòi được hàng trăm cơ sở khác, mảnh đất khác trong, ngoài thành phố Hà Nội của Công giáo.
Nếu được của Công giáo Hà Nội thì từ thủ đô mà đi, Giáo hội Công giáo sẽ đòi hầu hết các nhà đất của mình trên toàn cõi Việt Nam. Nếu Công giáo làm được thì toàn thể các tôn giáo khác cũng lấy lại được nhà đất của mình. Nếu các tôn giáo lấy lại nhà đất của mình thì toàn thể các tư nhân từ xưa đến nay có nhà, đất bị cộng sản chiếm dụng bất hợp pháp cũng phải theo tiền lệ ấy mà trả lại cho người ta đúng lẽ công bằng. Đấy! Ăn cả là ăn như vậy.
Còn nếu nhà nước cố tình dùng bạo lực để tiếp tục cưỡng chiếm thì cái việc Thái Hà, Tòa Khâm Sứ làm cũng đặt nhà nước, dồn nhà nước vào chân tường, bắt nhà nước phải nhìn thấy sự thật bất công trong đất nước xã hội, để nhà nước phải sửa lại luật đất đai. Thấy chưa? Buộc nhà nước phải xem lại luật đất đai, buộc nhà nước phải xem lại luật tư hữu, luật về tự do tôn giáo.Từ chuyện hai mảnh đất đó nhưng mà để tính chuyện lớn kia.
Chuyện lớn là chuyện cho các tôn giáo, cho cả giáo hội và xã hội chứ mình không tính cho riêng mình. Nếu Dòng Chúa Cứu Thế chúng cháu tính cho riêng mình, thì đang lúc đấu tranh họ đề nghị một mảnh đất ở Mỹ Đình, nếu chúng cháu nhận là xong! Nếu Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội mà tính lợi cho riêng GP. Hà Nội thì lúc đang cầu nguyện, họ đề nghị các cha ra ký giấy nhận một trong 2 mảnh đất khác nhau với hai tòa nhà khác nhau trong thành phố hay một mảnh đất khác ở ngoại thành.
Nếu TGP Hà Nội tính lợi cho riêng mình thì Hà Nội cũng được rồi. Những nơi khác được nhà nước cho mảnh đất này, mảnh đất kia và bao nhiêu thứ khác thì bảo nhà nước dễ chịu, và vì mình “khôn ngoan” ứng xử nên được như vậy. Cái đó theo chúng cháu, nếu có lợi chỉ lợi cho riêng mình. Tất cả chúng cháu nhận thức, nếu có “được” như vậy để được yên thì cái đó chỉ là thỏa hiệp, chỉ là cái khôn vặt thôi cho riêng mình! Mà không thấy được việc giáo dân miền Bắc làm vì lợi ích chung của các tôn giáo, của cả giáo hội, cả dân tộc. Đấy là điều thứ nhất.  Điều thứ hai cháu xin thưa liên quan đến vụ Thái Hà- Tòa Khâm Sứ, đấy là cháu nói “được ăn cả, ngã không về không” là thế này: Bây giờ nhà nước trả hay không trả nhưng nhà nước về phương diện vật chất phải làm công viên, không tư nhân hóa được! Không làm nhà ở cho người dân ở cái khu vực đất Đức Bà ở cạnh nhà thờ Thái Hà được. Thế là chúng cháu ở nhà thờ Thái Hà cũng có lợi rồi. Vì sao? Vì nếu khối dân cư ngoại đạo họ ở đấy trên một khu rộng như vậy, họ áp lực lên nhà thờ thì chúng cháu chết. Không gian sống của mình bị thu hẹp. Chết. Vì sao nữa? Bên Tòa Khâm Sứ, Đức cha Đôminicô Mai Thanh Lương đây về thì biết, bên Tòa Khâm Sứ, ngay trước mặt Tòa Giám Mục với Chủng viện là cái hồ bơi, đằng trước nó là cái tiệm nhảy. Tiệm nhảy nó phá rồi nó còn trật cái hồ bơi lại. Thế bây giờ nó chẳng những nó không làm cái Trung tâm thương mại mà nó còn phá luôn hồ bơi đi, thế là đỡ cho mình rồi! Mình là chủng sinh, là linh mục, là giám mục mình không phải suốt ngày ngứa con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái vì hồ bơi nữa! Cũng không bị ồn ào náo loạn nữa! Nó phá hồ bơi đi và nó làm thành vườn hoa rất đẹp, thế là cảnh quan Tòa Giám Mục thông thoáng hơn, nó đẹp hơn, nó lành mạnh hơn, thế là lợi chứ! Khoảng không đấy thực tế là vườn hoa chung quanh nhà, thế là ngày lễ Cả, giáo dân khắp nơi về nhà thờ chính tòa đi lễ, có thể vào đi dạo trong đó hay ngồi trong đó sửa soạn cho người nó tươm tất, tốt đẹp hơn vào dự lễ cho nó sốt sắng. Chưa kể rằng Tòa Khâm Sứ ở đây vẫn còn với vườn hoa rất đẹp chung quanh. Ai bảo rằng mình nắm tay đến tối, gối đầu đến sáng đâu! Ai bảo rằng chế độ này còn mãi! Cái gì nó có khởi đầu tất nó phải có kết thúc. Chẳng có cái gì là mãi mãi cả! Cho nên đến lúc chế độ này sập xuống thì tòa nhà Khâm Sứ của mình vẫn còn đấy với vườn hoa chung quanh rất đẹp, chỉ làm tấm biển của mình để lên là xong. Cho nên ngay cả về mặt vật chất cũng có lợi đấy chứ. Ai bảo là không được gì? Được nhiều!
Được rất nhiều về mặt vật chất. Như nhà thờ Thái Hà chúng cháu có cái công viên rộng đó, bây giờ ngày lễ Cả, chúng cháu đậu 300 xe hơi lớn bé được, còn con phố Đức Bà phía sau lưng đó, bây giờ không làm nhà, mình để hàng chục nghìn xe máy được. Thế là trong nhà thờ, mình có chỗ yên tâm ngồi đế ngắm nguyện, để lễ lạy cho nó sốt sắng, trọng thể. Được nhiều! Đấy, nhưng mà cháu nói cái đó chỉ là cái lợi bé. Chỉ là cái lợi vật chất trước mắt mình thấy được.
(1) Cái lợi lớn nhất mà người ngoài Công giáo cũng như trong Công giáo thấy được đó là nhờ phong trào đòi công lý- sự thật ở Thái Hà- Tòa Khâm Sứ mà người dân Công giáo ở miền Bắc, hết cả miền Bắc chứ không riêng gì Thái Hà và Tòa Khâm Sứ ở Hà Nội- Người Công giáo ở hầu khắp các giáo xứ miền Bắc “bước qua nỗi sợ hãi để can đảm, hiên ngang đòi công lý và sự thật”. Cái lợi ích tinh thần to nhất là như thế, là vượt qua nỗi sợ!. Sau năm 1954, Cộng sản ở miền Bắc bạo lực thế nào khiến có nhà thơ phải nói: “Tôi đi trên phố mà không thấy phố, không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ”. Còn đây này, làng quê cháu sống đúng là một trại tập trung. Câu thơ Tố Hữu làm bắt chúng cháu học từ bé, đúng là một trại tập trung: Dập dìu cờ đỏ ven đê, Sớm trưa tiếng trống đi về trong thôn”. Người ta nói là xã hội văn minh, làm việc giờ giấc nhưng thực tế nó là trại tập trung! Đầu làng điếm canh, cuối làng điếm canh. Đúng giờ kẻng đánh, cả làng ra đồng làm việc. Đúng giờ, kẻng đánh, mọi người vào. Đúng là một trại tập trung.
Đang khi đó, không khí Cộng sản bạo lực là suốt ngày trống kèn để lo đấu tố. “Dập dìu cờ đỏ ven đê, sớm trưa tiếng trống đi về trong thôn”. Ai mà ra làm việc muộn ở ngoài đồng một cái là qui ngay cho tội “Cố tình chống lại đường hướng tập thể hóa, chống lại lối làm ăn lớn của xã hội chủ nghĩa”. Bắt, bắt! Ai kẻng một cái mà ở ngoài đồng không chạy nhanh về làng, còn dây dưa ở lại, thì có thể bị qui ngay cho tội “Cố tình ở ngoài đồng để dấu giếm hoa màu và vật tư nguyên liệu sản xuất”. Bắt, tù. Đúng là trại tập trung! Cháu biết. Thế mà tự hào là công nghiệp. Đấy, vậy trong một xã hội bị khống chế và bạo lực như vậy mà lần đầu tiên năm 2008, giáo dân Hà Nội và những làng ngoại giáo mà cũng là dân oan, dám hiên ngang xuống đường đòi công lý. Nhân đây cháu xin nói thế này, xin miễn thứ cho cháu là có nhiều người cứ bảo “Sao các cha Thái Hà miền Bắc không đòi tự do, không đòi dân chủ?” Cháu xin thưa, khái niệm tự do, dân chủ với đa số người dân miền Bắc và nông dân ít học họ chưa hiểu mấy, nhưng quyền lợi trước mắt thì họ biết. Những sự bất công trước mắt thì họ biết, họ thấy ngay, và khi họ là nạn nhân của bất công, nói hai tiếng công lý ai cũng hưởng ứng. Có thế thôi! Mà cứ đòi công lý thì sự thực cũng đang đòi tự do, dân chủ chứ còn gì nữa, nên cháu nói vậy, xin các bác đừng thắc mắc nhá. Cái lợi thứ nhất cháu thấy là bước qua nỗi sợ. (2) Cái lợi thứ hai là cháu thấy người giáo dân ở miền Bắc bày tỏ được cái niềm tin của mình. Con thưa Đức Cha ở đây biết, từ hồi có biến cố Thái Hà, Tòa Khâm Sứ, giáo dân ở miền Bắc hầu hết các giáo xứ, không riêng gì giáo dân Hà Nội, giáo dân đạo đức hơn rất nhiều, giáo dân có bản lãnh hơn rất nhiều và giáo dân cầu nguyện, xưng tội đông hơn trước rất nhiều. Giáo dân ở Hà Nội thấy đức tin mạnh hơn khiến một giáo dân làm nghề xe ôm ở Hàm Long chở con và nói: “Từ hồi cha Lý về đây làm chính xứ Hàm Long, ở Hà Nội chúng con mới thấy rằng đi đạo không đơn thuần chỉ là chuyện đi lễ, đi nhà thờ , đọc kinh và sống cho riêng mình. Đi đạo còn là cái gì thiêng liêng cao trọng và lớn mạnh, tuyệt vời hơn rất nhiều mà chúng con không biết nói làm sao!”. Và cái đấy thì những người làm nghề chân tay quê Bùi Chu hiểu hết, những người làm nghề tắc xi với nhau quê ở Bùi Chu họ hiểu nhất, vì họ là những người nghèo và ra Hà Nội đông nhất. Cho nên lòng tin của họ vào Chúa mạnh hơn. (3) Cái thứ ba là cái lòng mến của họ đối với anh em họan nạn nhiều hơn. Con chứng kiến cái cảnh người ta giúp nhau sau những sự kiện Thái Hà, Tòa Khâm Sứ và Đồng Chiêm và các sự kiện khác con thấy “tuyệt vời”, và con xúc động vô cùng vì cái lòng mến của họ chăm lo cho nhau, nhà này chăm lo cho nhà kia, cộng đoàn này chăm lo cho cộng đòan kia, và chăm sóc người thân của nhau thực sự coi nhau như anh em và sẵn sàng hy sinh mạng sống cho nhau chứ không phải chỉ là hy sinh một phần vật chất nhỏ nhoi. Cháu nói cái vật chất đối với người nghèo thì vô kể, cháu không thể kể được nhưng cháu nói họ sẵn sàng hy sinh mạng sống cho nhau. Ở đâu mà thấy nguy hiểm bỏ chạy chứ riêng với giáo dân Hà Nội từ đấy đến giờ chỗ nào thấy nguy hiểm là họ chạy lại. Chỗ nào nóng bỏng là họ lao đến ngay. Riêng giáo dân Hà Nội và các tỉnh miền Bắc, cứ thấy chỗ nào có nguy hiểm là chạy lại, là vì họ hy sinh cho nhau. Chúng cháu đây ở trong tu viện bị công an mặc thường phục, mặc quân phục bao quanh chúng cháu, đòi giết, giết, thế nhưng mà chỉ nửa tiếng sau cả mấy ngàn dân cùng với các tu sĩ, linh mục làm thành một vòng vây khác bên ngoài. Mà trong đêm tối, 1, 2 giờ đêm mà những cha bên ngoài là những cha ở Hà Nội có mặt tất: cha Nguyễn Văn Lý, cha Ruẫn, cha Bình, cha Dũng, cha Hinh, các cha chạy đến mà không cần chúng cháu phải báo. Điều ấy cho thấy họ sẵn sàng hy sinh mạng sống vì nhau. Mà cái này chúng cháu rất phục Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt ở chỗ đấy, không phải là cháu nghe ai nói, mà mắt cháu thấy Ngài làm. Chỗ này, trên đoạn phố này vừa bị công an đến sách nhiễu phải không? Ngài đến tận nơi xem xem nó sách nhiễu thế nào. Chỗ kia giáo dân vừa mới bị xịt hơi cay, Ngài đến tận nơi xem giáo dân bị xịt hơi cay thế nào. Nhà kia có người bị bắt phải không? Ngài đến tận nơi có người bị bắt để thăm viếng, úy lạo và nâng đỡ tinh thần, ban phép lành cho họ. Ngài không nghĩ đến tính mạng , đến chức vụ của Ngài, Ngài hy sinh vì đoàn chiên. Người dân Hà Nội thấy Ngài đúng là vị mục tử hy sinh mạng sống mình vì đoàn chiên. Là mục tử thì cần nhất là cái sự sẵn sàng hy sinh vì đoàn chiên. Con thấy người dân Hà Nội chẳng biết Đức Cha Kiệt tài cán đến đâu, nhưng họ thấy cử chỉ yêu thương ấy và họ tin rằng “Chiên của Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng biết Ta”. Rồi cái ngày xử án giáo dân Thái Hà- Tòa Khâm Sứ, con là người đại diện giáo hội vào trong đó ngồi tham dự phiên tòa, để chứng kiến xem họ xử con dân của mình như thế nào, để biết lối trình bày cho mọi người biết, phản đối hay đồng thuận. Thế thì đang lúc họ tuyên án là không có giam giữ ai hết cả, chỉ có án treo thôi, tù treo thôi, trả tự do hết. Con nhắn tin cho Đức Cha Kiệt đang đi làm phép Thêm Sức, có cha Dũng bên cạnh Ngài. Con báo cho cha Dũng để cha trình lại cho Đức Tổng Kiệt, cha Phạm Văn Dũng báo lại cho con là họ không dám giam giữ ai là họ khôn đấy! Họ mà giam giữ ai thì đơn Đức TGM. Ngô Quang Kiệt đã viết sẵn đây rồi, Ngài sẽ ký ngay là Ngài sẽ đi tù thay cho những người ấy! Vậy cái được thứ ba cháu muốn nói, là sau khi vụ Thái Hà nổ ra, cái lòng mến của người ta mạnh hơn. (4) Cái thứ bốn cháu muốn nói là đối với giới Công giáo miền Bắc đoàn kết với nhau hơn, liên kết, hợp nhất với nhau hơn. Cháu sống ở Sàigon 17 năm, sống ở Thái Bình 3 năm, ở nhà quê 17 năm, còn ở Hà Nội thì năm nào cũng sống một vài tháng cho đến cả năm thì cháu thấy thế này: Không đâu mà linh mục đoàn lại đòan kết, thống nhất như thể là linh mục đoàn ở Hà Nội,và cả nước VN thời Đức Cha Kiệt, Linh mục đoàn và giáo dân rất đoàn kết thống nhất thành một khối. Đức TGM. Ngô Quang Kiệt cho đến lúc đi, mỗi khi lễ lạy Ngài luôn công bố trước toàn thể dân chúng là giáo phận chúng ta được cái ơn lớn lao nhất mà chúng ta cùng cầu nguyện trong thánh lễ hàng ngày, đấy là ơn được hiệp nhất. Hiệp nhất vô cùng! Cháu là linh mục Dòng, cháu sống trong cái cộng đoàn ấy cháu biết và cháu thấy là như vậy và cháu xin làm chứng. Nhân nói đến hiệp nhất, cháu xin thưa, mọi người cứ tưởng là chỉ có giáo xứ Thái Hà chúng cháu. Cháu xin thưa rằng nếu chỉ có Thái Hà chúng cháu, một giáo xứ ở rải rác trên mấy quận, huyện mà có chưa đến hai ngàn dân thôi thì nhà cầm quyền bóp mũi chết lâu rồi! Thế mà ở Thái Hà ngày thường cũng cả nghìn người đến, ngày thứ bảy, Chúa nhật có 15, 20 nghìn người đến, còn những lúc mà đang nóng bỏng là ở Thái Hà, ngày thường cũng cỡ 20,000 nghìn đến. Là tại làm sao? Mà đến đông quá chúng cháu cũng sợ, sợ dân các nơi về, làm thành một đội quân ô hợp mà có thể mình không làm chủ được tình hình, cho nên cái chức quan trọng nhất của nhà thờ Thái Hà là cái chức “Trật tự, Vệ sinh”. Trật tự, vệ sinh sạch sẽ để cho cái số đông người khỏi lây nhiễm dịch bệnh . Đấy là vệ sinh. Còn trật tự làm sao cho số đông người như vậy mà không có biểu hiện hỗn loạn, hay là không có những kẻ ma quỷ nó rình mò nó vào nó quấy phá, nó gây rối loạn hay nó gây cháy nổ xong nó đổ tội cho mình!. Bây giờ hàng trăm xe hơi, hàng nghìn xe máy mà nó gây cháy nổ một cái, thì thôi, nó vu cho mình là chết. Nếu có vụ cháy nổ trên mảnh đất chật hẹp như thế là chết rồi. Nhưng mà giáo dân họ hiệp nhất với nhau, họ đoàn kết với nhau. Họ biết làm thế nào để đảm bảo an toàn, an ninh cho người đến cầu nguyện, lễ lạy. Giáo dân miền Bắc, không phải Thái Hà, mà nói đúng ra toàn dân trong thành phố Hà Nội, rộng hơn là toàn dân của các giáo xứ thuộc Tổng Giáo Phận Hà Nội thuộc các tỉnh Nam Định, Hà Nam, Hưng Yên, Hà Tây và Hà Nội. Rộng rộng hơn nữa là hầu hết các giáo xứ tham gia, biết bao các cha xứ, biết bao nhiêu cha Quản hạt, biết bao nhiêu Chánh trương, Trùm trưởng dẫn các đoàn của xứ mình từ Vinh, từ Bùi Chu, từ Thái Bình, từ Hải Phòng, từ Bắc Giang, Bắc Ninh, từ Sơn La, Hưng Hóa dẫn xuống Thái Hà. Mặc dù là có khi xe bị công an bắn thủng lốp; có khi lái xe bị thu bằng, có khi người trên xe bị chặn lại, ngay cả Đức Cha Sang hay là Đức Cha Ngân hay là Đức Cha Đạt, nhiều khi dẫn các đoàn xe đến Thái Hà cũng bị công an chặn đường. Đoàn đông đảo nhất là đoàn Thái Bình, họ đang đi đến Hà nội liền bị chặn đường. Đức Cha Sang vào nhà thờ Thái Hà chửi chính quyền một bữa rất là mạnh mẽ. Ngài là Giám mục vào nhà thờ dự lễ mà bị chặn đường thì ai mà không bị! Nhưng mà chặn cũng có cái hay. Thí dụ xứ Thái Nguyên cha Nguyễn Đức Đạt dẫn một đoàn 11 xe xuống Thái Hà hiệp thông. Cái chữ mà nhà cầm quyền sợ nhất bây giờ là cái chữ “hiệp thông”. Ngài dẫn một đoàn 11 xe đến đến Ô Cầu Giấy công an chận lại không cho vào Thái Hà, lập tức cả 11 xe, mấy trăm người xuống đi bộ thành hàng dài tuần hành từ ngoại ô vào nội thành, trông rất đẹp đội hình! Đấy là cháu nói về tinh thần liên đới hiệp thông trong toàn miền Bắc .Chính vì nó tạo cái phong trào toàn miền Bắc cho nên nhà cầm quyển mới không bóp mũi được chúng cháu chết, chứ chỉ sức chúng cháu không thì họ bóp mũi chúng cháu chết ngay!. Đấy, cháu nói về Thái Hà đại khái như vậy, nhưng mà cái hay hơn nữa là người dân Thái Hà, người dân của giáo phận Hà Nội và người giáo dân ở miền Bắc họ trưởng thành trên nhiều phương diện không thể kể hết được. Trưởng thành về nhận thức về khả năng luật pháp, pháp luật. Trưởng thành về mặt tổ chức, trưởng thành về mặt truyền thông, truyền thông nhân dân, trưởng thành gọi là cái khả năng ứng phó trong những “tình huống khẩn cấp”. Cháu đảm bảo khả năng ứng phó khẩn cấp, dân Hà Nội là tuyệt vời! Và cái khả năng đối phó với bạo lực của bạo quyền Cộng sản. Bạo lực Cộng sản rất mạnh thế mà người giáo dân Hà Nội họ tổ chức làm sao khiến cho cái bạo lực của bọn Cộng sản vô hiệu, cùng lắm đánh chảy máu mặt một tí và bạo quyền Cộng sản không có cơ hội, không có lý do để xử dụng bạo lực. Đang khi cộng đồng thấy Cộng sản VN hiện nay bạo lực thế nào. Chẳng hạn ông Trịnh Thanh Tùng chỉ bênh vực một anh xe ôm lỡ nhấc cái mũ bảo hiểm ra sớm, chỉ bênh vực người kia thôi mà bị công an đánh chết! Xem đấy thì cộng đồng biết, cái bạo lực ở Việt Nam bây giờ phổ biến thế nào. Các làng ngoại giáo quanh Hà Nội đều bị họ quy hoạch, chiếm đất, đánh chết người như ngóe, bắt người bỏ tù là chuyện thường, còn đánh đập tàn ác dân thì vô cùng. Nhưng mà không có ai lên tiếng thay cho họ, bởi thế mình không biết. Còn đối với dân Thái Hà và Tòa Khâm Sứ, các cha, các thầy mới ăn vài cái dùi cui thôi! Mới ăn vài bãi nước miếng thôi! Mới bị xịt hơi cay thôi. Rồi mấy anh công an mặc thường phục giả dạng làm thanh niên xung phong mới đấm trộm được vài cái thôi. Còn chỉ có hô giết, giết, giết nhưng chỉ hô miệng thôi! Chứ còn đối với khối dân ngoài đạo kia, họ là nạn nhân của bạo lực kinh khủng hơn nhiều! Xem vậy mới biết người giáo dân miền Bắc khéo léo thế nào để vô hiệu hóa bạo lực của Cộng sản. Và chúng ta xem hình của giáo dân miền Bắc, đố khi nào đối diện với bạo lực của Cộng sản mà họ sợ, thấy Cảnh sát cơ động họ coi như không, thấy cảnh sát giao thông cũng không, thấy nhân viên an ninh mặc thường phục họ cũng không sợ. Họ thấy là họ sẵn sàng lao tới. Họ sẵn sàng đối diện, mắt đối mắt, mặt đối mặt! Tay không đối với súng đạn, họ không sợ đòn roi, không sợ súng đạn. Họ có sợ gì đâu, nhưng mà họ chỉ không xử dụng bạo lực thôi. Thấy chế độ nó đã sẵn có bạo lực rồi nên mình phải chủ trương hòa bình. Thấy cái xã hội nó bất công nên mình đòi công lý. Thấy cái xã hội nó giả dối nên mình đòi sự thật. Đòi công lý, hòa bình, sự thật thế thôi! Làm sao mình có cơ may sống trong bình an, hạnh phúc hơn, thế thôi. Họ không sợ bạo lực đâu, cộng đoàn cứ xem hình thì thấy. Giới trí thức Hà Nội đến nói với chúng con điều này: “Chúng tôi cám ơn giáo dân của các ông vô cùng, giáo dân bên Công giáo các ông trình bày cho chúng tôi thấy một hình ảnh vô cùng đẹp. Từ trước đến giờ chúng tôi chỉ thấy một khả năng thay đổi chế độ đấy là khả năng bạo lực cách mạng, nhưng bây giờ với cái phong trào Thái Hà mà lan toàn miền Bắc thế này, mà luôn luôn xuống đường với đội ngũ chỉnh tề, trật tự, ăn mặc đẹp mắt, mặt mày vui vẻ, tươi tỉnh, thì chúng tôi thấy một cái khả năng thay đổi xã hội một cách rất là hiền hòa, rất là hòa bình, rất là đẹp, và rất là nhân bản, phù hợp với qui luật phát triển của thời đại”.
Đấy, các nhà trí thức nhận định như vậy, cái đó là cái lợi (HẾT)
Ghi chú:
Theo Lm. Cao Phương Kỷ - Dùng từ “Hiện Tượng” để chỉ một sự kiện, một biến cố lạ thường, đột xuất, thu hút sự chú ý của dự luận, đặc biệt của Truyền Hình và các Mạng Lưới thông tin, trong và ngoài Nước. Thật thế, L.M. NGUYỄN VĂN KHẢI, DCCT, là một tu sĩ trung niên, 41 tuổi đã xuất hiện trên diễn đàn Truyền Thông quốc tế như một phát ngôn viên cho những cuộc biểu tình chống bất công xã hội của chế độ độc tài cộng sản tại Thái Hà, Hà Nội, Đồng Chiêm… Cha đã rời Việt Nam sang Roma du học và trong mấy tháng Hè 2011 vừa qua, đã tham dự các buổi Hội thảo, Diễn thuyết về những cuộc đàn áp Tự do Tôn giáo, vi phạm Nhân quyền của chế độ bán dân hại Nước. Đây là một hiện tượng rất hùng hồn làm CHỨNG NHÂN cho SỰ THẬT chiếu sáng vào những uẩn khúc, u uất, rối ren, bưng bít tại Việt Nam, dưới chế độ chuyên chế. L.M Nguyễn Văn Khải, đã nghiễm nhiên trở thành một người Việt Tỵ nạn cộng sản, tại miền đất nước Tự Do, nên chứng từ của Vị Linh Mục can trường còn tăng thêm động lực để thức tỉnh lương tâm của Công đồng Việt Nam hải ngoại, nếu lâu nay vẫn thờ ơ, “im hơi lặng tiếng”, thì nay đã được nghe tiếng chuông báo động về nguy cơ mất Nước, mất Đạo vào tay Trung Cộng . Qua bao gian truân, nguy hiểm, ngày nay L.M. Nguyễn Văn Khải đang sống giữa chúng ta, những người Việt tị nạn ở khắp năm châu. Đồng hương nên coi đó là một “hiện tượng” lạ lùng, do Bề Trên an bài, để làm chứng nhân tố cáo chế độ bán dân hại Nước, và thức tỉnh lương tâm nhân loại và đồng bào về hiểm họa mất Đạo, Mất Nước. Trách nhiệm của mỗi người dân gốc Việt, là nên đáp ứng những lời kêu gọi để tích cực hành động hầu cứu vãn lại tình trạng quá bi thảm của Quê Hương…. Xin hân hạnh giới thiệu đến bạn đọc người Việt trong ngoài nước, không phân biệt tôn giáo, kể cả những người vô thần nguyên văn bài nói chuyện rất giá trị về những đấu tranh trong lãnh vực tôn giáo với tà quyền cộng sản của Lm. Phê Rô Nguyễn Văn Khải, do Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại tổ chức tại Trung Tâm Công Giáo, miền Nam California. 2080 LINH MỤC NGUYỄN VĂN KHẢI TỪ THÁI HÀ VN NÓI CHUYỆN VỀ TỰ DO TÔN GIÁO, NHÂN QUYỀN_TRƯỜNG HỢP ĐIỂN HÌNH:GIÁO XỨ THAI HÀ (video)
Lm Nguyễn văn Khải: Việt Nam không hề có tự do tôn giáo http://www.youtube.com/watch?v=ZB5o0Dos0L8&feature=related
Truyền hình SBTN Boston phỏng vấn Lm Nguyễn văn Khải http://www.youtube.com/watch?v=FLekgSZTf-8&feature=related
Lm Nguyễn văn Khải nói về đại họa mất nước (video):
cùng đồng hương Little Saigon Friday, August 19, 2011 8:22:29 PM
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=135867&z=3 ‘Ở Thái Hà, hiểm nguy người ta lại xông vào’ WESTMINSTER (NV) - Trong không khí thân mật, ấm cúng, linh mục cựu phát ngôn viên Dòng Chúa Cứu Thế ở Thái Hà đã có buổi tâm tình, trò chuyện cùng đồng hương Little Saigon vào tối Thứ Sáu tại hội trường nhật báo Người Việt. Với lối nói chuyện hoạt bát, sôi nổi, khi hóm hỉnh, khi đanh thép, Linh Mục Nguyễn Văn Khải thực sự lôi cuốn được sự theo dõi của thính giả suốt hai vấn đề trao đổi. Ðó là vấn đề tự do tôn giáo bị ngăn chặn tại Việt Nam, và vấn đề liên quan đến giáo xứ Thái Hà cùng phong trào đòi tự do công lý của giáo dân Hà Nội. Bằng những kinh nghiệm sống trong nước, Linh Mục Nguyễn Văn Khải cho rằng “ai nói chế độ CSVN đã thực sự thay đổi thì đó là sai lầm”. “Bởi tôi đã sống với cộng sản từ trong bụng mẹ. Nếu cộng sản thay đổi thì cộng sản đã không còn là cộng sản nữa. Nhà cầm quyền CS vi phạm tự do tôn giáo một cách có hệ thống.” Linh Mục Khải nói. Ông khẳng định, “Ai bảo Việt Nam có tự do tôn giáo thì tôi tin rằng người đó nói láo. Hoặc đầu nhận thức có vấn đề, hoặc không thì cuộc sống của họ có vấn đề, bê bối chuyện gì bị chúng nắm được. Hoặc là người của cộng sản. Hoặc là quá sợ sệt sợ bị nhà cầm quyền trả thù. Tóm lại, với tư cách là một tu sĩ linh mục tôi cho rằng Việt Nam không có tự do tôn giáo”. Có người đặt câu hỏi xoay quanh những vấn đề Linh Mục Khải trình bày như tại sao linh mục nói ở Việt Nam không cho các hội đoàn tôn giáo có các hoạt động làm từ thiện để giúp đỡ cho người nghèo, nhưng tại sao lại có nhiều hội đoàn từ Mỹ được tự do về Việt Nam để làm từ thiện. Có người nêu vấn đề linh mục cho rằng Cộng Sản Việt Nam bóp nghẹt tự do tôn giáo, ngăn cản tự do cư trú, thì làm sao linh mục lại có thể rời khỏi Việt Nam để đến Roma và hôm nay có mặt tại Quận Cam. “Tôi có mặt tại đây vì tôi luôn tin rằng có Chúa dẫn tôi đi và tôi luôn tin rằng Chúa đã muốn thì không ai cản được. Ðúng là nhà cầm quyền cộng sản hà khắc và bóp nghẹt tôn giáo nhưng đời tôi kinh nghiệm, khi Chúa muốn thì nhà cầm quyền vẫn thua”, Linh Mục Khải trả lời. Ông nói một cách hùng hồn, “Nhà cầm quyền cấm tôi tu, Chúa muốn, tôi vẫn tu được: ‘Tu chui’. Nhà cầm quyền cấm tôi học thần học, Chúa muốn tôi vẫn học được: ‘Học chui’. Nhà cầm quyền cấm tôi chịu chức linh mục, Chúa muốn tôi vẫn chịu chức được: ‘Chịu chức chui’. Nhà cầm quyền không muốn tôi xuất cảnh, Chúa muốn, tôi vẫn đi được. Ði kín đáo. Chúa đã muốn thì không ai có thể ngăn cản được.” 
Khán giả bị lôi cuốn bởi lối nói chuyện hoạt bát, sôi nổi, khi hóm hỉnh, khi đanh thép của Linh Mục Nguyễn Văn Khải. Linh mục kể lại quá trình làm như thế nào để hơn 9 năm sau có được tấm hộ chiếu và kế hoạch rời khỏi Việt Nam trong những năm tiếp theo sau đó. Linh Mục Nguyễn Văn Khải nguyên là phát ngôn viên của Dòng Chúa Cứu Thế ở Thái Hà, Hà Nội. Người ta được biết linh mục qua các cuộc phỏng vấn của báo chí, các đài phát thanh quốc tế về công cuộc đấu tranh của giáo xứ Thái Hà đòi lại tài sản và công lý cho giáo hội. Bởi vậy, ngài là đối tượng của nhiều đe dọa và cũng là đối tượng để hệ thống báo chí tuyên truyền của nhà cầm quyền CSVN bôi nhọ, vu khống. Từ tháng 7 năm 2010, ông rời Việt Nam sang Roma du học theo sự sắp đặt từ lâu nhưng cũng đã phải đi rất khó khăn. Nhiều đồng hương cũng đặt câu hỏi lo lắng về sự an toàn của linh mục khi trở về Việt Nam, vị linh mục 41 tuổi khẳng khái cho rằng, “Tôi là công dân Việt Nam, tôi phải về Việt Nam sống và làm việc. Nhà cầm quyền cộng sản có thể ngăn cản tôi về nếu họ muốn. Nhưng tôi đi là để về. Tôi quyết tâm về. Chúa dẫn tôi đi, Chúa sẽ đưa tôi về.” Linh Mục Khải cũng nói thêm rằng, “Khi trở về, đi tù thì chắc là không, vì tôi không làm gì trái pháp luật, nhưng nếu tôi lơ là thì họ có thể thủ tiêu tôi ngay.” Về vấn đề liên quan đến giáo xứ Thái Hà cùng phong trào đòi tự do công lý của giáo dân Hà Nội, Linh Mục Nguyễn Văn Khải cho rằng, “Ở đâu thấy nguy hiểm người ta đều tránh xa, nhưng riêng ở Thái Hà thì hiểm nguy lại là nơi người ta xông vào, đối mặt với cảnh công an, cảnh sát cơ động, không sợ hãi để đấu tranh giành lấy tự do công lý”.

Phỏng Vấn Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải,
Dòng Chúa Cứu Thế Tại Thái Hà,
Hà Nội Vừa Tới Nam California
Thanh Phong/Viễn Đông ORANGE. Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải, Dòng Chúa Cứu Thế tại Thái Hà, Hà Nội, nguyên phát ngôn viên trong các cuộc đấu tranh đòi tự do, công lý của những người dân bị yếu thế trước sự bách hại của bạo quyền cộng sản. Trong bài giảng trước giáo dân Thái Hà trong thánh lễ vào ngày 6 tháng 9, 2010, Linh mục Nguyễn Văn Khải đã mạnh mẽ chỉ ra cho mọi người thấy thái độ “Câm” và “Điếc” của nhiều giáo dân, cha nói:
“Chúng ta đang “Câm”, khi thấy dối trá lộng hành mà chúng ta không dám lên tiếng bảo vệ “Sự thật”! Chúng ta câm, khi thấy bất công tràn lan mà chúng ta lại ngậm miệng ăn tiền, không dám lên tiếng chống lại bất công!. Bao nhiêu kiểu câm đang trói buộc chúng ta, làm cho cuộc sống này hóa ra khô cằn, ích kỷ, đảo điên, dối trá và đầy bạo lực. Ít nhiều chúng ta đang bị câm. Nếu chân thành với chính mình, chúng ta sẽ thấy như vậy. Nếu chân thành với chính mình, chúng ta còn thấy mình ít nhiều đều là những người “Điếc”!. Trưa Thứ Tư 17.8.2011 cha Nguyễn Văn Khải đã đến Nam California và ngay buổi chiều cùng ngày, Linh mục đã dành cho phóng viên nhật báo Viễn Đông cuộc phỏng vấn tại tư gia một giáo dân ở thành phố Orange, nam California: Viễn Đông: Thay mặt độc giả nhật báo Viễn Đông, chúng con xin chào mừng cha đã đến với cộng đồng người Việt tại Nam California. Xin cha nói qua về mục đích chuyến đi của cha cũng như làm cách nào cha ra khỏi Việt Nam một cách an toàn? Cha Nguyễn Văn Khải: Cám ơn qúy báo đã quan tâm đến Dòng Chúa Cứu Thế chúng tôi, và quan tâm đến số phận bản thân tôi. Xin thưa rằng chúng tôi không trốn chạy. Bản thân tôi đi là nằm trong kế hoạch của nhà Dòng, các đấng Bề Trên đã dự liệu và sắp đặt cho tôi đi du học tại Rôma với hy vọng tương lai nhà Dòng chúng tôi sẽ có thêm người có khả năng phục vụ nhà Dòng, giáo hội và quê hương. Tất nhiên việc ra đi của tôi cũng làm cho nhiều người ngạc nhiên. Tại sao một người đã bị nhà cầm quyền tấn công nhiều như thế ở trên báo chí cũng như trong những lần làm chứng cho công lý mà tôi có thể đi được ra nước ngoài, thì tôi xin nói ngay: Cách đây 12 năm, nhà cầm quyền CSVN đã tịch thu hộ chiếu của tôi và công an tỉnh Ninh Bình quê tôi đã làm tờ trình gửi vào công an Sàigòn bảo tôi là phản động và cấm tôi xuất cảnh. Công an Sàigòn đã thu hộ chiếu của tôi thời ấy có giá trị 5 năm. Còn công an Hà Nội nơi tôi làm việc thì họ đã thề hứa rằng ông Thật (Cha Bề Trên), ông Phong (Cha Dòng CCT), ông Khải không bao giờ cho hộ chiếu để đi khỏi Việt Nam. Nhưng tôi nói: Chúa là đấng quyền năng, Người làm chủ lịch sử mà nếu Chúa muốn thì không ai cưỡng lại được. Cuối cùng Chúa muốn, tôi vẫn có thể làm được, dù là “Hộ Chiếu chui”. Chui một cách hợp pháp. Tôi có hộ chiếu mà công an không ai biết! Đến lúc tôi đi rồi công an mới biết tôi có hộ chiếu. Nếu công an biết tôi có hộ chiếu, chắc chắn họ sẽ tuyên bố là hộ chiếu của tôi vô hiệu.
Cho nên khi tôi đi khỏi VN thì các đấng Bề Trên cũng sắp đặt cách nào đó cho tôi đi được “thuận buồm xuôi gió”, và đúng là các đấng Bề Trên đã cho một cha rất có kinh nghiệm sống tại Thái Lan, ngài dẫn tôi qua Lào, rồi về Bankok, ở đó một tháng rồi qua Rôma.
Qua chuyện tôi đi, tôi nói xác quyết rằng Chúa đã muốn thì không ai ngăn cản được, và Chúa đã dẫn tôi đi, Chúa sẽ đưa tôi về. Tôi quyết tâm về. Tôi biết cái anh Cộng sản chẳng muốn cho tôi đi cũng chẳng muốn cho tôi về, nhưng tôi biết ý Chúa muốn tôi đi, nên tôi đi, và Chúa muốn tôi về ngày giờ nào tôi sẽ về, và tôi quyết tâm về. Đã không sợ tù, không sợ chết thì mình cứ đàng hoàng về chứ sợ cái gì? Tôi là công dân Việt Nam, tôi phải về Việt Nam phục vụ thôi. Viễn Đông: Cha vừa nói cha sang đây du học, vậy thời gian học bao lâu? Sau khi mãn khóa học, cha sẽ về liền hay còn đi nhiều nơi khác trên thế giới? Cha Nguyễn Văn Khải: Bề Trên cử tôi với nhiệm vụ chính là đi học, thì tôi phải lo chu toàn việc học cho tốt. Chính vì vậy mà tôi phải lo học hết học kỳ, thi cử xong rồi mùa hè tôi mới sang Hoa Kỳ này được đấy. Còn học đến bao giờ, chỉ có Chúa biết. Tôi mới học có một học kỳ thôi, Sau nữa cũng tùy thuộc Bề Trên, muốn tôi học đến thời gian nào thì tùy Bề Trên, vì hễ có tiền thì cho tôi học nhiều, ít tiền thì cho tôi học ít. Do đó tôi chưa thể quyết định thời điểm về trong lúc này được. Viễn Đông: Như cha vừa cho biết, cha đi chui một cách hợp pháp. Tuy nhiên cái chui hợp pháp của cha chắc chắn làm cho nhà cầm quyền CSVN tức điên lên được. Vậy sau khi cha đi an toàn, Bề Trên của cha ra sao? Cha Nguyễn Văn Khải: Về mặt pháp lý, họ chẳng có cớ gì để hỏi cha Bề Trên Tu Viện cũng như Bề Trên Giám Tỉnh của tôi về chuyện tôi đi xuất cảnh ra khỏi biên giới cả. Còn chuyện họ gây khó khăn cho các cha, các Thầy Dòng Chúa Cứu Thế chúng tôi cả non thế kỷ nay. Đó là chuyện bình thường. Không gây khó khăn cho các cha, các Thầy Dòng Chúa Cứu Thế mới là chuyện lạ! Chúng tôi, các Linh mục, tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế chịu bắt bớ, chiụ tù đày, xỉ nhục, bôi nhọ xưa nay là chuyện rất bình thường rồi, mà ngay tu viện Thái Hà tôi vào tu 24 năm đến giờ, được các cha trước truyền lại cũng như tôi nhận thấy, chẳng thời nào là không bị bắt bớ, chẳng thời nào không có tù đày, chẳng thời nào không có giết chóc. Suốt gần 80 năm nay rồi. Cho nên chuyện tôi xuất cảnh đi học tại Ý cũng như chuyện nhà cầm quyền gây khó dễ cho tôi thì hai chuyện đó tôi nghĩ không liên hệ với nhau, mà phải nghĩ việc gây khó dễ với các cha Dòng Chúa Cứu Thế mới là chuyện bình thường của nhà cầm quyền Cộngsản. Viễn Đông: Thưa Cha, trong giáo hội Công giáo có nhiều Dòng Tu, tại sao Dòng Chúa Cứu Thế lại bị Cộng sản chiếu cố đặc biệt hơn các Dòng tu khác? Cha Nguyễn Văn Khải: Cái đó các ông phải hỏi họ mới biết rõ được, còn về phía chúng tôi, chúng tôi là những tu sĩ nghèo khó, là những người sống để phục vụ những người bị gạt ra bên lề xã hội, để phục vụ và rao giảng Tin Mừng cho người nghèo, mà người nghèo ở Việt Nam xưa nay lúc nào cũng đông, cho nên chúng tôi dấn thân phục vụ người nghèo, tìm công lý cho họ và chia sẻ cái thân phận đòi công lý với họ. 
Thế thì đó là chuyện khiến nhà cầm quyền Cộng sản sợ hãi, vì họ thấy các Cha, các tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế gần dân và có ảnh hưởng lớn với dân chúng. Mà quả thật, tôi sống trong Dòng tôi cũng tự hào, các cha chúng tôi, tôi đọc ký sự từ các tu viện thì tôi thay thời nào các cha Dòng Chúa Cứu Thế cũng rất ảnh hưởng trên dân, và đông đảo quần chúng mến mộ các ngài. Đấy là lý do thứ nhất. Sợ các cha Dòng Chúa Cứu Thế làm chứng cho công lý, mưu tìm sự thật, công lý và có ảnh hưởng trên dân. Chúng tôi là linh mục, tu sĩ có bổn phẩn theo dõi giáo huấn của giáo hội về Tin Mừng phục vụ sự sống, phục vụ công lý, phục vụ sự thật,phục vụ hòa bình và mưu tìm cho con người quyền sống tốt hơn, phẩm gía tốt hơn. Làm sao cho con người được sống có tự do, nhân quyền được tôn trọng. Thì những vấn đề đó đụng chạm đến chế độ Cộng sản. Mọi người thừa biết chế độ cộng sản hiện nay là một chế độ bất công, bạo lực, gian dối và là một chế độ độc tài toàn trị, nó đang hủy hoại văn hóa dân tộc, đang hủy hoại cuộc sống của người dân. Tóm lại, nó là một chế độ phản dân hại nước! Mà bây giờ mình là người dấn thân, vì dân, vì nước, đụng chạm đến quyền lợi, đến tự ái của họ thì họ ghét thôi. Tóm lại, cái chế độ Cộng sản theo tôi thấy, đó là một cơ chế tội ác xuyên quốc gia, liên quốc gia và có tính toàn cầu, mà nó rất tối tăm. Tối tăm thì sợ ánh sáng. Mình là tu sĩ, linh mục, mình phải theo giáo huấn của Chúa, làm chứng cho sự thật, sự sống và sự sáng, còn Cộng sản là con cái sự tối tăm thì họ phải ghét mình thôi! Cho nên đó là tất yếu. Không riêng Dòng Chúa Cứu Thế chúng tôi, tất cả các Linh mục, tu sĩ, giáo dân Công giáo hay tất cả người dân sống tại VN hay ở ngoại quốc, một khi sống theo sự thật, chân lý và sự sống, một khi mưu tìm hòa bình, mưu tìm nhân quyền , tự do dân chủ cho con người thì tất cả chế độ độc tài toàn trị, nhất là chế độ Cộng sản luôn luôn tìm cách ghét và tìm cách loại trừ, tấn công. 
Viễn Đông: Trong những buổi thắp nến cầu nguyện tại Thái Hà cũng như trong những lần đồng bào lên tiếng phản đối sự bất công,đàn áp của nhà cầm quyền CSVN, cha thường đóng vai trò “Phát ngôn viên” thay cho nhà Dòng, thay cho đồng bào. Những lần như thế, nhà cầm quyền CSVN phản ứng thế nào đối với cha? Cha Nguyễn Văn Khải: (cười) Ối giời đất ơi, cái này thì nhiều lắm! Cái này giáo dân Hà Nội chẳng cần hỏi họ cũng biết, những người sống lâu trong chế độ Cộng sản họ đều biết. Đơn giản là điện thoại bị cúp, bị cắt, bị tin nhắn khủng bố, bị gọi điện thoại khủng bố, đi ra đường có đuôi đi theo để quấy rối rồi bị báo, đài viết bài xuyên tạc, chửi bới, bôi nhọ rồi yêu cầu trừng trị, mà kinh ngiệm báo, đài tôi thấy vui lắm. Nhà nước họ bắt hai cái loa rất to chĩa vào tu viện chúng tôi, suốt ngày cứ lấy những bài báo mà chửi các cha Dòng Chúa Cứu Thế, đặc biệt tấn công tôi. Suốt ngày nó đọc đi đọc lại những bài chửi mình. Mới đầu tôi thấy hơi nhức đầu, về sau thấy nó đọc mãi, tôi thấy nó xuyên tạc, nói láo qúa tôi lại thấy buồn cười, tôi cứ cười như nắc nẻ. Thế rồi khủng bố gia đình tôi, cho Công an từ Hà Nội về tận quê tôi ở xứ Tam Châu, Phúc Nhạc tỉnh Ninh Bình để quấy rầy bố mẹ tôi, điều tra các em tôi rồi áp lực bố mẹ, gia đình tôi bảo “Đừng làm vậy nữa”. Cảnh sát, công an có bao nhiêu trò đối với người lương thiện thì nó áp dụng đủ bấy nhiêu trò với các cha Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà. Nó còn huy động cái gọi là “quần chúng tự phát” để tấn công chúng tôi, ví dụ nhổ nước miếng vào mặt, hay đấm trộm hay đang đi trên đường phố bị ăn dùi cui, hoặc đuổi bắt chúng tôi trên đường phố. Bản thân tôi hai lần bị nó chụp cổ trên đường phố. May có giáo dân phát hiện tôi và họ giải thoát cho. Chuyện đó rất là bình thường! Viễn Đông: Cha có thể cho biết tình trạng một số thanh niên mới bị bắt tại Thái Hà và đem đi biệt tích? Cha Nguyễn Văn Khải: Chuyện đó xẩy ra lúc đó tôi đang ở nước ngoài. Tôi có liên lạc về thì tới hôm nay cũng chưa biết tung tích những anh em đó như thế nào. Đó là những thanh niên Công giáo tuyệt vời, hết lòng yêu mến giáo hội và yêu quê hương đất nước. Có một số em tôi đã dạy dỗ và làm việc cho Dòng Chúa Cứu Thế, một số đã dấn thân với chúng tôi ở Thái Hà, chúng tôi rất cảm phục tinh thần các em. Chúng tôi rất lo lắng cho các em. Dòng Chúa Cứu Thế ở Thái Hà, ở Sàigòn đều đã ra tuyên cáo phản đối nhưng mà Cộng sản như con thú dãy chết, nó ác lắm. Bắt cóc, thủ tiêu là chuyện bình thường trong chế độ Cộng sản. Viễn Đông: Hiện nay nhà Dòng Chúa Cứu Thế ở Thái Hà đang có những ưu tư gì, nhu cầu gì, thưa cha? Cha Nguyễn Văn Khải: Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà làm rất nhiều việc. Tôi cũng tự hào, trước đây làm Chánh Văn Phòng, tôi nhìn bảng thống kê con số người rửa tội tại các giáo phận và tại các Trung tâm truyền giáo của Dòng Chúa Cứu Thế trên toàn quốc, thì tôi thấy Dòng Chúa Cứu Thế là đơn vị dẫn đầu, hiệu qủa vô cùng. Ở Sàigòn, không có giáo xứ nào có đông người được rửa tội bằng giáo xứ Kỳ Đồng Dòng Chúa Cứu Thế, ở Hà Nội, không giáo xứ nào có đông người rửa tội bằng giáo xứ Thái Hà. Còn các điểm truyền giáo như thể ở Lâm Đồng, Kontum, Gia Lai , không có địa điểm nào rửa tội nhiều bằng các điểm truyền giáo của Dòng Chúa Cứu Thế. Hiện nay Dòng đang truyền giáo cho gần 1000 làng Dân tộc, và truyền giáo cho người Kinh tại Quảng Ngãi, Qui Nhơn và các thành thị khác tại VN. Thứ hai là đi giảng “Tuần Đại Phúc” khắp Trung, Nam, Bắc. Thứ ba là đi giảng Tĩnh Tâm cho các tu sĩ, chủng sinh, linh mục. Thứ bốn là giúp công việc mục vụ tại các giáo xứ nhất là các giáo xứ nghèo ở vùng quê. Thứ năm là thành lập Phong Trào Bảo Vệ Sự Sống từ Nam ra Bắc, lo đi tìm các cô gái có ý định phá thai để vận động họ đừng phá thai, tạm lánh để sinh con ra cho mình, rồi mình cho người ta nuôi, an táng các cháu qua đời, giúp nạn nhân HIV tại gia đình hay tại các Trung Tâm. Giúp làm từ thiện tại các làng quê nghèo khó ở miền Bắc hay miền Trung. Lo vấn đề di dân. Đặc biệt toàn vùng giáo phận Hà Nội với hàng chục ngàn di dân. Nhà Dòng có một văn phòng có người túc trực 24/24 để lo vấn đề này, giúp sinh viên và trợ giúp sinh viên nghèo từ chỗ ăn, chỗ ở, y tế,cố vấn học nghề v.v.. Ở Việt Nam có phong trào xuất khẩu lao động, nhưng đa số bị các công ty môi giới lừa đảo. Nhà Dòng phải đứng ra giúp ho khỏi mất tiền và khỏi bị lừa đảo vào tệ nạn buôn người. Và còn việc quan trọng là giúp đào tạo chủng sinh cho các Dòng khác và cho các giáo phận, tức là tham gia dạy học, in sách vở, tài liệu học v.v..và công tác truyền thông truyền giáo nữa. Ở Việt Nam, Dòng Chúa Cứu Thế đóng vai trò rất quan trọng trong công tác này. Chính tôi đã thành lập nhóm Tông Đồ Truyền Thông để rao giảng Tin Mừng và đòi hỏi công bằng,công lý và sự thật. Cái khó nhất là việc thì nhiều mà hiện nay nhà nước bao vây, cấm vận nên mọi cái đều thiếu thốn. Do đó, chúng tôi ao ước, bà con ở hải ngoại, nếu yêu mến Dòng Chúa Cứu Thế, muốn tiếp tay,cộng tác với chúng tôi vào các việc vừa kể thì thật là qúi hóa vô cùng, Bề Trên chúng tôi, cá nhân chúng tôi và những người nghèo, người thấùp cổ bé miệng ở Việt Nam sẽ rất vui mừng và biết ơn những tấm lòng quảng đại của đồng bào hải ngoại. Viễn Đông: Qua những việc cha vừa kể, chắc chắn sẽ có nhiều người hưởng ứng lời kêu gọi của Cha, nhưng xin cha cho biết, cộng tác bằng cách nào? Cha Nguyễn Văn Khải: Năm ngoái cha Bề Trên Dòng Chúa Cứu Thế đã sang đây và lập nên Nhóm Ân Nhân Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, tức là giúp cho các cha Dòng Chúa Cứu Thế đang phục vụ tại Việt Nam chứ không phải Dòng Chúa Cứu Thế Phụ Tỉnh Hải Ngoại, thành ra bây giờ qúi ân nhân nào muốn cộng tác, giúp đỡ xin gia nhập vào Nhóm Ân Nhân đó, có thể liên hệ trực tiếp với tôi khi tôi đang có mặt tại Hoa Kỳ qua điện thoại của tôi là (301)-841-5513. hay Email; thanglong@gmail.com Viễn Đông: Cuối cùng, xin cha cho biết tình hình hiện nay tại Thái Hà? Cha Nguyễn Văn Khải: Thái Hà lúc nào cũng rực lửa, tinh thần hy sinh dấn thân vì nghĩa, vì lòng yêu mến giáo hội và quê hương của người giáo dân Thái Hà mà nói cho đúng ra là của người giáo dân Hà Nội và của hầu hết các giáo xứ miền Bắc lúc nào cũng hừng hực khí thế, và nhìn thấy tinh thần hy sinh của giáo dân miền Bắc mà Thái Hà là điểm hội tụ thì tôi thấy rất tự hào về giáo dân miền Bắc và rất tin tưởng, lạc quan ở tương lai tươi sáng của quê hương và giáo hội. Viễn Đông: Xin cám ơn cha đã dành cho Viễn Đông cuộc phỏng vấn đầu tiên này khi cha vừa đặt chân đến nam California./  
Cha Khải khi còn ở giáo xứ Thái Hà phản ứng khi bị công an xịt hơi cay http://www.youtube.com/watch?v=Le8beeYjDdQ
Bài Tường Thuật về Buổi Nói Chuyện của Linh mục Nguyễn Văn Khải Nguyên là Phát Ngôn Nhân Dòng Chúa Cứu Thế
Lúc này chúng ta lo lắng cho vận mạng Đất Nước còn hơn cho Giáo Hội Bởi vì, mất nước vào tay Trung Cộng sẽ là mất Dân Tộc, mất Văn Hóa và mất cả Giáo Hội
Báo động trước nguy cơ mất nước vào tay Trung Cộng dưới sự toa rập của chế độ cộng sản “phản dân hại nước”, linh mục Nguyễn Văn Khải đã tuyên bố: Là người con Giáo Hội, luôn chăm lo xây dựng và bảo vệ Giáo Hội, lúc này chúng ta phải lo cho đất nước hơn là cho Giáo Hội, “vì mất nước sẽ mất dân tộc, mất văn hóa và mất cả giáo hội.”
Chiều ngày 21 tháng Tám, cha Nguyễn Văn Khải, vị linh mục Dòng Chúa Cứu Thế vừa đào thoát khỏi Việt Nam đã đến nói chuyện tại Trung Tâm Công Giáo thuộc Giáo Phận Orange, California theo lời mời của Phong Trào Giáo Dân Hải Ngoại. Bằng những lời nhiệt thành và đanh thép, vị linh mục đã làm chấn động cử tọa đông đảo với sự xúc động sâu xa hòa cùng những tràng pháo tay vang dội trong suốt 3 giờ nói chuyện.
Ngay từ phút đầu tiên, mọi người đã bị thu hút ngay bởi sự nhiệt thành với giáo hội và đất nước ….. qua lời nói mạnh mẽ, đầy xác tín, rất hóm hỉnh, nhưng cũng vô cùng khiêm tốn của vị linh mục trẻ dòng Chúa Cứu Thế.
Quả thật, vị linh mục càng nhìn gần càng thấy trẻ, với nước da trắng và tu phục đen tự xưng là ‘con’ là ‘cháu’ trước cử tọa, nhưng không ai quên rằng đây là vị phát ngôn viên rắn rỏi, anh hùng của những ngày Thái Hà rực lửa đấu tranh vì công lý nhân quyền, trực diện không khoan nhượng trước đàn áp dã man và đòn phép ma mãnh của nhà cầm quyền cộng sản những năm 2008, 2009, và 2010.
Chỉ có công an cộng sản mới tin rằng Việt Nam có Tự Do Tôn Giáo
Suốt gần 3 tiếng đồng hồ nói chuyện, gián đoạn bởi nhiều tràng pháo tay tán thưởng, cha Khải đã chứng minh rằng dân tộc Việt Nam dưới chế độ cộng sản chưa hề bao giờ có tự do tôn giáo. Là một chứng nhân sinh ở đất Bắc, đi “tu chui” trong miền Nam, chịu chức linh mục “chui” - như hàng chục hàng trăm linh mục khác trong dòng Chúa Cứu Thế và toàn cõi Việt Nam - chưa bao giờ được nhà cầm quyền công nhận một nơi cư trú chính thức, cha Khải đã đưa ra nhiều bằng chứng hùng hồn về sự kềm kẹp của nhà cầm quyền, được mô tả như những “bàn tay lông lá” lúc nào cũng muốn thọc sâu vào sinh hoạt thuần túy tôn giáo ….. Chẳng hạn, đòi kiểm soát lý lịch tu sinh trước khi cho phép nhập chủng viện, đòi quyền phê chuẩn chức linh mục, chức giám mục, cũng như phê chuẩn các bổ nhiệm và thuyên chuyển trong nội bộ Giáo Hội. Mặc dầu là những áp chế rất ngược ngạo, nhưng đó cũng mới chỉ là một vài trong muôn vàn bằng chứng rõ nét về sự đàn áp tôn giáo mà bất cứ ai cũng nhìn thấy được.
Bằng vào kinh nghiệm sống vẫn còn nóng bỏng trong ký ức của mình dưới chế độ cộng sản, cha Khải mạnh mẽ khẳng định, không hề có tự do tôn giáo tại Việt Nam, mà thực tế là các tôn giáo đang bị kềm kẹp hiếp đáp một cách thô bạo. Nếu có ai nói ngược lại, thì theo cha Khải, đó chắc chắn là một người nói dối,
“nếu không phải là người nói dối thì là một người quá sợ hãi đến tê liệt không còn dám nói lên sự thật. Nếu không phải là người quá sợ hãi thì là người đầu óc có vấn đề, không còn nhận biết đâu là thật đâu là hư. Nếu không phải là người đầu óc có vấn đề thì là người đời sống có vấn đề, một người bị công an nắm được cái gì đó khiến cho không dám nói ngược với công an. Nếu không phải là người đời sống có vấn đề thì người đó chắc chắn là ….công an!”
Đề cập tới sự thành bại của phong trào đòi công lý tại Tổng Giáo Phận Hà Nội, đã đi vào lịch sử với tên gọi sự kiện Khâm Sứ và Thái Hà, cha Khải cho rằng, dù không đòi lại được 2 miếng đất như một số người đã nghĩ thì cũng không phải là thất bại. Bởi lẽ đó là một cuộc chiến đấu cho công lý với kết quả đã thấy trước “được ăn cả, mà ngã cũng chẳng …. về không”. Là vì, nếu chỉ là đòi đất thì 2 cuộc tuần hành đó đã thành công rất nhanh khi nhà cầm quyền Hà Nội đề nghị đổi cho những mảnh đất khác với giá trị tương đương.
Nhưng cuộc tranh đấu không dừng lại ở mục tiêu ích kỷ, dại khờ và nhỏ nhen như thế. Bởi vì, hai mảnh đất đó - Tòa Khâm Sứ và Thái Hà Ấp - đã bị nhà cầm quyền cộng sản giật lấy đã từ nửa thế kỷ nay dưới danh nghĩa phục vụ công ích (mà chúng ta không màng đòi lại). Nhưng khi họ toan tính bán cho tư nhân, dành tư lợi bỏ túi riêng thì chúng ta phải lên tiếng.
Vậy chính nghĩa của cuộc đấu tranh là giành lại công lý, giành lại phương tiện vốn là của mình để phục vụ công ích. Nếu thành công thì giáo hội sẽ thu hồi được chẳng những 2 mảnh đất có giá trị về kinh tế (đất Thái Hà khoảng $200 triệu đô la, đất tòa Khâm Sứ khoảng $400 triệu đô) mà còn tạo được một tiền lệ quan trọng để các xứ khác đứng lên đòi đất, các tôn giáo khác đòi đất, người dân oan đòi lại đất….

Tức là một phong trào đòi công lý trên phạm vi cả nước. Còn nếu “ngã thì ….. cũng chẳng về không” là vì: Như kết quả bây giờ, hai khu đất đã trở thành vườn hoa, tạo thành một môi trường trong sạch yên tĩnh bên cạnh tòa giám mục và nhà thờ Thái Hà, thay vì trở thành nhà hàng vũ trường, nhà máy ồn ào và xô bồ cạnh nơi thờ phượng….
Ngoài ra, cuộc đấu tranh đã tạo ra một tiền lệ về đấu tranh không khuất phục bạo quyền, đã trang bị cho người dân Hà Nội một đối sách thích hợp, là thái độ nhu hòa mà cương quyết khiến võ lực của bạo quyền không có chỗ thi thố. Đó là một thành quả tinh thần không nhỏ, được nhiều sĩ phu đất Bắc rất trân trọng.
Không lo sợ về vận mạng Giáo Hội cho bằng về vận mạng Đất Nước
Trả lời một câu hỏi về việc xâm lấn lãnh thổ do Trung Cộng chủ trương có sự toa rập của nhà cầm quyền Hà Nội, bằng lời lẽ của một ngôn sứ, cha Khải đã thẳng thắn gọi nhà cầm quyền cộng sản hiện nay ở Việt Nam là “tà quyền”, là một chế độ “phản dân hại nước”, chứ không chỉ là “phản động”.
Đồng thời, vị “ngôn sứ” cũng nói rằng, “Chúng con không lo cho Giáo Hội bằng lo cho vận mạng đất nước này”. Và để giải thích cho câu nói của mình trong tư cách một tu sĩ, cha Khải nói rằng là con cái Giáo Hội, “chúng con hết lòng xây dựng và bảo vệ Giáo Hội, nhưng chúng con cũng hiểu rằng từ 2000 năm nay, Giáo Hội Chúa luôn luôn bị đánh phá, Giáo Hội Việt Nam từ 500 năm nay luôn luôn bị bách hại mà vẫn sống, và càng sống vững vàng” đúng như lời Chúa đã phán “Ta xây Giáo Hội ta trên đá, khiến cho quỉ hỏa ngục có dấy lên phá hoại cũng không làm gì được.”
Nhưng trước nguy cơ đất nước sắp rơi vào tay Trung Cộng, dưới sự toa rập bán nước của nhà cầm quyền cộng sản, không ai trong chúng ta có thể thờ ơ.
Từ Trường Sa và Hoàng Sa là những trạm tiền tiêu canh giữ đất nước đã bị Trung Quốc chiếm đóng, nhà cầm quyền cộng sản lại để cho Trung Quốc tự do khai thác bô xít, chiếm đóng vùng cao nguyên vốn là “mái nhà Đông Dương”. Việc làm này chẳng những là một hành động vô cùng nguy hại cho sự sống còn của đất nước mà còn hủy hoại giá trị văn hóa tinh thần và đức tin Công Giáo mới bén rễ trong các dân tộc thiểu số ở Miền Tây Nguyên. Mất nước là sẽ mất Dân Tộc, mất Văn Hóa, và mất cả Giáo Hội, bởi vì rồi ra Giáo Hội cũng sẽ rơi vào tình cảnh tương tự như ở Trung Quốc hiện nay.”
Nên giáo xứ Thái Hà, giáo xứ Hàm Long, và Dòng Chúa Cứu Thế Kỳ Đồng …. liên tục có những buổi thắp nến cầu nguyện cho đất nước trong nỗ lực chống khai thác Bô Xít ở Tây Nguyên cũng như cuộc xâm lăng của Trung Quốc. Vị linh mục nhớ lại,
“Trong các bài giảng, con đã giảng như thế, các anh em linh mục trẻ hơn cũng giảng như thế….. Và nếu được nghe những lời đanh thép hùng hồn của các vị linh mục khác tại Hà Nội hiện nay, như cha Trịnh Duy Công, cha Phạm Minh Triệu, cha Cường, cha Toản…. thì quí vị sẽ thấy những gì con nói ở đây còn thua xa, những bài giảng chính con cũng chỉ biết ‘trợn mắt, há miệng” mà nghe. Bởi vì, trước bản lĩnh của các vị thì chính bản thân con cũng phải gọi bằng..... cụ.”
Trước khi chấm dứt chương trình, Giáo Sư Nguyễn Lý Tưởng đã đại diện Phong Trào Giáo Dân trao tặng Linh mục Nguyễn Văn Khải một tấm plaque vinh danh cha Khải và giáo dân Thái Hà là những người đã được chọn trúng giải Tự Do Tôn Giáo Nguyễn Kim Điền năm 2010, nhưng đã không thể lãnh giải được vào lúc đó.
Sau cùng, vẫn như một phát ngôn viên của Thái Hà và phong trào giáo dân Hà Nội kiên cường đòi công lý từ tay bạo quyền phản dân hại nước, linh mục Nguyễn Văn Khải trân trọng cám ơn sự hỗ trợ của cộng đồng hải ngoại đối với Thái Hà và công cuộc đấu tranh vì công lý của người dân trong nước.
Ban tổ chức cũng kêu gọi mọi người ghi danh làm thành viên ủng hộ dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam. Cần thêm chi tiết về việc này, xin gọi: (714) 583-8041, hoặc email: hoiannhandcctvn@yahoo.com
Phạm Đình Nguyệt San Hiệp Nhất
Phát Biểu của GS Nguyễn Lý-Tưởng (Diễn Đàn PalTalk ngày 28/8/2011)

Kính thưa quý vị và quý bạn đang theo dõi Diễn Đàn... Tôi xin tự giới thiệu: Tôi là Nguyễn Lý-Tưởng, năm nay đã ngoài 70 tuổi, hiện cư trú tại California, Hoa Kỳ. Trước 1975, tôi là Giáo sư, nhà văn, nhà báo, nhà hoạt động chính trị và là Dân Biểu Việt Nam Cộng Hoà nhiệm kỳ 1967-1971, thuộc đơn vị ứng cử tỉnh Thừa Thiên. Từ 1975 đến 1988, gần 13 năm, tôi bị CSVN bắt giam trong nhà tù cải tạo và trải qua các nhà giam: làng cô nhi Long Thành (tỉnh Đồng Nai), trại giam Thủ Đức, Hà Tây, Nam Hà, nhà giam Hỏa Lò Hà Nội, trong đó có 3 lần bị cùm một chân trong nhà kỷ luật. Năm 1992, tôi bị bắt lần thứ hai, bị kết tội hoạt động lật đổ chính quyền và bị giam tại Phan Đăng Lưu (Trước chợ Bà Chiểu Gia Định), 3 C Bến Bạch Đằng, Saigon (nay là đường Tôn Đức Thắng) tức Cục An Ninh Điều Tra của Thành Phố và trại giam Chí Hòa, từ tháng 6/1992 đến tháng 7/1993 đúng 13 tháng bị biệt giam trong phòng tối. Tổng cộng hai lần tù dưới chế độ CSVN là 14 năm. Năm 1994, tôi và gia đình được định cư tại Nam Cali, Hoa Kỳ. Tôi vẫn tiếp tục tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo. Hiện nay, tôi là Chủ Tịch Hội Đồng Lãnh Đạo Trung Ương Đại Việt Cách Mạng Đảng. Theo yêu cầu của anh chị em phụ trách Diễn Đàn hôm nay, tôi sẽ trình bày về vấn đề “Tự Do Tôn Giáo tại Việt Nam”... Thưa quý vị và quý bạn, Ngày 15/7/2011, Linh Mục Tađêô Nguyễn Văn Lý, người tù nhân lương tâm ở Huế, đã viết Lời Kêu Gọi Thứ 44 gửi đến đồng bào trong nứơc và hải ngoại kêu gọi “kiên trì hiệp thông ăn chay cầu nguyện cho Tổ Quốc Việt Nam”...Ngài nói: “Công lý và Hoà bình, chúng ta phải đòi hỏi trên đường phố, trong trại giam luôn đầy nứơc mắt và máu...” “Mọi nơi, mọi lúc, người dân vô tội chiụ bất công, luôn phải trả giá rất đắt cho sự quật khởi của mình” “Đại nạn Tàu thuộc lần thứ 7 không chỉ cận kề Trước mắt mà thực chất đã xảy ra dần dần qua các sự kiện cụ thể...” Sau lần kêu goị thứ 44 đó, mặc dù đang bị bệnh nặng, ngài vẫn bị công an bắt đưa trở lại nhà tù. Linh Mục Nguyễn Văn Lý là ai? Cả thế giới đều biết ngài là một người tu hành, một Linh Mục đã can đảm nói lên sự thật. Ngài đã từng kêu lên “Tự Do Tôn Giáo hay là chết!”. Lời nói ấy có nghĩa là ở Việt Nam không có tự do tôn giáo. Mới đây, trong cuộc tiếp xúc với đồng hương gồm đủ mọi thành phần tôn giáo...tại Trung Tâm Công Giáo VN giáo phận Orange (Nam Cali) do Phong Trào Giáo Dân VN hải ngoại tổ chức, Linh Mục Phêrô Nguyễn Văn Khải (Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, Hà Nội) đã khẳng định: “Việt Nam không có tự do tôn giáo”. Ngài nói: “Ai bảo Việt Nam có tự do tôn giáo thì người đó, thứ nhất là người nói dối. Nếu không phải là người nói dối thì là người sợ hãi, sợ đến nỗi tê liệt con người không dám nói thật. Nếu không phải là người sợ sệt thì là người cái đầu có vấn đề. Nếu không phải là người cái đầu có vấn đề thì là cuộc sống có vấn đề. Cuộc sống có vấn đề nên công an nó nắm được. Nếu cuộc sống không có vấn đề thì người ấy là công an!” Ngài nói tiếp: “Cháu rất buồn vì trong nước cháu cũng nghe, ra ngoài cháu cũng nghe có rất nhiều người nói: Ối Giời ôi! Việt Nam bây giờ có tự do tôn giáo rồi! Ngừơi Việt Nam nói, người ngoại quốc nói. Bằng chứng là bây giờ xây dựng nhà thờ, thánh thất...tự do...bây giờ đi nhà thờ tự do...bằng chứng là người đến nhà thờ đầy tất cả, và bằng chứng là các linh mục, tu sĩ, các hoà thượng, thượng tọa đi ra, đi vào nước tự nhiên như không vậy...” Họ lấy bằng cớ đó để khẳng định Việt Nam có tự do tôn giáo. Nhưng theo cháu là ngừơi sống ở Việt Nam thì cháu thấy, đấy là kiểu dối trá. Việt Nam thực sự không có tự do tôn giáo, mà tự do tôn giáo đã bị vi phạm nghiêm trọng...” Cha Khải đã chứng minh: CSVN đã “vi phạm tự do tôn giáo” 1. Phân biệt đối xử về mặt xã hội, 2. Phân biệt đối xử về lãnh vực chính trị, không được tham gia vào bộ máy chính quyền.| 3. Phân biệt đối xử về lãnh vực kinh tế, 4. Phân biệt đối xử về văn hoá, giáo dục, y tế, từ thiện... Hôm nay, tôi cũng nói: “Tại Việt Nam không có tự do tôn giáo” Kính thưa quý vị và quý bạn, Tôn giáo là phần cao nhất trong sinh hoạt tinh thần của con người. Con người đi từ ăn mặc, nhà ở, giải trí, văn chương, nghệ thuật, triết lý, chính trị...Và cao hơn tất cả các nhu cầu đó là TÔN GIÁO. Đó là NIỀM TIN của mọi người. - Một khi tôn giáo đã được thành hình, đã được mọi người tin theo thì khó mà tiêu diệt được. Một chế độ chính trị có thể kéo dài vài chục năm, vài trăm năm rồi cũng có ngày tàn. Nhưng tôn giáo, một khi đã thành tổ chức rồi, một khi đã có người nhận rằng đó là chân lý và đã tin theo rồi, thì dù chính quyền có đàn áp dã man, dù phải mất mạng sống...người ta vẫn không từ bỏ niềm tin của mình. Từ xưa tới nay, đã có biết bao triều đại vua chúa cấm đạo mà đạo vẫn còn, và còn phát triển mạnh hơn trước. - Cộng Sản tự cho rằng mình là ưu việt và chủ trương tiêu diệt, loại bỏ tất cả mọi tư tưởng khác ngoài chủ nghĩa Cộng Sản để chủ nghĩa Cộng Sản được độc tôn. Cộng Sản cho rằng tôn giáo là thuốc phiện, là ru ngủ, là lừa dối và không chấp nhận cho tôn giáo được tồn tại. Do đó, họ đã đưa ra mọi chủ trương, chính sách nhằm tiêu diệt tôn giáo hoặc biến tôn giáo thành tay sai của họ. Tại Liên Xô, từ khi Cộng Sản lên nắm chính quyền năm 1917 (cho đến ngày chế độ Cộng Sản sụp đổ năm 1991) cũng như tại các nước Cộng Sản khác (trong đó có Việt Nam), đảng Cộng Sản đã ra sức ngăn cấm, đàn áp dã man các nhà lãnh đạo hoặc tín đồ của các tôn giáo, tịch thu tài sản, nơi thờ tự, các cơ sở văn hóa giáo dục, y tế, xã hội như nhà thờ, chùa chiền, thánh thất, đền miếu, tu viện, trường học, bệnh viện, viện mồ côi,v.v...Cài cán bộ đảng viên vào tổ chức tôn giáo, mua chuộc và biến người của tôn giáo thành tay sai mục đích tiêu diệt tôn giáo (chúng ta thường gọi những người đó là giáo gian, là quốc doanh...) . Cộng Sản Việt Nam luôn gây khó khăn cho các tôn giáo trong vấn đề điều hành nội bộ của các Giáo Hội. Đặc biệt là Giáo Hội Công Giáo từ 1954 tại miền Bắc và từ 1975 đến nay trên toàn lãnh thổ Việt Nam từ Nam chí Bắc. Vấn đề đào tạo Linh Mục, thu nhận các tu sinh cho các chủng viện phải qua sự kiểm soát, gạn lọc của chính quyền, nhất là về lý lịch. Những tu sinh xuất thân từ những gia đình cựu sĩ quan hay viên chức trong chế độ VNCH trước 1975 đã gặp rất nhiều trở ngại trong vấn đề hiến dâng cuộc đời để phục vụ cho Giáo Hội, cho đồng bào. Cộng Sản cho người theo dõi, báo cáo tư tưởng của các tu sinh và bắt buộc các chủng sinh phải học về chính trị và chủ nghĩa Cộng Sản. Giáo Hội Công Giáo muốn phong chức cho các tân Linh Mục hay các tân Giám Mục thì phải xin phép chính quyền Cộng Sản và phải được chính quyền đồng ý. Cộng Sản đặt ra Luật Pháp với mục đích lừa dối mà thôi. Pháp Lệnh về Tôn Giáo của Hồ Chí Minh đưa ra vào năm 1955 tại miền Bắc, thực tế không được thi hành. Việc áp dụng Luật Pháp của cộng sản Việt Nam tại miền Bắc từ 1954 và tại miền Nam từ 1975, trên thực tế chỉ là Luật Rừng, không có trong Hiến Pháp và Luật Pháp của cộng sản. Sắc Lệnh về Tín Ngưỡng và Tôn Giáo đã được Quốc Hội cộng sản thông qua ngày 18-06-2004 và có hiệu lực từ ngày 15-11-2004 là chỉ để “hợp thức hóa” chủ trương tiêu diệt tôn giáo của cộng sản Việt Nam đã có từ 1954 tại miền Bắc và từ 1975 đến nay trên cả nước. Cộng sản Việt Nam che dấu, lừa dối mãi, đến ngày hôm nay cũng phải lòi đuôi hay đúng hơn là vỗ ngực tự xưng “chính ta đây” và cộng sản đã công khai xác nhận chủ trương “tiêu diệt tôn giáo” qua Pháp Lệnh 18-06-2004 này. Luật Pháp chỉ có giá trị khi đem ra áp dụng, đem ra thi hành. Tại Hoa Kỳ, người dân tôn trọng Luật Pháp nên xã hội ổn định, mọi người được hưởng các quyền tự do dân chủ, được Hiến Pháp và Luật Pháp bảo vệ. Tại Việt Nam, từ thời thực dân, phong kiến đến chế độ cộng sản vì Luật Pháp bất công nên người dân không tôn trọng. Do đó, dù Luật Pháp có chặt chẽ, có khắt khe đến mấy vẫn không áp dụng được. Cụ thể là từ 1945 đến nay, cộng sản chủ trương tiêu diệt tôn giáo, đưa ra những chính sách rất bất công đối với tôn giáo... Nhưng Tôn Giáo chẳng những không bị tiêu diệt mà vẫn tồn tại, trong âm thầm vẫn cịn phát triển, còn có người theo. Ngày 21/8/2011 vừa rồi, tại Trung Tâm Công Giáo Việt Nam Giáo phận Orange, LM Nguyễn Văn Khải đã đưa ra nhận xét: “Tôn giáo phát triển theo quy luật rất mầu nhiệm, càng bị đánh đập, càng bị bách hại lại càng phát triển”...Qua chiều dài lịch sử, điều nhận xét đó rất đúng và chúng tôi cũng đồng quan điểm như trên. Kính thưa quý vị và quý bạn, Tại Việt Nam hiện nay chỉ có tôn giáo là có thể quy tụ được quần chúng, là một sức mạnh to lớn có thể vận động dân chúng đứng lên lật đổ chế độ Cộng Sản. Những biến cố gần đây chứng tỏ được sức mạnh của tôn giáo. Nếu các tôn giáo biết đề cao cảnh giác trước âm mưu chia rẽ của Cộng Sản và biết đoàn kết lại với nhau thì có thể tạo được sức mạnh cứu nước, cứu dân tộc trong tương lai. Trong các cuộc đấu tranh để xóa bỏ chế độ Cộng Sản thì cuộc đấu tranh cho TỰ DO TÔN GIÁO là quan trọng nhất, mạnh mẽ nhất và bền bĩ nhất. Vấn đề tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền và đặc biệt là tự do tôn giáo là nhiệm vụ của cả Dân Tộc Việt Nam chúng ta chứ không phải của một cá nhân nào. Hàng trăm năm trước, dân tộc Việt Nam đã tranh đấu giành độc lập, chống bất công, đòi tự do tôn giáo cho mình rồi. Đặc biệt dưới chế độ Cộng Sản từ 1975 đến nay, cuộc chiến đấu cho tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền vẫn còn tiếp tục từ thế hệ nầy qua thế hệ khác, ở trong nước, ở ngoại quốc...Không nơi nào mà không có ngọn lửa đấu tranh, không thời điểm nào mà không có những người yêu nước, yêu tự do đứng lên đấu tranh chống lại chế độ Cộng Sản Việt Nam. Không kể già, trẻ, nam giới hay phụ nữ, người thành thị hay người thôn quê, kể cả người dân tộc thiểu số...đều đã dấn thân vào cuộc tranh đấu nầy. Có biết bao người yêu nước, biết bao nhà lãnh đạo các tôn giáo, tu sĩ và tín đồ bị bắt, bị giam cầm. Nhiều người đã bị đem ra xử tử, bị giết hay bị chết vì đau ốm, hay vì bị đày đọa trong các nhà tù. Phong Trào Tranh Đấu cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo là của tất cả mọi người chúng ta, của Dân Tộc Việt Nam chúng ta, dù là người Cộng Sản thì họ cũng phải có bổn phận tranh đấu cho lý tưởng đó. Nếu đi ngược lại tức là phản lại Dân Tộc, phản bội Tổ Quốc. Và chúng ta biết rõ khẩu hiệu “Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc” do Việt Minh (Cộng Sản) đưa ra năm 1945 chỉ là để lừa dối dân tộc Việt Nam. Trên thực tế, Cộng Sản chủ trương tiêu diệt tôn giáo, chủ trương độc tài, phản dân chủ, không tôn trọng nhân quyền, làm tay sai cho Cộng Sản Liên Xô và Cộng Sản Trung Quốc, cắt đất biên giới, cắt vùng biển Vịnh Bắc Việt dâng cho Trung Quốc...nên chúng ta phải tranh đấu để xóa bỏ chế độ cộng sản. Nếu đời chúng ta chưa thành công thì con cháu chúng ta sẽ tiếp tục cho đến khi nào dân tộc chúng ta thoát khỏi chế độ Cộng Sản độc tài, nhân dân Việt Nam được hưởng một cuộc sống tự do, dân chủ thực sự, được hưởng một cuộc sống thanh bình hạnh phúc thực sự, chúng ta mới có quyền nghỉ ngơi. Vì thế, chúng ta phải: - tán đồng và hỗ trợ những cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo khởi xướng ở trong nước đặc biệt do các vị lãnh đạo các tôn giáo đang thực hiện. - tán đồng và ủng hộ những nỗ lực tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền do những tổ chức hay cá nhân khởi xướng ở trong nước. - cực lực phản đối và tố cáo trước công luận thế giới về những hành động đàn áp, khủng bố đối với những người đang tranh đấu ôn hòa cho các quyền căn bản của con người. - cùng với các tổ chức có cùng một mục đích, đẩy mạnh cuộc tranh đấu cho tự do, dân chủ tại Việt Nam tiến tới việc xây dựng một nước Việt Nam thịnh vượng, công bằng và tiến bộ, để mọi người được sống xứng đáng với nhân phẩm của mình. Trước âm mưu của Cộng Sản nhằm gây chia rẽ tôn giáo, địa phương, phe nầy, nhóm nọ hòng làm suy yếu lực lượng người Việt tỵ nạn, chúng ta cần cảnh giác đề phòng và phải tạo điều kiện hợp tác với nhau giữa những người khác tôn giáo, khác tổ chức chính trị, địa phương hay thành phần xã hội. Chúng ta phải tuyệt đối tránh những lời nói hay việc làm có hại cho tinh thần đoàn kết giữa đoàn thể hay cá nhân trong Cộng Đồng. Gần đây, nhiều người đã vội vàng tin tưởng và hy vọng vào “chủ trương hòa giải dân tộc” của Cộng Sản dựa trên những phát ngôn không chính thức của những lãnh tụ đảng cộng sản Việt Nam đã về hưu... Nếu quả thật cộng sản Việt Nam muốn thực hiện hòa hợp hòa giải dân tộc thì trước hết phải thực thi các quyền tự do dân chủ cho dân, phải công nhận đối lập chính trị, quyền bầu cử, ứng cử, quyền tự do ngôn luận, quyền tự do tôn giáo, quyền tự do cư trú và đi lại của người dân, trả lại tài sản cho các giáo hội và tài sản của người dân đã bị cộng sản chiếm đoạt sau ngày 30/4/1975, phải tôn trọng các nơi thờ tự, mồ mả, lăng miếu, các di tích lịch sử của các gia đình và dòng họ...Bao giờ những điều nói trên được thực thi, lúc đó mới nói đến chuyện hòa giải dân tộc... Tôi xin ngưng phần phát biểu ở đây để nhường lời lại cho quý vị và quý bạn tham gia Diễn Đàn. Xin cám ơn quý vị và quý bạn GS Nguyễn Lý-Tưởng

Lm Nguyễn Văn Khải tranh đấu cùng khối tu sĩ giáo dân Thái Hà, Hà Nội Kính gởi quý vị Bài Giảng của linh mục Nguyễn Văn Khải (Dòng Chúa Cứu Thế - Thái Hà) vào ngày 6 tháng Chín-2009 vừa qua, nói đến "nhiều kiểu CÂM đang trói buộc chúng ta, làm cho chúng ta tha hoá. Đừng câm điếc mà hãy can đảm "nói thẳng nói thật", "nói Lời Công Lý lời Sự Thật". Đừng câm điếc " bị ru ngủ trong những lời xảo trá mê hoặc của thế gian!". Đừng câm điếc về nhân cách và tâm linh mà không dám có hành động tuyên xưng đức tin Công Giáo. Đừng câm điếc "khi thấy dối trá lộng hành.... khi thấy bất công tràn lan mà chúng ta không dám lên tiếng bảo vệ SỰ THẬT....lại ngậm miệng ăn tiền, không dám lên tiếng chống lại bất công!". Bấm vào hàng sau đây để nghe trọn bài giảng: http://audio.freevietnews.com/060909khai.m3u
Right click/Save Target As... to download: http://audio.freevietnews.com/060909khai.mp3
Bài Giảng của Lm Nguyễn Văn Khải Thái Hà ngày 6.9.2009 Sự Câm Điếc về Nhân Cách và Tâm Linh Kính thưa Cộng Đoàn, Chúng ta biết người bị câm điếc nói không được, nghe cũng không được. Khi trò chuyện với họ, chúng ta phải nói lớn tiếng, và phải dùng nhiều cử điệu. Thế nhưng giữa họ và chúng ta nhiều khi cũng chẳng hiểu nhau được bao nhiêu, và cuộc đối thoại nhiều khi lâm vào cảnh bế tắc. Và từ đó chúng ta ít nói chuyện với người câm điếc. Và vì thế, người câm điếc thường bị bỏ rơi, bị cô đơn buồn khổ. Chúa Giêsu hiểu cái khổ ấy của người câm điếc. Cho nên, hôm nay khi gặp một anh câm điếc là Chúa đã chạnh lòng thương anh, và Chúa tìm cách cứu chữa anh. Chúa tách anh riêng ra một chỗ. Chúa kéo anh ra khỏi đám đông.
Phải nói là Chúa rất tế nhị đấy. Chúa kéo anh ra khỏi đám đông, để anh không trở thành trò cười cho thiên hạ! Rồi Chúa mới đặt tay vào lỗ tai anh, nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh theo cách chữa bệnh của người đương thời. Rồi sau cùng, Chúa mới nói "Ephata, hãy mở ra". Và kết quả là tai anh đã mở ra, lưỡi anh đã mở ra, anh đã nghe được và anh nói được. Chúng ta thấy Chúa đã chứng tỏ tình thương và quyền năng của Ngài.Việc làm và lời nói của Chúa chứng tỏ Chúa là đấng Mê-si-a (Messiah) đã được tiên tri I-sai-a (Isaiah) loan báo trong Bài Đọc Thứ Nhất mà chúng ta đã nghe. Quả thật Chúa Giêsu là Đấng Mê-si-a Đấng đã phải đến để chữa lành cho mọi tật nguyền, để cho kẻ mù được thấy, kẻ điếc được nghe, kẻ câm được nói, kẻ què được đi. Chúa Giêsu đến giải phóng chúng ta khỏi mọi sự trói buộc của sự Dữ, mà sự dữ thể lý cũng vẫn là sự Dữ và cũng cần phải được mở ra. Chúng ta hôm nay tuy phần lớn không bị câm điếc về phương diện thể lý, nhưng chúng ta cũng vẫn cần được Chúa chữa lành. Vẫn cần được Chúa mở tai, mở lưỡi. Vì chúng ta biết bản thân mình ít nhiều mình đang bị câm điếc về một phương diện nào đó, về một lãnh vực nào đấy. Ít nhiều, chúng ta đang bị câm điếc nhân cách. Ít nhiều, chúng ta đang bị câm điếc tâm linh. Có thể ít nhiều chúng ta đang bị câm. Là câm khi chúng ta không dám công khai tuyên xưng niềm tin vào Chúa. Đi học ở giảng đường, thầy giáo hỏi "ở đây những ai là Công Giáo?". 10 người Công Giáo đấy, nhưng may lắm có 1 người dám đường hoàng giơ tay đứng dậy "thưa thầy em đây Công Giáo". Chúng ta đang câm, khi không dám công khai tuyên xưng niềm tin vào Chúa, không dám mở miệng nói về tình yêu Chúa cho người xung quanh. Chúng ta đang câm không không biết trò chuyện với Chúa, không biết cầu nguyện với Chúa, không biết tạ ơn Chúa, không biết xin ơn Chúa. Chúng ta đang câm, khi không biết nói những lời tử tế với người xung quanh. Không biết nói những lời tốt đẹp với mọi người chúng ta gặp gỡ. Chúng ta đang CÂM, khi thấy dối trá lộng hành, mà chúng ta không dám lên tiếng bảo vệ SỰ THẬT! Chúng ta câm, khi thấy bất công tràn lan mà chúng ta lại ngậm miệng ăn tiền, không dám lên tiếng chống lại bất công! Bao nhiêu kiểu CÂM đang trói buộc chúng ta, làm cho chúng ta tha hoá. Làm cho cuộc sống này hóa ra khô cằn, ích kỷ, đảo điên, dối trá, và đầy bạo lực. Ít nhiều, chúng ta đang bị câm. Nếu chân thành với chính mình, chúng ta sẽ thấy như vậy. Nhưng không chỉ có như vậy, nếu chân thành với chính mình, chúng ta còn thấy mình ít nhiều đều là những người điếc. Là điếc khi chúng ta không muốn nghe lời Chúa. Là điếc, khi chúng ta không nghe được tiếng nói của Chúa ngang qua cuộc sống này. Là điếc, khi chúng ta không còn muốn nghe những lời răn bảo, xuất phát từ tình yêu thương của những người có trách nhiệm. Là ĐIẾC, khi chúng ta không còn nghe được lời Chân Lý, nghe được tiếng nói của Công Bằng. Là điếc, khi chúng ta để mình bị ru ngủ trong những lời xảo trá mê hoặc của thế gian! 
Cha Nguyễn Thanh Sơn Dòng Chúa Cứu Thế ở Hoa Kỳ có nói một câu thơ vui không xuất bản, rằng thì là "này em ơi, bồ câu trắng hiền của anh, em đừng nghe những lời ngon ngọt của loài mãng xà rắn độc, kẻo mau chóng em trở thành bồ câu đen bị áp chảo chiên bơ!". Có biết bao nhiều người đã mắc lừa, và đã bị chiên bơ như vậy ! Không chỉ là các cô gái nhẹ dạ cả tin trước những lời đường mật của những anh chàng sở khanh, để sớm biến mình trở thành bồ câu đen bị áp chảo chiên bơ ! Không chỉ là các cô nhẹ dạ cả tin! Biết bao nhiêu người khác chỉ nghe theo những lời đầy giả trá của thế gian này, đầy trên báo chí, tivi/truyền hình, panô/biển quảng cáo! Cho nên, trong khi đấy lại quên mất lời hằng sống từ Trời xuống. Cho nên đang biến mình, biến gia đình mình, biến cộng đồng mình, biến xã hội mình sống trở thành náo loạn! Và biến từng con người trở thành bồ câu đen bị áp chảo chiên bơ ! Có không? May thay, may thay, nhờ Ơn Chúa, từng ngày, cuộc sống này vẫn có những người không bị câm điếc về Nhân Cách. Vẫn có những người nhạy bén về Tâm Linh. May thay, nhờ Ơn Chúa, vẫn có những con người đang nghe được tiếng Chúa. Vẫn có những con người dám nói tiếng Chúa, NÓI THẲNG NÓI THẬT, dám lên tiếng đòi Công Lý. Dám lên tiếng chống lại bất công! Nhờ Ơn Chúa, vẫn có những con người đang nghe được tiếng nói của Sự Thật, tiếng nói của Công Bằng. Tiếng nói của Chúa vẫn đang nghe được! 

Tôi xin kể 3 ví dụ minh họa: -- Chuyện thứ nhất: Năm ngoái, khi vụ Thái Hà Tòa Khâm Sứ nổ ra xong, tôi vào đại học Saigon, một thầy giáo ở đại học quốc gia TPHCM kể cho tôi biết rằng, một giảng viên nọ là đồng nghiệp của thầy trích lời nói của Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, lời đã bị cắt xén, lời đã tách ra khỏi ngữ cảnh. Rồi ông phê bình, ông kết án Đức Giám Mục trên giảng đường, ông trích theo, ông nói leo, ông nói lầm theo đài báo tivi nhà nước, và ông kết án theo, kết án lầm Đức Tổng Giám Mục mình. Lập tức, có một bạn sinh viên giơ tay phát biểu. Bạn không đồng ý vì kiểu trích dẫn bình luận thiếu khoa học của vị giảng viên kia. Chẳng những thế, bạn còn lên trước giảng đường, trao cho vị giảng viên nọ một bản photo bài phát biểu đầy đủ của Đức Tổng Giám Mục Hà Nội ở Ủy Ban Nhân Dân thành phố. Kết cục, giảng viên kia mất hứng, đỏ mặt, biện bác chiếu lệ rồi ...tắt đài. Trong khi ấy, một tràng pháo tay nổ ra để cám ơn bạn sinh viên nọ. Thầy giáo kể lại chuyện này cho tôi, khen rằng: công nhận, em sinh viên đấy có bản lĩnh! Tôi thấy đấy là một người trẻ can đảm. Tôi thấy đấy là một người trẻ đã được Chúa mở lưỡi cho, và đã được Chúa mở tay cho. Bạn đã nghe được lời Công Lý, lời Sự Thật. Và Chúa đã mở lưỡi cho bạn. Bạn đã dám lên tiếng nói lời Công Lý, lời Sự Thật giữa giảng đường! -- Chuyện thứ hai: Một lần đi thăm nhóm di dân ở phố Đoàn Thị Điểm, tôi gặp một chị ô-xin, nghĩa là một chị giúp việc nhà. Chị này thường tìm cách hoàn tất công việc bổn phận trong ngày, để chiều tối có thể đến nhà thờ gặp gỡ mọi người, đi lễ, cầu nguyện. Bà chủ thấy thế, thì hay trì chiết chị. Một lần bà nói, "Theo đạo thì được cái gì ? Được cái gì mà theo? Đi nhà thờ thì được cái gì mà suốt ngày đi? Có được đồng tiền nào đâu? Lễ gì mà lễ? Nhà thờ gì mà nhà thờ? Có mà đi xem giai thì có!" Sau nhiều lần chịu đựng, chị ô-xin này, lần này mạnh mẽ đáp lại rằng: "Vâng, tôi không làm thiệt hại gì bà, thì bà đừng xen vào việc của tôi! Bà bảo tôi theo đạo không được gì, nhưng nếu cho tôi cả cái gia nghiệp của nhà bà, để bảo tôi bỏ đạo, tôi cũng không bỏ đâu! Bà bảo tôi đến nhà thờ không được gì, đúng đấy, nhưng còn hơn bà suốt ngày nằm dài ở nhà, xem mấy cái cảnh uốn éo trên tivi, rồi đi ra, rồi đi vào, rồi bộ nọ, rồi bộ kia, rồi ăn, rồi ngủ, mà kết cục có được chồng con thương yêu hơn đâu! Bà bảo tôi đến nhà thờ xem giai, đúng đấy! Cha là con giai, mà Chúa cũng là con giai!" 
Tôi thấy chị ô-xin đấy, lưỡi đã được Chúa mở ra! Chị đã can đảm nói lên Sự Thật, và kết cục, bà chủ từ đấy bớt đay nghiến, và biết tỏ ra tôn trọng chị ta hơn!
-- Chuyện thứ ba: Một bà ở quận Hai Bà Trưng có chồng là họa sĩ, không thực hành đạo lâu năm. Hai ông bà tuổi gần 70 nhưng vẫn...khiêu vũ rất tốt! Mà bà lại là người dạy ông khiêu vũ cơ ! Nhưng điều làm bà rất khổ tâm là ông lâu năm không xưng tội rước lễ đi nhà thờ. Lần nọ được Chúa soi sáng, bà nói với ông chồng gần 70 của mình rằng: "anh ơi (hai ông bà gần 70 vẫn anh em ngọt sớt)...anh ơi, làm ơn chở em đi nhà thờ một cái. Em chẳng có tiền mà đi taxi hay xe ôm". Ông ngại, nhưng rồi thấy không có lý chối, ông cũng chở. Chở đến nhà thờ, rồi ông về trước. Bà hài lòng. Một thời gian sau, bà nói tiếp: "anh ơi, anh làm ơn khi chở em đến nhà thờ, anh ngồi đâu đấy uống nước quanh cổng nhà thờ, đợi em lễ xong, đưa về ngay. Khỏi mất công thuê xe ôm hay taxi lượt về". Ông miễn cưỡng làm theo. Bà hài lòng. Một thời gian sau, bà lại nài nỉ: "Này anh ơi, anh không canh được giờ nào lễ tan, em ra mà nhiều khi không thấy anh đâu. Thôi, từ nay xin anh vào nhà thờ, ngồi với em luôn một thể! Trong nhà thờ mát mẻ, lại được nghe đàn hát nhiều bài hay. Lễ xong, anh chở em về luôn! Chẳng ai phải tìm ai đợi ai!" Ông miễn cưỡng làm. Bà hài lòng. Một thời gian sau, bà lại nói: "Này anh ơi, đằng nào cũng là cái công anh ngồi trong nhà thờ, đằng nào anh cũng dự lễ từ đầu chí cuối, thôi, anh đi xưng tội một cái! Để rồi anh cũng lên rước lễ như mọi người! Anh thấy đó, anh xưng tội, anh được rước lễ, anh được như mọi người, anh lại còn được bình an thanh thản hạnh phúc nữa đấy!" Rồi bà đưa ông đi xưng tội, ông ngại, nhưng cũng xưng. Thế là bà mãn nguyện!
Thế đấy, từng bước, lưỡi bà đã mở. Từng bước, tai ông cũng đã mở. Ông chở bà đến nhà thờ, mà thực ra là bà đang chở ông đến với Chúa. Từng bước, bà nói lời chân lý cho ông nghe. Từng bước, ông mở tai nghe được lời Chân Lý qua bà. Từng bước, ông trở về đây với Chúa nhờ bà. Kết cục, bà rất sung sướng giới thiệu "anh đây là chồng con" với tôi ở nhà thờ Saint Mary 37 Hai Bà Trưng. Đẹp không! Kỳ diệu không! Hạnh phúc không! Nghệ thuật dạy chồng có cao không? Cao không ? (vỗ tay). Các bà đây phải học tập bà này, nghệ thuật dạy chồng rất cao, mình dạy mà cũng là nhờ Chúa dạy. Nếu cần bà này ra đây chia xẻ kinh nghiệm làm vợ làm mẹ, tôi mời cho! Kính thưa Cộng Đoàn, Mình biết, thật là hạnh phúc khi mình biết nghe Sự Thật, nói Sự Thật! Thật là hạnh phúc khi mình biết nghe lời Chúa, nói lời Chúa, và làm theo lời Chúa. Hôm nay chúng tôi nghe bài Tin Mừng, thấy Chúa Giêsu chữa lành người câm điếc, Chúa mở tai anh, mở lưỡi anh. Chúng ta cũng cầu xin Chúa mở lưỡi chúng ta, mở tai chúng ta để cho chúng ta biết nói lời Chân Lý, lời Yêu thương, lời sự Sống, lời Tốt đẹp, lời Chúa. Và để chúng ta biết hành động theo Lời Chúa. Nhờ vậy mà chúng ta được hạnh phúc và thành công. Amen. Linh mục Nguyễn Văn Khải Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà ngày 6.9.2009 (source: http://www.dcctvn.net/news.php?id=5116) 
Phỏng Vấn Linh Mục Nguyễn Văn Khải Giáo Xứ Thái Hà - Hà Nội Nguyễn Thị Trâm Oanh
Trong những ngày vừa qua, tin tức về sự kiện giáo dân của giáo xứ Thái Hà liên tục đấu tranh đòi lại tài sản của giáo xứ, được đưa đi khắp nơi. Hôm nay, chị Nguyễn Thị Trâm Oanh đã liên lạc được với LM Nguyễn Văn Khải của giáo xứ Thái Hà, và xin mời quý bạn đọc theo dõi buổi nói chuyện của LM Khải từ Hà Nội. Đoạn 1
Đoạn 2
Đoạn 3
Đọan 4 Đoạn 5
Lm Nguyễn văn Khải, Phát Ngôn Viên Giáo Xứ Thái Hà, trả lời Radio France International (RFI 12.28.2009) Ngày 28.12.2009 Ðể nghe Ðể download
(Trích đoạn audio) Anh Vũ, RFI: Năm tới đây (2010) là một năm công giáo Việt Nam có nhiều sự kiện ý nghĩa, đó là Năm Thánh vừa khai mạc, vừa là năm Linh Mục Việt Nam. Nhìn lại năm 2009 cũng là năm có nhiều biến động đối với công giáo Việt Nam, và các Cha cũng đã gặp các khó khăn nhất định. Vậy Cha có suy tư gì về những sự kiện đã trải qua? Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải Dòng Chúa Cứu Thế, Thái Hà: -- Chúng tôi luôn luôn cám ơn Chúa, bởi vì chúng tôi cảm nhận tất cả mọi sự đều là ân huệ Chúa ban cả. Chúng tôi cũng cám ơn mọi người, nhất là những người thiện chí luôn luôn hiệp thông với chúng tôi trong những cơn gian nan thử thách, để cầu nguyện cho chúng tôi và nâng đỡ cho chúng tôi cách này cách khác. -- Chúng tôi thấy, phải nói rằng là qua những cơn gian nan thử thách khó khăn mà chính quyền ở đây gây ra cho giáo xứ Thái Hà, giáo xứ chúng tôi trở nên đoàn kết hơn. Lòng tin của giáo hữu trở nên xác tín hơn, mạnh mẽ hơn. Lòng bác ái của giáo hữu trở nên rộng rãi hơn, nhờ hiệp nhất với những người thiện chí để sống những giá trị Tin Mừng mà Chúa mời gọi.
-- Để phục vụ Cộng Đồng xã hội và Giáo Hội. Nhất là phục vụ những người nghèo khổ. Chúng tôi thấy chưa bao giờ mà giáo xứ Thái Hà chúng tôi có thể phục vụ được nhiều người nghèo khổ vất vả như thể trong hai năm vừa qua. 
Lm Nguyễn văn Khải bênh vực giáo dân xuống đường tranh đấu cho Thái Hà
-- Trước những khó khăn xảy ra thì chúng tôi thấy ở Việt Nam này cũng bình thường thôi. Ở Giáo xứ Thái Hà chúng tôi hơn nữa thế kỷ vừa rồi, lúc nào mà chẳng gặp khó khăn từ phía chính quyền. Chỉ có điều là những khó khăn đấy có được bên ngoài biết đến hay không biết đến mà thôi. Cho nên đối với giáo xứ Thái Hà chúng tôi, những thử thách như ông thấy thì cũng bình thường. Và chúng tôi vẫn tiếp tục sống như thế, và vẫn tiếp tục làm chứng cho Công Lý và Sự Thật như Chúa mời gọi chúng tôi. -- Trong năm 2010 này, như ông biết là Năm Thánh của Giáo Hội Việt Nam cũng là Năm Thánh Linh Mục, và cũng là Năm Thánh của giáo xứ Thái Hà chúng tôi nữa, nhân dịp kỷ niệm 80 năm thành lập Giáo xứ này. Chúng tôi thấy rằng chúng tôi luôn luôn sống lạc quan và hy vọng. Chưa bao giờ chúng tôi mất niềm lạc quan và hy vọng, ngay cả trong những thập niên đen tối nhất và nhiều khó khăn thử thách nhất khi mà các Linh Mục Tu Sĩ của chúng tôi của Tu Viện chúng tôi bị trục xuất, bị bắt bớ, bỏ tù! -- Hiện nay, chúng tôi thấy là chưa bao giờ Tu Viện chúng tôi, Giáo Xứ chúng tôi, sống sức sống của Tin Mừng mạnh mẽ cho bằng như hiện nay. Và chưa khi nào chúng tôi thấy có nhiều hy vọng và lạc quan như hiện nay. Tất nhiên, tôi nói như vậy, là vì khó khăn thử thách vẫn ở trước mặt rất nhiều!. RFI: Về mối quan hệ giữa Thái Hà với chính quyền, Cha có hy vọng đối thoại để đi đến hòa giải? (...) Đối với nhà thờ chúng tôi, chính quyền nói là tạo điều kiện thuận lợi cho chúng tôi, từ xưa đến nay có thể nói là không có đâu! Nhưng mà mặc dù vậy, vào dịp Giáng Sinh này, chính quyền các cấp cũng đến các nhà thờ và các Tòa Giám Mục để chúc mừng Giáng Sinh..... Chúng tôi ghi nhận thiện chí của họ, nhất là từng cá nhân các cán bộ tới đây chúc chúng tôi... -- Chúng tôi thấy rằng như thế là một hình thức đối thoại, và khả năng đối thoại đang mở ra nhiều hơn. Trước đây, không bao giờ chúng tôi gởi đơn từ mà nhà nước mời chúng tôi lên nói chuyện cả, dù là họ chỉ nói cái quan điểm và lập trường của họ chớ họ không nghe chúng tôi. Dù chưa phải là đối thoại chân thật, nhưng bước đầu là hai bên cũng đã có gặp nhau, và họ đã mời chúng tôi lên. -- Những căng thẳng giữa hai bên, chúng tôi dám nói thẳng ra với Cộng Đồng quốc tế và Cộng Đồng Việt Nam. Thì cái đó là một bước tiến. Cho nên chúng tôi luôn tin tưởng xu thế đối thoại của thời đại, luôn tin tưởng vào tiến trình dân chủ hoá đang diễn ra trên toàn thế giới. Tất nhiên là ở Việt Nam chúng tôi, chính quyền dù là độc tài toàn trị thật, nhưng cũng phải mở ra dần dần. Cũng phải đi theo tiến trình dân chủ chung của thế giới, chứ không thể nào mà đóng mãi được. RFI: Xin hỏi cha một câu cho mùa Giáng Sinh năm nay, và để chào đón Năm Mới, Cha có muốn nhắn gởi điều gì? -- Cầu xin Chúa ban cho chúng tôi được mạnh mẽ trong Đức Tin, được phấn khởi trong Đức Cậy, và được nhiệt thành trong lòng yêu mến Thiên Chúa để phục vụ người nghèo, đặt trên giá trị của Tin Mừng và Công Lý. Mọi người trong giáo xứ chúng tôi tiếp tục cầu xin Chúa cho chúng tôi được hiệp nhất với nhau, sinh động hơn, mạnh mẽ hơn, để làm chứng cho những giá trị tốt đẹp mà Chúa muốn trao ban cho con người và phục vụ những người nghèo khổ trên thế gian này. 
(post thêm)
TƯỜNG TRÌNH VỤ THẦY NGUYỄN VĂN TẶNG Dòng Chúa Cứu Thế BỊ CÔNG AN CƯỚP VÀ ÐÁNH ÐẬP DÃ MAN Tổng Giáo Phận Hà Nội Giáo xứ Thái Hà-DCCT Hà Nội
Hà Nội, ngày 20 tháng 1 năm 2010
TƯỜNG TRÌNH
(V/v Thầy Antôn Nguyễn Văn Tặng, bị Công an Hà Nội cướp đường và đánh đập dã man)
Kính trình Cha Bề Trên Giám Tỉnh
Nhân có đoàn linh mục Hà Nội vào thăm Ðồng Chiêm, thầy Antôn Nguyễn Văn Tặng và cha Giuse Nguyễn Văn Phượng cũng lên đường cùng một số anh chị em giáo dân các giáo xứ Nhà Thờ Lớn, Hàng Bột, Hàm Long, Thái Hà.
Trong lúc cha Phượng đang đợi đoàn linh mục ở nhà thờ Nghĩa Ải thì thầy Tặng và các giáo dân đi trước vào Ðồng Chiêm. Khoảng 10 h sáng, khi cách nhà thờ Ðồng Chiêm khoảng 100 m, thì thầy điện thoại báo cho con biết là cả nhóm đang bị một nhóm công an xông ra chặn đường, cướp đi của thầy một cái túi xách, bên trong có một chiếc áo dòng, một máy ảnh và một máy quay phim, một điện thoại.
Thầy cũng báo cho con biết là có khoảng 20 công an viên xông vào đánh thầy, nhưng chưa bị thương nghiêm trọng. Thấy nguy hiểm, thầy và các giáo dân đã chạy vào nhà một giáo dân gần nhất để bảo toàn tính mạng. Ðấy là nhà ông Chiến, ở phía sau nhà thờ Ðồng Chiêm.
Con đã lập tức báo ngay sự vụ cho cha chính xứ và cha phó xứ Ðồng Chiêm, xin các ngài có cách giúp đỡ thầy và các giáo dân. Lát sau cha xứ Ðồng Chiêm nói với con rằng ngài đã điện thoại báo cho công an xã biết sự vụ này và yêu cầu công an có bổn phận phải bảo đảm sự an toàn cho các tu sĩ, giáo dân đến thăm Ðồng Chiêm.
Khoảng 20 phút sau, qua điện thoại nối được với nhóm giáo dân, con biết Trưởng công an xã An Phú, tên là Hoán, có mặt tại nhà ông Chiến cùng với Phó Trưởng công an huyện Mỹ Ðức. Công an xã yêu cầu thầy và các giáo dân về UBND xã để kiểm tra giấy tờ. Thầy và các giáo dân đã phản đối đòi hỏi trái pháp luật này, nhưng công an cũng khống chế thầy và các giáo dân không cho đi ra khỏi nhà ông Chiến.
Lát sau họ lại đưa ra yêu cầu nếu có cha Hữu ra bảo lãnh thì họ cho đi. Con đã gọi điện thoại ngay cho cha Hữu nói lại yêu cầu này và xin cha Hữu đích thân tìm ra nhà ông Chiến.
Khoảng 10 h 40’ cha Hữu đã có mặt tại nhà ông Chiến, nhưng một mặt công an đã áp lực cha Hữu không được đón tiếp các tu sĩ và giáo dân, mặt khác họ ép buộc thầy Tặng và các giáo dân quay ra khỏi làng, chứ không được vào nhà thờ thăm cha chính phó xứ và giáo dân Ðồng Chiêm.
Cha Hữu liền nhờ một giáo dân chở thầy Tặng và một anh giáo dân ra, các giáo dân còn lại phải đi bộ. Khi tới gần Cầu Xây, cha Hữu dừng lại đợi các bà đi bộ. Trong khi đó, xe chở thầy Tặng và anh giáo dân tiếp tục chạy trước và đến đầu Cầu Xây, thì có bốn, năm công an xông ra đánh thầy Tặng và anh giáo dân. Anh giáo dân bị thương nhẹ, còn thầy Tặng bị thương nặng vào đầu, vào môi, vào mí mắt nên bất tỉnh. Máu me chảy thấm áo anh giáo dân và anh xe ôm. Các giáo dân đã nhận mặt được một số công an đánh người và khẳng định rằng những công an đấy từ nội thành Hà Nội ra Ðồng Chiêm.
Thầy Tặng được đưa về nhà thờ Nghĩa Ải và được cha Bùi Quang Tào, Chính xứ Nghĩa Ải, mời một bác sĩ đến sơ cứu cho đến khi thầy tỉnh vào lúc khoảng 12 h 30. Ngay khi ấy, cha Phượng và các cha TGP Hà Nội hiện diện đã lo liệu đưa thầy về bệnh viện Việt-Ðức.
Khoảng 14 h , thầy được đưa về tới phòng cấp cứu của bệnh viện Việt-Ðức. Tại đây, các bác sĩ đã mau chóng chụp X quang, chụp cắt lớp đầu và siêu âm lòng ngực và bụng cho thầy, đồng thời tiến hành khâu vết thương ở mí mắt thầy- Khâu mất 7 mũi. Các bác sĩ cho biết thầy chỉ bị chấn thương sọ não, còn não bộ bên trong may mắn chưa gặp tổn thương gì nghiêm trọng.
Lúc này là 17 h, thầy đang được các bác sĩ theo dõi ở phòng cấp cứu bệnh viện Việt-Ðức. Có các thân nhân của thầy và các cha các thầy tu viện DCCT Hà Nội và các giáo dân ở cùng thầy. Mọi người nỗ lực cao nhất để cấp cứu thầy và bảo vệ thầy. Xin Cha Bề Trên Giám Tỉnh và quý cha quý thầy đừng quá lo lắng.
Con xin gửi mấy tấm hình các cha chụp lúc thầy vừa bị đánh và được đưa về nhà thờ Nghĩa Ải và hình chụp thầy đang được cấp cứu ở bệnh viện Việt Ðức.
Kính xin Cha Giám Tỉnh và quý cha quý thầy hiệp thông cầu nguyện cho thầy Antôn Nguyễn Văn Tặng và cho các nạn nhân là bạo lực của Công an Hà Nội trong vụ Ðồng Chiêm.
Con: Lm Phêrô Nguyễn Văn Khải CSSR Phát ngôn viên GX Thái Hà-DCCT Hà Nội KÍNH NHỜ QUÝ VỊ PHỔ BIẾN VỀ VIỆT NAM qua emails, websites, blogs paltalk, radio internet....
www.freevietnews.com news,radio,audio,video,cartoons Chúa Nhật ngày 25 tháng 9 năm 2011, buổi nói chuyện tại Seattle của Linh mục Nguyễn Văn Khải Lòng yêu Nước và sự quyết tâm bảo vệ Giáo hội của Linh mục Nguyễn Văn Khải được biểu hiện rõ ràng qua buổi nói chuyện tại Seattle.
( http://www.youtube.com/user/SimonsNguyen )
SEATTLE. Chúa Nhật ngày 25 tháng 9 năm 2011, linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải phát ngôn viên Giáo xứ Thái Hà thuộc Dòng Chúa Cứu Thế tại Hà Nội đã có buổi nói chuyện với Đồng Hương Seattle lúc 2 giờ chiều tại nhà hàng Jumbo. Buổi nói chuyện được khai mạc với phần nghi thức chào cờ và phút mặc niệm được cử hành một cách trang trọng.
Chương trình buổi nói chuyện của linh mục Nguyễn Văn Khải được chia làm 2 phần chính:
Phần đầu linh mục Nguyễn Văn Khải trình bày 2 điểm chính yếu rất thời sự, đó là mối hiểm hoạ mất nước và hiện tình Giáo Hội Công Giáo cũng như các Tôn giáo tại Việt Nam không được nhà nước cộng sản tôn trọng.
Phần thứ hai của chương trình là phần đồng hương tham dự đặt các câu hỏi liên quan đến 2 đề tài trên. Trong phần trả lời các câu hỏi, linh mục Nguyễn Văn Khải đã trả lời từng điểm một một cách rất cụ thể, khá đầy đủ và rõ ràng khiến mọi người đều hoan hỉ kể cả người nghe lẫn người đặt câu hỏi.
Nói về mối hiểm hoạ mất nước, linh mục Khải đã trình bày rất chi tiết qua những sự kiện hết sức đau buồn mà ngài đã từng chứng kiến. Đúng như lời anh MC đã giới thiệu linh mục Nguyễn Văn Khải hiện diện với toàn thể cử toạ hôm nay là một nhân chứng đã sống dưới thời cộng sản. Quả thật ngài đã chứng kiến quá nhiều chuyện đau lòng do đảng csVN gây ra cho đất nước qua kế hoạch mà họ đã bán dần đất nước cho Trung Cộng.
Mở đầu câu chuyện ngài đã xác định ngay với lời lẻ đầy cảm động : “Có người nói, Việt Nam hiện nay đang đứng trước nguy cơ bị Trung cộng xâm lược, bị Trung cộng thôn tính, cháu bảo là nguy cơ quái gì nữa, nó đang xâm lược rồi.( tiếng vỗ tay vang dội cả hội trường kéo dài khá lâu), ngài nói tiếp với nét mặt lộ vẻ đau buồn: “Thật thế, từ 10 năm trước, cháu lên cửa khẩu hữu nghị quan, chỗ gọi Ải nam Quan đấy, thì không thấy đâu nữa, cháu hỏi mấy anh bộ đội biên phòng canh gác ở đó thì họ nói, nó lùi về Trung Quốc 1 cây số rồi, cháu hỏi nó lùi từ lúc nào, họ nói, từ năm 1991, như thế cách đây 20 năm rồi. Đấy cộng sản đã bán nước cho Trung Cộng rồi. Đau lắm các cô bác ơi.”
Đó là lời tâm huyết của vị mục tử đã từng sống trong lòng chế độ cộng sản và đã mục kích được những đau thương của dân tộc trước âm mưu bán nước cầu vinh của đảng cộng sản Việt Nam cho Tàu cộng.
Xin mời quý vị vào link dưới đây để biết bọn cộng sản bán nước cho Tàu Cộng như thế nào:
http://www.youtube.com/user/SimonsNg.../8/shLeNLIrnPU
Linh Mục Khải nói tiếp: “ Có nhiều người bảo nên đoàn kết với đảng cộng sản Việt Nam để chống lại Trung Cộng. xin thưa :Đảng cộng sản có chống Trung Cộng đâu mà mình đoàn kết với họ để chống Tàu cộng. Có người bảo chế độ cộng sản bây giờ thay đổi rồi…thưa cả nhà. Nếu ma quỷ mà biết sám hối thì đã trở thành thánh nhân rồi, cũng vậy nếu cộng sản mà thay đổi thì đất nước đã có dân chủ rồi, chứ không còn độc tài toàn trị nữa đâu. Hòa hợp với cộng sản thì hoá ra mình lại đi hợp tác với đảng cướp à...”
Mời quý vị bấm vào link dưới để nghe phần chứng minh cụ thể:
http://www.youtube.com/user/SimonsNg.../7/eZMh5XFCJEQ
Qua phần trình bày về mối hiểm hoạ mất nước mà linh mục Nguyễn Văn Khải đã dẫn giải một cách rất cụ thể, chắc chắn mọi người đều cùng đồng tình với linh mục để tái xác định rằng:
Đảng cộng sản là kẻ thù số một của dân tộc Việt Nam, chúng đã cam tâm bán dần từng phần đất nước cho Trung cộng để cầu vinh, để bảo vệ cái ghế của họ hầu tiếp tục nắm quyền cai trị đất nước để vơ vét tài sản quốc gia, để cướp của dân lành. Đừng bao giờ mơ ước chuyện hòa hợp, hòa giải hay hợp tác với đảng cộng sản để chống lại Trung Cộng, hoặc để xây dựng đất nước vì chắc chắn đảng cộng sản Việt Nam không bao giờ chống Tàu Cộng, không bao giờ muốn xây dựng đất nước vì họ chỉ lo xây dựng cái đảng cướp của họ thôi.
Nói về Tự do Tôn Giáo, linh mục Nguyễn Văn Khải đã trịnh trọng xác quyết Việt Nam không có tự do Tôn giáo, ngài đã trình bày nhiều chi tiết để minh chứng rằng Việt Nam không có tự do Tôn giáo.
Xin quý vị bấm vào link dưới đây để nghe ngài trình bày rất cụ thể vè phần tôn giáo ở phút thứ hai của phần youtube này:
http://www.youtube.com/user/SimonsNg.../6/wkEhf9MFH4c
Phần giải đáp các âu hỏi của rất nhiều đồng hương đã đặt ra liên quan đến tình hình đất nước cũng như về tôn giáo kéo dài hơn 40 phút, linh mục Nguyễn Văn Khải đã trả lời khá linh hoạt qua từng điểm một. Đặc biệt có một vị đã đặt câu hỏi: Thưa cha Việt Nam có thiếu linh mục không mà Giáo Hội lại phải cho nhà nước vào các Đại chủng viện dạy chủ thuyết Mác –Lê…”
Đây là câu hỏi rất thời sự mà người viết nghĩ rằng những ai quan tâm đến Giáo Hội Việt Nam đều lo lắng vì trong thời gian gần đây có tin là nhà nước VC sẽ đem chương trình giảng dạy cái gọi là “HỌC CÁCH BẢO VỆ ĐẢNG”vào các Đại Chủng Viện kể từ niên học mới. Môn học này còn được gọi là môn “GIÁO DỤC QUỐC PHÒNG”.
Nhân cơ hội này, người viết xin mở dấu ngoặc ở đây để trình bày thêm một chút về vấn đề cái gọi là môn học: GIÁO DỤC QUỐC PHÒNG hay học “CÁCH BẢO VỆ ĐẢNG” cũng thế. Vào khoảng thượng tuần tháng 9, người viết đã nhận được nguồn tin từ Huế, linh mục Giám Đốc Đại Chủng Viện Huế cho hay: Đại Chủng Viện Huế sẽ không có khoá học đó nữa. Ngài cho biết, trong kỳ hè vừa qua, lúc các ban giáo sư của các Đại Chủng Viện có cuộc họp tại Xuân Lộc, trong phiên họp này các ban giáo sư của các ĐCV đã có quyết định thống nhất về môn học đó như sau: Nếu đây là chủ trương của Nhà nước đối với các ĐCV, thì Hội Đồng Giám Mục Việt Nam phải có tiếng nói.
Ngoài ra, vị linh mục Giám Đốc ĐCV Huế còn cho biết: “Trước đây, các Đại chủng sinh tại ĐCV Huế mỗi năm phải để ra 120 tiết học để học các môn học như: Chủ nghĩa Mác–Xít, lịch sử VN chủ yếu là lịch sử đảng cộng sản và môn luật pháp Việt Nam do cán bộ nhà nước vào dạy. Nay linh mục Giám Đốc ĐCV chỉ cho họ dạy 60 tiết thôi và chỉ còn dạy về môn lịch sử và môn pháp luật. Hy vọng chủ trương này của ĐCV Huế sẽ được áp dụng đúng với ý định của vị linh mục tân Giám Đốc ĐCV Huế. Xin mọi người cùng cầu nguyện cho kế hoạch của cha Giám Đốc ĐCV Huế được thành công.
Trở lại câu hỏi của vị giáo dân trên đã đề cập đến việc các Đai Chủng Viện học chủ nghĩa Mác Lê ? Linh mục Nguyễn Văn Khải đã giải thích khá thực tế.
Xin mời bấm vào link dưới để nghe đoạn giải thích này.
Link này ở phút thứ 5 trở lên: http://www.youtube.com/user/SimonsNg.../1/2h2Ryt03oBI
http://www.youtube.com/user/SimonsNg.../0/AyjU_OF3rfk
Tóm lại, qua phần nói chuyện với đồng hương tại Seattle vào ngày Chúa Nhật 25 tháng 9 năm 2011của linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải, chắc chắn ai cũng thấy được rằng: Linh mục Nguyễn Văn Khải là vị mục tử có tinh thần yêu nước cao độ, đặc biệt ngài luôn luôn bảo vệ sự sống còn của Giáo Hội, ngài luôn đặt tin tưởng vào Toà Thánh, vào các vị lãnh đạo của Giáo Hội VN một cách chân thành.
Ngài luôn cảm thấy đau nhói trong lòng với niềm đau của dân tộc đứng trước nạn bán nước của đảng cộng sản, với giọng nói đầy cảm động trước khi đi vào phần kết thúc buổi nói chuyện, ngài đã cất lên tiếng kêu gào khẩn thiết: “thưa các cô bác, sự nghiệp đấu tranh cho chính nghĩa của chúng ta trong suốt mấy thập niên qua vẫn còn đang dang dỡ, chúng ta vẫn phải tiếp tục…” để kết thúc buổi nói chuyện, ngài đã gởi tâm sự của ngài qua bài hát :CHIẾC CÀY NGƯỜI TRAO để nói lên nổi lòng đau đớn khi đất nước đang bị mất dần, với ý chí sắt đá, ngài đã kêu gọi phải quyết tâm làm cho đất nước được tốt tươi qua câu hát : nhưng đây là mãnh đất Người đã cho tôi, chân mỏi mòn, rã rời tôi không nản chí…”Xin ghi lại một đoạn của bài hát: Chiếc cày Người trao”
"Tôi đã nhận chiếc cày Người trao cho tôi- tôi hân hoan đi vào mảnh vườn đất mới, dù là đất cằn khô, dù cỏ gai giăng đầy, nhưng đây là mảnh đất Người đã cho tôi, chân mỏi mòn, rã rời tôi không nản trí, đã tra tay cày, đường xa không ngoảnh mặt lại, lý do gì để tôi khước từ gian khó. Tôi theo nghề bố tôi là ông thợ cày!! Tôi theo nghề bố tôi là ông thợ cày".
Buối nói chuyện kết thúc lúc 5 giờ chiều, nhiều người đã chụp ảnh chung với linh mục Nguyễn Văn Khải để lưu niệm. Mọi người từ giả ra về trong luyến tiếc, rất nhiều đồng hương đã nói với nhau: ước gì buổi nói chuyện được kéo dài hơn nữa thì hay quá.
( Xin bấm vào đây để theo dõi buổi nói chuyện : http://www.youtube.com/user/SimonsNguyen )
Nguyễn An Quý TÒA TỔNG GIÁM MỤC VINH LÊN ÁN HÀNH ÐỘNG ÐÀN ÁP TÔN GIÁO TẠI NGHỆ AN  HÀ NỘI.-Vừa bị khủng bố, đánh đập, vừa bị vu khống, phân biệt đối xử… đó là những gì linh mục và các giáo dân của Giáo điểm Con Cuông, thuộc xã Yên Khê, huyện Con Cuông phải hứng chịu trong nhiều ngày qua mà đỉnh điểm là ngày Chủ nhật 1 tháng 7 năm 2012. Tòa Giám mục Vinh đã mạnh mẽ lên án hành động đàn áp tôn giáo này của nhà cầm quyền địa phương. Theo thông báo của Tòa Giám mục Vinh công bố ngày 4 tháng 7, trong những ngày qua nhà cầm quyền đã liên tục cho người đe doạ, ngăn cản khủng bố linh mục và giáo dân và theo Tòa Giám mục Vinh, sự kiện xảy ra ra ngày Chủ nhật 1 tháng 7 là cao trào và là kết quả những mưu tính lâu dài, được dàn dựng công phu kỹ lưỡng của các thế lực đen tối.  Theo tường thuật của Giáo phận Vinh Online ngày 3 tháng 7 thì trong ngày Chủ nhật hôm đó, công an, dân phòng và một nhóm côn đồ đã kéo đến hành hung các nữ tu, giáo dân, thậm chí đánh cả linh mục Nguyễn Ðình Thục, khi vị linh mục này chuẩn bị cử hành thánh lễ. Nhiều giáo đã bị đánh trọng thương, trong đó có một phụ nữ bị đánh vào đầu gây chấn thương sọ não phải đưa đi Hà Nội cấp cứu. Vẫn theo bản thông cáo trầm trọng nhất là đám người nói trên còn đập nát cả tượng Ðức Mẹ. Nhà nguyện bị chiếm giữ, linh mục Nguyễn Ðình Thục đã phải làm lễ ở ngoài sân, giáo dân thì hoảng sợ vì thấy cảnh sát cơ động 113 và một lực lượng quân đội với súng ống sẳn sàng chĩa vào nhà nguyện. Ðể thể hiện sự phản đối, Tòa giám mục Vinh ngày 4 tháng 7 đã lêu gọi mọi linh mục, tu sĩ, giáo dân trong giáo phận thắp nến cầu nguyện cho giáo dân tại Con Cuông, đồng thời kêu gọi các linh mục treo biểu ngữ tại giáo xứ với nội dung Phản đối hành vi phạm thánh và đánh đập linh mục, giáo dân của nhà cầm quyền Con Cuông. Cũng trong ngày 4 tháng 7, Tòa Giám mục Vinh đã gởi một công văn đến nhà cầm quyền tỉnh Nghệ An, để lên án mạnh mẽ vụ đàn áp linh mục và giáo dân tại Giáo điểm Con Cuông. Bức công văn khẳng định việc linh mục và giáo dân dâng lễ cầu nguyện tại xã Yên Khê, huyện Con Cuông là việc chính đáng, phù hợp với luật pháp Việt Nam và công ước quốc tế.  Tuy nhiên, tờ Nghệ An điện tử đến hôm qua vẫn tiếp tục đăng bài khẳng định là chính các linh mục và giáo dân Giáo xứ Quan Lãng đã kéo đến gây rối, hành hung người dân xã Yên Khê và cho rằng các linh mục đã truyền đạo trái phép, vì đã làm lễ tại một nhà riêng mà chưa có sự đồng ý của nhà cầm quyền điạ phương.(SBTN)  Tâm tình người đi gieo
Bài dụ ngôn thật đẹp. Đẹp về hình ảnh phong phú. Đẹp về ý nghĩa sâu xa. Nhưng đẹp nhất vẫn là thái độ của người đi gieo. Người đi gieo đã có thái độ vừa hào phóng vừa kiên trì, vừa hy vọng vừa yêu thương. Người đi gieo đã gieo một cách hào phóng. Hãy nhìn kìa: ông vốc từng vốc lớn hạt giống và rộng tay vung vãi. Ông gieo không tiếc xót. Ông gieo không tính toán. Ông gieo không loại trừ. Những mảnh đất phì nhiêu màu mỡ nhận được hạt giống đã đành. Cả đến những mảnh đất sỏi đá, gai góc cũng được hưởng ơn mưa móc. Cả đến lối mòn có bước chân người cũng không bị lãng quên. Người đi gieo không bỏ rơi một mảnh đất nào, một ngõ ngách nào. Ông muốn cho hạt giống được gieo vãi khắp chốn. Người đi gieo đã gieo một cách kiên trì, ông gieo bất kể ngày đêm. Ông gieo bất kể mưa nắng. Ông gieo bất kể những thất bại. Đợt gieo giống đầu tiên đã thất bại vì chim chóc tha đi, ông liền gieo tiếp đợt hai. Bị sỏi đá nắng hạn, cây lúa mất mùa, ông lại đi gieo tiếp đợt thứ ba. Bị gai góc bóp nghẹt, cây lúa bị lụi tàn, ông vẫn không nản, cứ gieo đợt thứ tư. Ông đúng là người đi gieo hạt không biết mỏi mệt. Người đi gieo đã gieo trong niềm hy vọng. Niềm hy vọng của ông thật lớn lao. Chính với niềm hy vọng ấy, ông đã dám đầu tư tất cả tiền bạc, sức khỏe, thời giờ vào việc gieo hạt. Chính niềm hy vọng ấy đã giúp ông đủ sức mạnh vượt qua những khó khăn, đứng vững trước những thất bại. Vì hy vọng, ông gieo cả trên lối đi, trên đá sỏi, trong cỏ gai. Ông tin rằng có gieo thì có gặt. Chính niềm hy vọng ấy đã giúp ông kiên trì và sau cùng đi đến thành công.
Người đi gieo đã gieo trong tình thương yêu. Tình thương yêu của ông dạt dào lắm. Nên ông đã không ngại hao tốn tiền của, tâm trí, sức lực. Tình thương ấy bao la lắm. Nên ông động lòng thương đến cả những mảnh đất chai cứng, đá sỏi, gai góc. Tình yêu thương ấy mãnh liệt lắm. Nên ông mong sẽ cảm hoá được cả gai góc, sỏi đá, biến chúng thành đất màu mỡ phì nhiêu. Ông đã có thể chỉ chọn đất tốt mà gieo. Nhưng tình thương yêu mãnh liệt không cho phép ông làm thế. Vì ông không muốn loại trừ những miền đất chai cứng chứa đầy sỏi đá, cỏ gai. Người đi gieo chính là Thiên Chúa hiện thân trong Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã gieo trong yêu thương. Yêu thương đến độ chính Người lại trở nên một hạt giống,chịu vùi chôn, chịu mục nát để biến cải những mảnh ruộng gai góc, sỏi đá thành màu mỡ phì nhiêu, mong một mùa gặt đầy những bông lúa chín vàng trĩu nặng. Thiên Chúa là người đi gieo không biết mệt mỏi. Chúa Giêsu là người đi gieo say mê đến quên chính cả bản thân mình. Người muốn cho các môn đệ của Người tiếp tục công việc gieo Tin Mừng đi khắp mọi nơi. Hôm nay Người muốn ta gieo một cách hào phóng. Hãy gieo không xẻn xo. Hãy gieo không tính toán. Hãy gieo không loại trừ. Hãy biết dùng mọi phương tiện hiện đại nhất để chuyên chở Tin Mừng. H ãy đem Tin Mừng tới mọi lãnh vực của đời sống. Hãy đem Tin Mừng tới tất cả mọi hạng người không loại trừ một ai. Người cũng muốn ta kiên trì gieo hạt Tin Mừng. Hãy kiên trì như thánh Phaolô, cứ gieo dù gặp “thời thuận lợi hay không thuận lợi”. Hãy cứ gieo dù đá sỏi, chông gai. Hãy cứ gieo dù những thất bại, nhọc nhằn.
Nhưng điều Người mong chờ nhất là các môn đệ của Người hãy đi gieo yêu thương. Yêu thương không chỉ những mảnh đất phì nhiêu, nhưng yêu thương cả những mảnh đất sỏi đá, gai góc. Yêu thương không chỉ những người mình thương và những người thương mình mà còn yêu thương cả những người không ưa mình và mình không ưa: vì một tình yêu thương đích thực thì không loại trừ ai. Chỉ có tình yêu thương mãnh liệt như thế mới cảm hoá được cỏ gai, làm mềm được đá sỏi, biến tất cả thành màu mỡ phì nhiêu. Đáp lời Chúa mời gọi, biết bao lớp người đã hăng hái ra đi gieo Tin Mừng tại vùng đất Lạng Sơn này. Trong số đó phải kể đến Đức cố Giám mục Vinh Sơn Phaolô của chúng ta. Người đã là một người đi gieo không biết mệt mỏi. Qua bao ngày tháng, Ngài vẫn kiên trì không bao giờ chồn chân mỏi gối. Hôm nay Ngài đã trở thành một hạt giống vùi sâu trong lòng đất. Hạt giống ấy, tình thương ấy, sẽ làm mềm sỏi đá, hứa hẹn cho ta một mùa gặt bội thu. Ta cũng không thể nào quên được công ơn của Đức Hồng Y Phaolô Giuse, cũng là một người đi gieo không biết mệt mỏi. Dù tuổi cao sức yếu với gánh nặng của Giáo phận Hà Nội và của Giáo hội Việt Nam, Ngài vẫn sẵn sàng ghé vai gánh đỡ Lạng Sơn trong những lúc cần thiết. Ngài đã gieo mồ hôi nước mắt làm phì nhiêu cánh đồng này. Công khó ấy chắc chắn sẽ góp phần rất lớn cho một mùa gặt mai sau. Hôm nay, Chúa gởi tôi đến cánh đồng Lạng Sơn này. Lạng Sơn là quê hương tôi. Anh chị em đã đón nhận tôi như đón một người thân. Chúng ta thuộc về một gia đình. Hôm nay Chúa mời gọi tất cả chúng ta vào làm việc trong cánh đồng của Chúa. Chúng ta hãy hăng hái bắt tay vào việc đi gieo Lời Chúa. Hãy noi gương Chúa Giêsu, hào phóng, gieo kiên trì, gieo hy vọng và nhất là hãy gieo yêu thương. Gieo gì gặt nấy. Nếu ta gieo bác ái chắc chắn ta sẽ gặt được yêu thương, một mùa yêu thương tràn ngập trên núi đồi Lạng sơn- Cao bằng này. GỢI Ý CHIA SẺ
1-Thiên Chúa không ngừng gieo Lời Chúa vào tâm hồn bạn. Bạn đã đón nhận Lời Chúa thế nào?
2-Thái độ của người đi gieo cho bạn cảm nghiệm gì về Thiên Chúa?
3-Chúa mời gọi bạn đi gieo Tin Mừng. Bạn phải có thái độ nào?
ĐTGM. Ngô Quang Kiệt
Lm
Nguyễn Văn Khải Dòng Chúa Cứu Thế viết về câu chuyện Thái Hà (1) |
|
|
|
LM Phêrô Nguyễn Văn Khải DCCT
|
| |
Trước
khi mời quý vị đọc bài viết của cha Phêrô Nguyễn Văn Khải, chúng tôi xin nói rõ,
cha Phêrô Nguyễn Văn Khải thuộc Tỉnh DCCT VN đang du học tại Roma, nên tạm thời
không tiếp tục làm phát ngôn nhân của Thái Hà, tuy nhiên, những thao thức và
kinh nghiệm của ngài về ứng xử với chính quyền, để nhờ đó có được tư do tôn giáo
và sự thật được làm sáng tỏ thì vẫn rất cần cho Thái Hà, và nhiều nơi
khác.
Kính gửi quý ông, bà, anh, chị em tín hữu
Công giáo cùng toàn thể những người yêu công lý, sự thật và hòa bình, những
người thực tâm muốn xây dựng một đất nước Việt Nam tự do, dân chủ, một chính
quyền biết tôn trọng pháp luật.
SỰ KIỆN: BẠO NGÔN, BẠO LỰC VÀ BẮT
BỚ
Từ ngày 02.10.2011 sáng chiều loa phóng thanh công suất lớn
của phường Quang Trung chĩa vào nhà thờ Thái Hà liên tục phát đi phát lại thông
báo kế hoạch “xây dựng trạm xử lý nước thải bệnh viện Đống Đa”, trên diện tích
2000m2 đất của nhà thờ Thái Hà.
Tiếp theo, những ngày sau đó, đại diện
bệnh viện Đống Đa đến nhà thờ thông báo cùng một nội dung. UBND Phường Quang
Trung cũng mời đại diện nhà thờ Thái Hà đến UBND Phường để nghe thông báo cùng
một nội dung.
Giáo xứ Thái Hà lập tức gửi đến các cơ quan hữu quan kiến
nghị (1) ngưng tiến hành dự án xây dựng trạm xử lý nước thải, đồng thời (2) trả
lại giáo xứ khu nhà đất mà nhà nước đang mượn. Nhà thờ còn trưng một biểu ngữ
điện tử thể hiện nguyện vọng chính đáng của mình.
Trong khi đó đài báo
tivi của nhà nước lại lên cơn điên cuồng tập thể, bất chấp lương tri, vào cuộc
tấn công giáo xứ Thái Hà. Liên tục xuyên tạc, vu khống, chụp mũ, kết án và đe
dọa giáo dân, tu sĩ và linh mục nhà thờ Thái Hà.
Tiếp theo là màn kịch
quen thuộc: cán bộ và công an còn bảo kê một nhóm người lạ mặt đến nhà thờ quấy
phá, đe dọa, sách nhiễu, khủng bố các linh mục, tu sĩ và giáo dân.
Tệ hại
hơn, ngày 8/11/2011, nhà nước còn cho người đến sinh sự với ông Dũng, một giáo
dân trung kiên của giáo xứ, rồi công an lấy cớ đến bắt giam ông Dũng một cách vô
cớ.
Thực tế, nhưng như bao nhiêu người khác, giáo dân Thái Hà chúng ta
đang trở thành nạn nhân của một chế độ tham nhũng, bất công chỉ coi trọng quyền
lợi của phe nhóm mình. Một chế độ luôn hành xử độc đoán, duy ý chí, theo lý của
kẻ mạnh chứ không theo pháp luật.
Theo báo đài của nhà cầm quyền Hà Nội,
thì chúng ta đang cản trở một dự án có tính chất nhân đạo, mang lại phúc lợi cho
người dân. Thế nhưng sự thật có phải như báo đài tuyên truyền không? Thưa không!
Vì thực tế, chúng ta đang tôn trọng pháp luật và ngược lại nhà nước đang vi phạm
pháp luật và đang dùng sức mạnh để xâm phạm quyền lợi của các công dân mà nhà
nước có bổn phận và trách nhiệm bảo vệ.
Để tiện cho quý ông bà anh chị em
hiểu thêm phần nào sự việc đang diễn ra, chúng tôi xin trình bày đầu đuôi câu
chuyện như sau:
Chứng thư nhượng quyền sở hữu nhà đất nhà thờ Thái Hà cho
DCCT
Bằng khoán điền thổ và bản đồ nhà đất giáo xứ Thái Hà dọc theo quốc
lộ 6 ngay là phố Nguyễn Lương Bằng.
Khu nhà đất nhà thờ Thái Hà khi mới
mua năm 1928
Nhà thờ Thái Hà xây dựng năm 1935 và hiện vẫn đang sử
dụng
XÂY DỰNG CƠ SỞ VÀ PHỤC VỤ NGƯỜI DÂN
Dòng
Chúa Cứu Thế là một phái tu hành chuyên giảng đạo Chúa và giúp đỡ những người
nghèo khổ. Năm 1926 chúng tôi đến Hà Nội và năm 1928 chúng tôi mua mảnh đất hơn
6,1 hécta, nằm ở mặt quốc lộ 6, nay là phố Nguyễn Lương Bằng, lập nên Dòng Chúa
Cứu Thế Thái Hà.
Năm 1930 tu viện xây tòa nhà thứ nhất và năm 1939 khánh
thành tòa nhà thứ hai, hai tòa nhà này nằm nối tiếp nhau, hiện nay nhà nước đang
đơn phương “mượn” làm bệnh viện Đống Đa.
Năm 1935 xây ngôi nhà thờ đang
sử dụng hiện nay. Đồng thời tu viện cũng xây ngôi nhà sinh hoạt cộng đồng và
trung tâm tập thể dụng thể thao tại khu vực mà cách đấy hơn 3 năm nhà nước chiếm
dụng làm vườn hoa 1 Tháng 6.
Vì là một phái tu hành có mục đích là giúp
đỡ người nghèo nên Dòng Chúa Cứu Thế cũng đã chuẩn bị những phương tiện cần
thiết để phục vụ.
Tu viện đã lập trại Cứu tế và trại Tỵ nạn Thái Hà để
cứu giúp hàng nghìn người từ các nơi đổ về trong trận đói kém và dịch bệnh năm
1945 cũng như trong cuộc chiến 1946-1954. Một số dãy nhà được cất lên để dùng
vào việc này vẫn còn tồn tại cho đến những năm gần đây. Hiện nay còn lại vài
gian ở khu vực nhà ông Đông cuối ngõ 180, gần Hồ Ba Giang.
Từ năm 1928
đến năm 1954 tu viện đã xây dựng trường Trung học Khâm Thiên và các trường tiểu
học tại các làng ở khu vực Đống Đa và Thanh Xuân hiện nay. Đấy là những ngôi
trường đầu tiên theo hệ thống giáo dục hiện đại được thành lập trong vùng này mà
nhiều bậc cao niên tuổi trên dưới 70 ít nhiều đã theo học trong các trường ấy
trước năm 1954. Suốt gần 3 thập niên, Thái Hà đã đóng góp rất nhiều trong sự
nghiệp mở mang giáo dục, y tế, thể dục thể thao trong khu vực.
CƠ
SỞ BỊ “MƯỢN” HOẶC BỊ TIẾP THU
Sau năm 1954, theo chủ trương và
chính sách của nhà nước, toàn bộ các trường tiểu học, trung học do giáo xứ Thái
Hà sáng lập và quản lý đã được nhà nước tiếp thu quản lý và điều hành. Các khu
đất thuộc quyền sở hữu của giáo xứ tại các làng gần Thái Hà cũng bị cải
tạo.
Các dãy nhà ở mặt tiền quốc lộ 6 nay là phố Nguyễn Lương Bằng và khu
vực nhà đất phía Tây Nam nhà thờ cũng được dành cho người dân các nơi đến cư trú
miễn phí. Về sau, các cá nhân và gia đình mua bán, sang nhượng cho nhau và đến
nay có thể đã qua nhiều đời chủ. Từ trước năm 1954 đến nay, nhà thờ Thái Hà
không bao giờ đặt vấn đề chủ quyền về các phần đất đã dâng tặng cho những người
dân các nơi đến cư trú trong hoàn cảnh khó khăn.
Một số kẻ xấu phao tin
nói là nhà thờ Thái Hà sẽ đòi lại nhà đất của các hộ dân đang sống gần nhà thờ,
nhưng giáo xứ Thái Hà khẳng định không có chuyện đấy và giáo xứ luôn muốn cho
người dân được an cư lạc nghiệp trên phần đất mà họ đang quản lý và sử dụng như
hiện trạng.
Sau khi các trường học bị tiếp thu, giáo xứ Thái Hà-Dòng Chúa
Cứu Thế chỉ còn quản lý tòa nhà dành cho các tu sĩ tu hành và học tập, nhà thờ
làm nơi thờ phượng, khu nhà sinh hoạt cộng đồng nằm cách xa mặt đường và một số
nhà nhỏ xung quanh thánh đường.
Thế nhưng cái khu vực địa giới cuối cùng
để tu hành và phục vụ cộng đồng rồi cũng bị xâm phạm và bị thu hẹp
dần.
Năm 1959 một số cán bộ vào ép cha Vũ Ngọc Bích và thầy Phạm Văn Đạt
cho mượn 1 trong hai tòa nhà các tu sĩ đang ở để làm trường học, sau đó năm 1972
họ lại đơn phương mượn nốt tòa nhà còn lại, nhập hai cái lại với nhau làm bệnh
viện Đống Đa.
Vì cương quyết phản đối hành vi lấn chiếm bất hợp pháp của
các cán bộ, mấy tháng sau, sang năm 1960, thầy Phạm Văn Đạt đã bị bắt đi tù và
thầy đã qua đời tại trại Cổng Trời vào năm 1970.
Một số cán bộ trong khu
Đống Đa lại mượn tiếp khu nhà sinh hoạt cộng đồng của giáo xứ để họ làm cơ sở
dệt len, bất chấp sự phản đối của cha Vũ Ngọc Bích và giáo dân trong giáo
xứ.
Trong những năm cuối thập niên 1970 một số cơ quan lại mượn ngôi tiền
đình của nhà thờ để làm trạm 2 và Hội Chữ thập đỏ. Mượn một phần khu Đền Giêrađô
làm HTX Cơ khí Thăng Long.
Việc mượn các cơ sở nhà đất trên đây hoàn toàn
không được tiến hành trên bất cứ một cơ sở pháp luật nào. Điều đó cũng là hiển
nhiên, vì từ trước đến nay, nhà thờ Thái Hà KHÔNG hề ký giấy tờ hiến tặng nhà
đất cho nhà nước; KHÔNG ký giấy bàn giao quyền quản lý và sử dụng cho cơ quan
nào; KHÔNG bán lại cho cơ quan, tổ chức nào của nhà nước.
Kể từ đó các tu
sĩ và cộng tác viên phải sống trong mấy căn nhà nhỏ gần nhà thờ và quản lý khu
hồ Ba Giang làm nguồn sinh sống. Trong cảnh cơ hàn vẫn kiên trì và âm thầm phục
vụ những người khốn khổ bằng nhiều cách khác nhau.
Tu viện Thái Hà- Toàn
cảnh hai tòa nhà nối tiếp nhau hình chữ L. Thời điểm năm 1939. Hiện nay đang
được mượn làm bệnh viện Đống Đa
GIỮ NGUYÊN TRẠNG VÀ TÔN TRỌNG
QUYỀN CỦA NHÀ THỜ
Liên quan đến khu nhà đất được mượn để tạm
thời làm bệnh viện Đống Đa:
Vì các cán bộ quản lý bệnh viện biết là nhà
đi mượn, cho nên trong những năm qua, họ luôn tôn trọng quyền sở hữu và /hoặc
quản lý và/hoặc sử dụng của nhà thờ Thái Hà.
Họ tôn trọng tòa tu viện
bằng cách giữ nguyên trạng, đồng thời họ luôn luôn hỏi ý kiến các tu sĩ trong
giáo xứ mỗi khi phải sửa sang gì liên quan đến nhà đất của giáo xứ Thái
Hà.
Chẳng hạn, khi cây thánh giá trên nóc tòa nhà thứ nhất, đang dùng làm
bệnh viện bị hỏng, thì ông giám đốc cũng thông báo cho nhà thờ biết và hai bên
cùng phối hợp để sửa sang lại.
Khi bệnh viện muốn dời mộ các cha các thầy
ở sân để làm mái che chỗ để xe, ông giám đốc cũng xin phép giáo xứ và ông chịu
toàn bộ kinh phí di chuyển và xây mới các ngôi mộ này tại nghĩa trang Thanh
Tước.
Ở phía trước hàng lang tu viện có cây đa cổ thụ già cỗi và đã gãy
một số nhánh. Trước khi muốn chặt cây này, Ban Giám đốc Bệnh viện cũng sang
thông báo và hỏi ý kiến các linh mục và giáo dân ở nhà thờ Thái Hà và họ chỉ
tiến hành khi được phép của nhà thờ.
Năm 1993, có ông giám đốc mới về,
muốn xây một cái nhà mới ở giáp lối sang nhà thờ, các linh mục và giáo dân nhà
thờ có ý kiến phản đối, ông lập tức cho dừng lại đến nay.
Những hành động
này cho thấy cán bộ bệnh viện biết các tòa nhà mình đang sử dụng vẫn thuộc quyền
sở hữu và quản lý của nhà thờ Thái Hà.
MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÔNG
THỂ CHẤP NHẬN
Từ tháng 9 năm 2011, các cán bộ hữu quan của thành
phố và quận Đống Đa, có lẽ là các cán bộ mới nhận trách nhiệm, lại đơn phương
quyết định “xây dựng trạm xử lý nước thải” mà số tiền dành cho dự án này theo
báo chí lên đến nhiều trăm tỷ đồng.
Sau đó, đại diện bệnh viện Đống Đa
mới đến gặp đại diện nhà thờ Thái Hà để “thông báo”. Rồi UBND phường Quang Trung
mới gửi giấy mời cha chính xứ Thái Hà ra Ủy ban để nghe “thông báo”.
Hành
động ấy của bệnh viện và của UBND phường Quang Trung vừa chứng tỏ khu nhà dùng
làm bệnh viện vẫn thuộc quyền giáo xứ Thái Hà, nhưng lại cũng chứng tỏ họ đang
đơn phương quyết định số phận trên phần nhà đất của người khác. Họ muốn cướp
quyền sở hữu và quản lý, sau khi đã cướp quyền sử dụng.
Đến đây thì nhà
thờ Thái Hà phản đối dự án này và hoàn toàn không đồng ý với quyết định thiển
cận kia của các cán bộ các cấp các ngành liên quan. Cũng như năm 2008 nhà thờ
Thái Hà đã kiên quyết phản đối việc phân lô, biến đất linh địa Đức Bà thành đất
tư nhân cho các quan chức tham nhũng chia nhau.
Nhờ việc phản đối ấy, mà
các quan chức tham nhũng phải từ bỏ tham vọng của mình và khu đất đã tạm thời
được làm vườn hoa. Ai cũng biết không phải tự nhiên mà các quan chức trong thành
phố này, vốn đang xà xẻo các công việc lớn bé bỗng dưng lại đi làm vườn hoa trên
khu đất ấy, nếu không có sự đấu tranh của giáo dân nhà thờ Thái
Hà.
VÌ SAO NHÀ THỜ THÁI HÀ KHÔNG ĐỒNG Ý?
Nhà
nước thông báo với nhà thờ Thái Hà rằng nhà nước tiến hành xây dựng “trạm xử lý
nước thải tại bệnh viện Đống Đa”. Đấy chỉ là nội dung nhằm đánh lừa giáo xứ Thái
Hà. Vì cũng chính báo đài nhà nước lại tiết lộ là “dự án cải tạo bệnh viện Đống
Đa” mà số tiền lên đến nhiều chục tỷ đồng.
Hơn nữa, ai cũng biết cái dự
án “cải tạo bệnh viện” kia, thực chất là nhằm phá bỏ hai tòa nhà của nhà thờ
Thái Hà, nhằm xóa bỏ dấu tích chứng tỏ quyền sở hữu, quản lý của nhà thờ Thái
Hà. Đó là hành động có ý muốn chiếm đoạt vĩnh viễn tài sản của một tập thể giáo
dân, tu sĩ, linh mục giáo xứ Thái Hà, Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội.

Giáo xứ Thái Hà kiên quyết bảo vệ tài sản hợp pháp của mình, vì chúng ta muốn
luật pháp phải được tôn trọng, công lý và công bằng xã hội phải được bảo đảm.
Giáo xứ Thái Hà phản đối việc làm sai trái kia của nhà nước, vì việc làm đấy
không đúng luật pháp và làm tổn hại đến quyền lợi của hàng chục nghìn người
trong giáo xứ, đồng thời làm xã hội thêm suy thoái và mất ổn định, dân tộc và
quốc gia thêm suy yếu.
THEO LUẬT PHÁP THÌ CƠ SỞ TÔN GIÁO PHẢI
ĐƯỢC TÔN TRỌNG
Từ trước đến nay chưa bao giờ nhà thờ Thái Hà
hiến tặng cơ sở hiện đang làm bệnh viện Đống Đa cho nhà nước. Trong hoàn cảnh
chiến tranh, cấp bách và thiếu thốn, nhà thờ đã phải chấp nhận để nhà nước mượn
tạm làm bệnh viện. Vì thế hai tòa ấy vẫn là tài sản hợp pháp của giáo xứ Thái
Hà, Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội.
Nếu nhà nước tự ý dùng bạo lực để “cải tạo
bệnh viện Đống Đa” thì nhà nước đang vi phạm luật, tạo tiền lệ cho mọi người vi
phạm pháp luật và sử dụng bạo lực, nhất là những người có quyền. Và cái phản ứng
dây chuyền ấy khiến xã hội rối loạn. Nhà thờ Thái Hà không muốn xã hội mất ổn
định và không muốn nhà nước đại diện dân mà lại đi ngồi xổm trên luật pháp do
nhà nước làm ra.
Trong khi đó việc nhà thờ Thái Hà yêu cầu nhà cầm quyền
dừng triển khai dự án và trả lại cơ sở cho nhà thờ là hợp pháp. Mọi người phải
tuân thủ luật pháp, hơn nữa nếu nhà thờ Thái Hà không tuân thủ luật pháp, thì
tôn giáo còn hướng đạo được ai, còn dạy được ai ăn ngày ở lành?
Vì thế,
chúng ta bày tỏ nguyện vọng của chúng ta một cách ôn hòa bằng hai hình thức
thông thường: (1) Một là cùng nhau đến các cơ quan hữu quan khiếu kiện tập thể.
(2) Hai là bày tỏ nguyện vọng cho mọi người biết qua một biểu ngữ trưng tại nhà
thờ với nội dung yêu cầu trả lại nhà cho giáo xứ.
Đấy! Chỉ có vậy, rất ôn
hòa. Rất hợp pháp. Thế mà báo đài lại cố tình xuyên tạc, vu khống và chụp mũ
chúng ta làm những chuyện xấu xa tày trời, trong khi những cơ sở pháp luật trong
các đơn thư kiến nghị của chúng ta thì báo đài không hề đề cập đến.
Liên
quan đến cái biểu ngữ. Như chúng ta thấy, trong những năm qua không biết bao
nhiêu cá nhân và tập thể hằng ngày đến các cơ quan trung ương ở Hà Nội để khiếu
kiện và không biết bao nhiêu biểu ngữ dưới đủ mọi hình thức được trưng ra. Hẳn
chúng ta còn nhớ mấy năm trước đây dân làng Vạn Phúc, quận Hà Đông, xuống đường
nhiều buổi trống đánh thùng thùng đi kèm là nhiều biểu ngữ mang nội dung: Yêu
cầu Công ty Sông Đà trả lại đất cho Vạn Phúc.
Nhà thờ Thái Hà trưng biểu
ngữ với nội dung yêu cầu trả lại đất cho mình. Biểu ngữ ấy lại được treo tại
nhà, chúng ta không nhận tiền của ai để giới thiệu một sản phẩm, một dịch vụ
nào. Chúng ta chỉ nói lên một sự thật và cũng là một nguyện vọng chính đáng của
chúng ta. Bởi thế chúng ta không vi phạm luật quảng cáo như nhà nước quy kết.
Báo đài nhà nước lại nói xấu Thái Hà và các cơ quan hành chính lại áp dụng luật
quảng cáo vào để phạt nhà thờ Thái Hà là mới là làm không đúng luật.
Nhà
nước cũng tuyên truyền dối trá, đổi trắng thay đen rằng nhà thờ Thái Hà và cụ
thể cha Vũ Ngọc Bích, đã bàn giao nhà đất của nhà thờ cho nhà nước. Chúng ta
biết việc này hoàn toàn không hề có. Cha Vũ Ngọc Bích khi còn sống cũng đã nhiều
lần khẳng định như vậy. Âm thanh và tiếng nói của ngài còn được chúng ta lưu trữ
từ nhiều năm nay.
Liên quan đến việc này nhà nước còn làm giấy tờ giả. Và
đây cũng là chuyện cười ra nước mắt, khi thấy một nhà nước mà lại đi ứng xử phi
pháp, vô văn hóa như vậy.
Đấy là chuyện của năm 2008. Lúc đấy các quan
chức tham nhũng muốn lấy đất nhà thờ chia nhau và chúng ta kiên quyết phản đối,
khiến nhà nước lúng túng. Thế là nhà nước cho ông Giám đốc CA Hà Nội là Nguyễn
Đức Nhanh mời ba cha trong giáo xứ ra văn phòng sở Công an trao cho một tờ giấy
phô tô gọi là giấy “bàn giao” nhà đất cho nhà nước quản lý. Giấy có chữ ký của
cha Vũ Ngọc Bích. Chúng tôi đòi xem bản chính, ông lúng túng và chối từ. Vì sao
thì quý vị đã hiểu. Song ngay khi đấy, trước mặt các quan chức đấy, tôi (LM
Nguyễn Văn Khải) đã nói rằng đấy không phải giấy do cha Bích làm, không phải nét
chữ của cha Bích. Chúng tôi có chụp lại cái bản phô tô giấy ấy trên máy kỹ thuật
số và sau đó các nhà chuyên môn phân tích đấy là giấy giả, con chữ và khoảng
cách trên đó thể hiện font chữ của thời máy tính, chứ không phải được làm ra
thời sắp chữ bằng tay của những năm 60.
Cũng liên quan đến chuyện giấy tờ
làm bằng chứng, nhà nước còn gửi cho nhà thờ Thái Hà 4 văn bản khẳng định cha Vũ
Ngọc Bích đã “bàn giao” toàn bộ hơn 61 nghìn mét vuông đất cho nhà nước vào năm
1961. Nhưng khốn thay, nói dối thì có cùng, 4 văn bản ấy lại nói cha Bích “bàn
giao” vào 4 thời điểm khác nhau và cứ theo đó, thì nhà thờ Thái Hà phải có đến
khoảng 245 nghìn mét vuông chứ không phải là hơn 61 nghìn như thực tế.
Mặt khác, nếu chỉ bàn giao 1 lần thôi với số diện tích như vậy, thì nhà
thờ Thái Hà nay cũng chả còn tý đất tý nhà nào, làm gì còn tồn tại nữa để mà
đòi! Đến khi chúng tôi vạch ra cái vô lý đấy, thì ông Phó chủ tịch UBND TP Hà
Nội Vũ Hồng Khanh đỏ mặt, lúng túng và quay sang các chuyên viên nói rằng: “Thế
thì xin các đồng chí nghiên cứu để quyết định chọn 1 văn bản thôi cho thống
nhất!” Thật là mâu thuẫn! Nhưng làm gì chọn được văn bản nào! Vì văn bản nào
cũng là giả cả! Khi cần thì nhà nước cứ bịa ra văn bản để áp đặt lên dân
lành.
Công lý đi liền với sự thật. Sự thật là cha Vũ Ngọc Bích, vị mục tử
trung kiên, khôn ngoan và đáng kính của chúng ta, chưa bao giờ “bàn giao” nhà
đất của giáo xứ và tu viện cho nhà nước quản lý.
Nếu chúng ta chấp nhận
im lặng cho nhà nước tiến hành làm trạm xử lý nước thải và chiếm dụng bất hợp
pháp nhà đất của chúng ta, như nhà nước tuyên truyền dối trá, nghĩa là chúng ta
mặc nhiên chấp nhận với nhà nước rằng Cha chúng ta đã bàn giao nhà đất của nhà
thờ cho nhà nước, thì chúng ta trở thành những kẻ chửi bố mình. Để là người có
hiếu, biết sống theo sự thật, chúng ta thà chết chứ không chấp nhận như
vậy.
Giáo xứ Thái Hà chúng ta chỉ gửi đơn thư khiếu nại và bày tỏ nguyện
vọng một cách hòa bình, hợp lý, hợp tình, theo quy định của pháp luật. Chúng ta
không bạo ngôn và bạo lực. Trong khi đó, chính nhà nước lại coi thường luật pháp
do mình làm ra. Khi đuối lý thì nhà nước đã dùng bạo lực để xử lý vấn đề. Đó là
trường hợp xảy ra năm 2008 liên quan đến khu đất đang làm vườn hoa 1 Tháng 6.
Nay chúng ta không muốn nhà nước tiếp tục đi vào vết xe đổ
ấy.
NHÀ NƯỚC TUYÊN TRUYỀN DỐI TRÁ ĐỂ MỊ
DÂN
Báo đài ti vi của chính quyền Hà Nội tuyên truyền rằng: nhà
thờ Thái Hà chống lại việc nhà nước xây trạm xử lý nước thải cho bệnh viện,
chống lại việc cải tạo bệnh viện, như thế là không thể chấp nhận được vì như thế
là nhà thờ Thái Hà không biết ‘lo’ cho nhân dân.
Xin thưa, giáo xứ Thái
Hà-Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội luôn cố gắng làm sao để cho mọi người dân, mọi cá
nhân và tập thể phải được tôn trọng nhân phẩm, được chăm sóc và được tạo điều
kiện tốt để phát triển về thể xác lẫn tinh thần.
Hai tòa nhà được dùng
làm bệnh viện hiện nay là một kiến trúc tôn giáo, được xây dựng đáp ứng nhu cầu
tôn giáo chứ ngay từ ban đầu không phải chúng được xây dựng để làm để làm bệnh
viện. Thiết kế và quy hoạch kiến trúc của tòa nhà là như thế.
Bởi lo cho
tính mạng người dân và cho điều kiện phục vụ của y bác sĩ, nên chúng ta không
muốn một bệnh viện lớn phục vụ hàng trăm giường bệnh mà lại sử dụng một cơ sở
tôn giáo cũ kỹ.
Nhà nước hiện nay sử dụng rất nhiều đất làm khu du lịch,
biệt thự, khách sạn, nhà hàng, sân gôn và những chốn ăn chơi giải trí khác. Bởi
lo cho tính mạng người dân, nên chúng ta muốn nhà nước dành một phần đất trong
những khu quy hoạch để chuyển bệnh viện Đống Đa ra đấy.
Bởi lo cho người
dân nên chúng ta không muốn số tiền hàng trăm tỷ đồng mồ hôi nước mắt của người
dân đóng thuế lại đi đầu tư một cách không thích hợp là “cải tạo” một cơ sở tôn
giáo thành bệnh viện. Nó cần phải được dùng để xây một bệnh viện hiện đại ở một
địa điểm thích hợp hơn.
Bởi lo cho người dân, nên chúng ta ủng hộ kế
hoạch của nhà nước là chuyển các bệnh viện ra ngoại thành, ở đấy có không gian
rộng hơn, quy hoạch đô thị hiện đại, kiến trúc bệnh viện phù hợp, giao thông dễ
dàng, v.v. Như thế việc cứu chữa bệnh nhân mới được bảo đảm. Điều kiện phục vụ
của các y bác sĩ mới an toàn.
Bởi lo cho người dân nên chúng ta không
muốn khu vực chật hẹp, tập trung đông dân cư như khu vực nhà thờ Thái Hà lại có
một bệnh viện và một trạm xử lý nước thải ở đấy. Chúng ta không muốn người dân
lành trong khu vực trở thành nạn nhân xuất phát từ các bệnh lây nhiễm và nguồn
nước ô nhiễm. (Hiện bệnh viện Đống Đa là nơi đón nhận các bệnh nhân AIDS giai
đoạn cuối)
Bởi lo cho người dân mà cụ thể là cho khoảng 20 nghìn người
đến Thái Hà hàng tuần đi lễ nên chúng ta mới yêu cầu trả lại tòa nhà về mục đích
tôn giáo ban đầu của nó. Trong hơn 50 qua, số dân Hà Nội tăng lên cả chục lần,
số người công giáo cũng gia tăng theo tỷ lệ như vậy, trong khi đó số lượng nhà
thờ trong và diện tích mặt bằng lại bị thu hẹp đi hơn rất nhiều.
Bởi lo
cho người dân và cho cả đất nước, cho nên chúng ta muốn mọi công dân, mọi cá
nhân và tập thể trong hiện tại và tương lai phải được đối xử bình đẳng theo pháp
luật, được pháp luật bảo vệ. Nếu nhà nước biết tôn trọng tài sản của nhà thờ
Thái Hà, thì nhà nước cũng sẽ tôn trọng tài sản của những người khác và tổ chức
khác. Nếu nhà nước không tôn trọng tài sản của chúng ta, thì bất cứ lúc nào các
cá nhân và tập thể khác cũng có thể trở thành nạn nhân. Vấn đề là phải tôn trọng
pháp luật và đảm bảo sự ổn định xã hội, không thể lấy mục đích là chữa bệnh để
biện minh cho hành động chiếm đoạt bất hợp pháp tài sản của tôn giáo.
Nói
thêm về vấn đề phục vụ bệnh nhân. Nhà nước nói là làm bệnh viện để phục vụ nhân
dân, nhưng trên thực tế có phải vậy không? Hầu hết bệnh viện đều do nhà nước
quản lý và hoạt động bằng tiền thuế của dân, nhưng thực tế người dân được phục
vụ thế nào? Mỗi giường bao nhiêu bệnh nhân? Điều kiện khám chữa bệnh thế nào?
Viện phí ra sao? Tại bệnh viện sự phân biệt đối xử giàu, nghèo, quan chức và dân
thường diễn ra thế nào? Người có thẻ bảo hiểm y tế và những bệnh nhân nghèo có
được đón tiếp như kẻ quyền lực và giàu có?
Các bệnh viện hiện nay là nhà
thương hay là chốn làm tiền trên mạng sống con người khiến các bác sĩ có lương
tâm cũng đau lòng? Nếu nhà nước thực tâm lo cho dân, nhà nước có để cho các tôn
giáo quản lý các bệnh viện như xưa kia? Nếu nhà thờ Thái Hà đứng ra lập bệnh
viện để lo cho dân thì nhà nước có đồng ý không?
Báo đài nhà nước còn cho
rằng Thái Hà đòi lại cơ sở đang được dùng làm bệnh viện là không thể chấp nhận
được, vì cơ sở ấy đang được sử dụng vào mục đích tốt là chăm sóc sức khỏe cho
người dân. Nhưng quan niệm như thế và ứng xử như thế là lấy mục đích biện minh
cho phương tiện và nếu một nhà nước mà làm vậy, thì nhà nước đang tạo ra sự bất
ổn lâu dài và to lớn cho xã hội.
Nếu nhà chúng ta đang ở, công ty của
chúng ta đang hoạt động, nhà nước đơn phương đến chiếm dụng để làm bệnh viện,
thì chúng ta có chấp nhận được không? Nếu ai cũng ứng xử như vậy, tức là lấy mục
đích biện minh cho phương tiện, thì xã hội sẽ như thế nào ở tầm vĩ mô lẫn vi mô,
trong tương giao giữa tập thể, cá nhân?
Không nên nhẹ dạ nghe theo lời
tuyên truyền, mị dân giả dối của nhà nước kẻo chính mình cũng lập tức trở thành
nạn nhân.
Thực chất những người tỉnh táo, thừa biết, nhà thờ Thái Hà chỉ
là một tập thể nhỏ, không một tấc sắt trong tay, làm sao tự nhiên lại dám đi
chống đối chính quyền và ai dại gì mà chống đối. Hơn nữa, nhà thờ là cơ sở tôn
giáo, nơi ứng xử mẫu mực về việc tôn trọng pháp luật và tôn trọng đạo lý, làm
sao nhà thờ có thể lại đi làm những việc trái với pháp luật, trái với đạo lý, có
hại cho người khác? Không! Nhà thờ Thái Hà không làm vậy!
Trước những
hành động trái pháp luật và trái đạo lý của những kẻ nắm quyền tham tàn độc ác
đang nhắm vào mình, nhà thờ Thái Hà có bổn phận phải lên tiếng như những người
có lương tri. Lên tiếng một cách ôn hòa và lên tiếng theo quy định của luật
pháp. Chỉ có vậy.
Nhà thờ Thái Hà chỉ đòi công lý và sự thật. Đòi pháp
luật phải được tôn trọng. Đòi được quyền sống bình yên để phục vụ cộng đồng xã
hội.
BẠO LỰC VÀ HẬU QUẢ
Để đạt mục đích bất chính
của mình nhà nước đã tiến hành các việc sau:
Dùng loa phóng thanh
công suất lớn chĩa vào nhà thờ để phát thanh tối ngày.
Dùng hệ thống
truyền thông độc quyền với hàng trăm báo đài và ti vi từ trung ương đến địa
phương để vào cuộc tuyên truyền chống nhà thờ Thái Hà, vu cáo, chụp mũ cho các
giáo dân, tu sĩ và linh mục đủ điều gớm ghê.
Dùng công an và dân phòng
bảo kê cho nhóm người bất hảo, vô danh đột nhập quấy phá nhà thờ, đe dọa tu
sĩ, linh mục và giáo dân ở đây.
Dùng các đoàn thể trong hệ thống chính
trị như hội cựu chiến binh, hội phụ nữ, đoàn thanh niên, tổ dân phố, mặt trận tổ
quốc, các cơ quan ban ngành trong địa bàn,v.v. để làm áp lực trên chúng
ta.
Dùng những người tay chân đến khiêu khích các giáo dân nhiệt thành,
rồi lấy cớ bắt giam họ cách vô cớ, như vừa bắt ông Vũ Tiến Dũng.
Nếu muốn
bách hại chúng ta, cướp nhà đất của chúng ta và chối bỏ nguyện vọng chính đáng
của chúng ta, thì với bạo lực trong tay, nhà nước có thể làm điều nhà nước muốn,
bằng những thủ đoạn xấu xa, bất hợp pháp khác nữa.
Đấy là những hình thức
tra tấn, khủng bố và bách hại chúng ta. Đấy là những chiêu bài hạ cấp của một
chế độ độc tài không còn biết tôn trọng công lý, sự thật và hòa bình. Đấy cũng
là một hình thức báng bổ tôn giáo của một chế độ duy vật và vô
thần.
Những hành động ấy của nhà nước khiến người dân thêm chia rẽ, những
giá trị đạo đức, văn hóa, luật pháp, tâm linh bị tàn phá, trong khi đó những
thực tại phản văn hóa, văn minh vụ lợi, cơ hội, bạo lực, dối trá, hận thù lại có
thêm cơ hội nảy nở và phổ biến. Từ đó xã hội thêm đảo điên, đất nước và dân tộc
thêm suy yếu, người dân thêm bất hạnh.
Tóm lại việc làm của nhà nước lợi
thì ít, hại thì nhiều, lợi thì bé, hại thì to, lợi trước mắt cho một số cá nhân,
hại lâu dài cho cả dân tộc và đất nước.
Nhưng cũng không biết xét về
phương diện kinh tế, nhà nước có lợi thật không khi nhà nước phải huy động cả hệ
thống chính trị vào cuộc và phải chi phí vào đó không biết bao nhiêu tiền bạc,
thời gian và nhân sự?
Nhìn thân phận của giáo xứ Thái Hà chúng ta mà đau
đớn cho cả thân phận của đất nước và dân tộc Việt Nam chúng ta.
Hiện nay
Trung Quốc đã và đang lấn chiếm đất đai và biển đảo của đất nước chúng ta, bắt
bớ, bắt giết ngư dân của chúng ta; người Trung Quốc còn nhập cư bất hợp pháp vào
nội địa nước ta rồi quần tụ thành khu vực và quấy phá cuộc sống yên lành của
đồng bào chúng ta ở xung quanh. Chúng ta đang bị đối xử như người ngoại bang, bị
tước mất chủ quyền trên chính quê hương của mình. Trong khi nhà nước không làm
gì để bảo vệ tổ quốc và nhân dân, thì lại sử dụng cả hệ thống chính trị và sức
mạnh của mình để chống lại giáo xứ Thái Hà, chống lại những người dân của mình.
Thật là khó hiểu và mâu thuẫn.
Tại sao nhà nước lại hèn với giặc và ác
với dân như thế? Phải chi một phần ý chí và phương tiện sử dụng để đàn áp Thái
Hà, được nhà nước dành vào việc hun đúc lòng yêu nước và tinh thần chống lại họa
ngoại xâm là Trung Quốc, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam, thì chúng ta
vui mừng biết mấy.
TÂM TÌNH CỦA TÍN HỮU THÁI
HÀ
Trong tư cách là người Công giáo, như thánh Phaolô dạy, chúng
ta hãy mang trong mình tâm tư như đã có trong Chúa Giêsu.
Trong tình cảnh
bị bách hại, chúng ta thương thân phận những anh chị em bị bắt bớ, giam giữ,
đánh đập. Thương thân phận gia đình và giáo xứ chúng ta. Thương thân phận mọi
người đồng bào chúng ta đang trở thành nạn nhân của bạo lực và dối trá, bất công
và bất nhân. Chúng ta thương cả những người đang dùng bạo lực và dối trá trên
nhiều phương diện để đàn áp chúng ta, vì khi họ hành xử như thế, thì bản thân họ
và người thân của họ cũng không có hoặc ít có hạnh phúc.
Làm sao lương
tâm mình thanh thản, làm sao mình đối xử chân thành và hiền hòa được với người
thân trong gia đình, khi mình quen sử dụng bạo lực và dối trá với người khác?
Làm sao mình chết trong thanh thản và tự tin về với tổ tiên khi mình sống một
cuộc đời bất nhân?
Theo gương Chúa Giêsu, chúng ta “Xin Chúa Cha
tha thứ cho họ vì họ lầm chẳng biết”.
Hơn nữa, chúng ta cũng cầu
nguyện cho họ sám hối, vì “Chúa không muốn kẻ gian ác phải chết, nhưng
muốn nó bỏ đường tà để được sống”…
Trong tình cảnh bị bách hại,
chúng ta xác tín lời Chúa dạy rằng: “Chúa là đường, là sự thật và là sự
sống” bởi vậy theo một khi theo Chúa chúng ta phải kiên trì làm chứng cho
sự thật và sự sống, chấp nhận vác thánh giá và chịu đau khổ với Chúa.
Đây là những lời Chúa dạy mà lúc này chúng ta cần nhớ:
--“Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta bách hại, xỉ vả
và vu khống đủ điều xấu xa.”
--“Phúc thay ai bị bách hại vì sống
công chính, vì Nước Trời là của họ”.
--“Đừng sợ những kẻ giết chết thân
xác mà không giết được linh hồn”.
-- “Này đây thầy ở cùng anh em,
mọi ngày, cho đến tận thế”.
-- “Hãy can đảm lên! Đừng sợ,
Thầy đã thắng thế gian”.
-- ‘Nếu ta cùng đau khổ với Chúa, ta sẽ
cùng hiển trị với Ngài, nếu ta cùng chết với Chúa, ta sẽ cùng
được sống với Ngài”. Rằng
-- “sự thật sẽ giải thoát anh em”.
Là con cái của ngôi Đền Đức Mẹ HCG Thái Hà, chúng ta cũng hãy nhớ bí
quyết để đứng vững như Đức Mẹ truyền cho chúng ta ấy là: “Ta cứ sống thánh
thiện công chính trước nhan Chúa/ Ngài sẽ giải phóng ta khỏi mọi địch
thù”.
Trong tình cảnh bị bách hại, chúng ta hãy quyết tâm không sử
dụng bạo lực. Cụ thể là không bạo ngôn và không bạo hành. Chúng ta hãy lịch sự,
tử tế ngay với những người đang bách hại chúng ta. Hãy nhớ lời Chúa dạy rằng
“Hãy yêu thương kẻ thù địch và cầu nguyện cho kẻ bắt bớ anh em”. Không
nên nóng nảy kẻo rơi vào cái bẫy bạo lực của một chế độ tôn thờ bạo lực. Hãy nhớ
lời Chúa cảnh báo rằng: “Kẻ dùng gươm sẽ chết vì gươm”.
Giữa
cái xã hội gian tà và sa đọa mà chúng ta đang sống, theo lời thánh Phaolô dạy,
“chúng ta hãy chiếu sáng như những vì sao trên bầu trời”. Hãy chứng tỏ
cho tha nhân thấy chúng ta yêu công lý và tình yêu, sự thật và hòa bình. Rằng
chúng ta muốn sống yêu thương theo những giá trị đấy và muốn chia sẻ những giá
trị ấy cho đồng bào mình. Chúng ta tin đấy là những giá trị cần thiết cho con
người và xã hội Việt Nam hiện nay, bởi đã nhiều thập niên xã hội này được “xây
dựng” trên nền tảng là sự tuyên truyền dối trá và bạo lực theo quan điểm duy vật
và vô thần.
Trong tình cảnh bị bách hại, chúng ta hãy luôn sống tươi
tỉnh, tự nhiên, chân thành. Nhớ lời thánh Phaolô dạy: “Tôi nhắc lại anh em
hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa”. Điều này cám ơn Chúa chúng ta đã
thực hiện trong những năm qua và mong sao chúng ta tiếp tục sống như vậy. Chúng
ta còn nhớ năm 2008, đêm 20 rạng ngày 21 tháng 9, dù bị khủng bố và dọa giết,
song lễ chiều ngày 21, kính thánh Mátthêu, nhà thờ chúng ta vẫn đầy tiếng hát
tiếng cười trong niềm tin và tình yêu.
Chúng ta biết rằng, vì việc chúng ta làm, và vì con cái sự tối tăm đang tuyên
truyền dối trá, nên có những hiểu nhầm là điều không trách khỏi. Có những kết án
cũng là điều bình thường. Chúa nói tôi tớ không hơn chủ, nếu Chúa là chân thiện
mỹ mà còn bị nhà cầm quyền bắt giữ, xét xử oan sai, giết chết thảm thiết thì
thân phận chúng ta là đồ đệ của Chúa cũng không hơn. Bởi vậy, chúng ta hãy xác
tín rằng mình sống là sống với Chúa, Đấng làm chủ lịch sử.
Có những sự
thật chỉ Chúa biết và có những sự thật sẽ được lịch sử làm sáng tỏ. Không nên để
cho giọng điệu tuyên truyền dối trá tác động trên mình. Hãy xác tín rằng chúng
ta không làm gì sai phạm pháp luật. Tự tin rằng mình là người yêu nước thương
người và đang tích cực bảo vệ tổ quốc và xây dựng đất nước. Tự tin rằng mình
đang góp phần xây dựng cái đúng, cái tốt và cái đẹp đồng thời đang góp phần đẩy
lùi cái xấu cái ác cái dối trá. Tự tin rằng chúng ta có bổn phận phải giúp mọi
người hiểu biết sự thật và làm theo sự thật, vì sự thật sẽ giải thoát anh em như
lời Chúa nói.
Trong hoàn cảnh bị bách hại, chúng ta cũng hãy sống tỉnh
thức và khôn ngoan: Hãy cùng nhau tiếp cận từng người, giải thích cho từng người
biết vấn đề bằng thái độ khiêm tốn của chúng ta. Hãy tham khảo các đơn từ, các
thông báo, các hồ sơ nhà đất của nhà thờ được dán trên bảng tin, được phổ biến
tại nhà thờ hay trên mạng internet. Hãy giúp mọi người tiếp cận những thông tin
chân thật ấy.
Hơn nữa, chúng ta cũng nhớ rằng ma quỷ là cha sự dối trá
và thích sự tối tăm, nên rất sợ công khai, minh bạch, rất sợ ánh sáng và sự
thật. Bởi thế, chúng ta hãy nhớ lại điều chúng ta đã thực hành từ hơn 3 năm
trước: MỖI GIÁO DÂN LÀ MỘT NHÀ BÁO CÔNG DÂN để bảo vệ mình và cứu giúp anh chị
em mình.
Viết đến đây, chúng tôi nhớ đến bác Dũng, người vừa bị CA bắt
vô cớ. Trong những năm qua, dù tuổi gần 70, tối sớm bác vẫn kiên trì, khiêm tốn
và âm thầm phục vụ mọi người. Ngơi ra một tý là bác đến đọc sách trong thư viện
của giáo xứ và sẵn sàng giúp các bạn trẻ tiếp cận sách vở trong thư viện; và bất
ngờ với tôi hơn nữa là năm nay 70 tuổi bác còn theo học khóa truyền thông để có
thể tham gia tích cực hơn trong việc làm chứng cho công lý và sự
thật.
Theo tinh thần yêu công lý và sự thật, chúng
tôi xin nhắc lại: Khi đến đâu, cả khi đến nhà thờ hay khi gặp CA, nếu có thể
chúng ta nên mang theo máy quay phim, chụp ảnh, ghi âm, giấy bút, hoặc điện
thoại di động. Hễ thấy cái gì giúp ích cho việc làm chứng cho công lý, sự thật
và hòa bình, thì ghi chép, ghi âm, chụp ảnh, quay phim rồi gửi cho những nơi và
những người cần gửi. Nhất là khi thấy những gương mặt, những hành động, những
lời nói gây hấn, tại những nơi chúng ta đang hiện diện. Để làm gì? Thưa để lấy
bằng chứng, “giúp công an điều tra làm rõ về sau”.
Chúng ta
thừa biết, có những kẻ xấu, có những tổ chức cơ quan xấu, chuyên nghề gắp lửa bỏ
tay người, tự mình tổ chức nên việc xấu xa rồi đổ thừa cho người khác. Chúng ta
có kinh nghiệm trong vụ Thái Hà. Vì vậy nếu không tỉnh thức thì từ tư thế là
nạn nhân chúng ta bị quy kết thành tội nhân, thậm chí bị chụp mũ, quy kết là tội
phạm.
Cũng nên nhớ nếu là buổi tối, thì mang theo cái đèn pin nhỏ, đề
phòng đột xuất mất điện và có kẻ xấu gây rối. Trong trường hợp ấy, tất cả con
cái Chúa hãy im lặng và ngồi xuống nếu đang đứng, và hãy cùng nhau chiếu đèn pin
vào chỗ có kẻ gây rối, rồi chụp ảnh, quay phim và ghi âm. Không phải những việc
này luôn luôn mang lại được công lý và sự thật cho cho chúng ta, song cũng nhờ
thế mà giảm đi ít nhiều thiệt hại cho chúng ta đồng thời khiến kẻ gian ác, tối
tăm bớt lộng hành.
Kính thưa quý ông bà anh chị
em,
Nếu tính từ năm 1945, thì cuộc thương khó của Thái Hà bắt
đầu từ 66 năm nay và có lẽ sẽ còn kéo dài. Tuy nhiên, chúng ta không nao núng.
Vì có Chúa ở cùng và Chúa sẽ cứu giúp chúng ta theo cách của Chúa. Chúa mới là
chủ lịch sử chứ không phải những kẻ độc tài, khát máu.
Kinh nghiệm đức
tin trong lịch sử dạy chúng ta như vậy. Như thánh Phaolô chúng ta kinh nghiệm:
“Khi chúng ta cùng chết với Chúa thì chúng ta được cùng sống với Ngài, khi
chúng ta cùng chịu đau khổ với Ngài thì chúng ta cũng được vinh quang với
ngài”. Như thánh Phanxicô Atxidi, chúng ta kinh nghiệm “chính lúc quên
mình là lúc gặp lại bản thân, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”.
Cuộc đời con người trôi qua nhanh tựa bóng câu cửa sổ, người
xưa nói vậy, trước sau ai cũng chầu trời và quy tiên cả. Đối với Chúa ngàn năm
cũng tựa một ngày, bởi thế chúng ta sống với những giá trị vĩnh cửu, sống như
những người có niềm tin, tình yêu và niềm hy vọng, chứ không sống ở bình diện
súc vật và ứng xử như súc vật, ấy là dùng bạo lực để giải quyết mọi vấn
đề.
Trước đây nhiều lần tôi nghe nhà nước tuyên truyền trên sách báo rằng
đạo nào theo Đảng thì đạo ấy có vị trí trong lòng dân tộc và chức sắc, tín đồ
nào theo nhà nước thì ấm thân. Nhưng thực tế kết cục ra sao? Ngày trước ở Miền
Bắc có mấy linh mục gia nhập Uỷ ban Liên lạc Công giáo Yêu nước và lấy nhà thờ
Đa Minh tọa lạc ở góc đường Chùa Một Cột và Hùng Vương làm bản doanh của mình.
Chẳng biết khi theo Đảng Cộng sản thì các ngài “có vị trí” thế nào và
“ấm thân” ra sao, nhưng một thời gian sau thì ngôi nhà thờ kia bị nhà nước chiếm
dụng đến nay và trước năm 2008 còn bị biến thành quán nhậu, kết thúc sự tồn tại
của một nhà thờ mà trước năm 1954 từng nổi tiếng là năng động tại Hà Nội. Bài
học ở đây là đừng nghe những lời ngon ngọt của chế độ kẻo sớm trở thành nạn nhân
của chế độ.
Trong khi đó, vì làm chứng cho công lý và sự thật mà trước
đây Thái Hà có 2 thầy bị bắt giam và bị chết trong tù, 2 cha bị trục xuất, 2 cha
bị đi tù, nhiều giáo dân khác cũng bị bắt bớ và tù đầy, trong đó có thân phụ của
anh Hưng là ông Thược-người hiện nay còn sống và mấy năm trước có làm người giữ
cửa và đánh chuông trống tại nhà thờ.
Ba năm trước có hàng chục anh em
chị giáo dân bị bắt bớ, hàng trăm người bị đánh đập và bị đe dọa, 6 giáo dân bị
bắt giam và 8 giáo dân bị đưa ra tòa xét xử và chịu bản án bất công, hàng nghìn
người bị đe dọa. Còn hiện nay hầu hết chúng ta cũng đang bị khủng bố, mới đây có
anh Lê Sơn và ông Vũ Tiến Dũng bị bắt, trong khi đó các cha các thầy và các giáo
dân tiếp tục bị khủng bố.
Hơn 60 năm qua, Thái Hà bị bách hại thường
xuyên và dai dẳng. Những tưởng như vậy thì Thái Hà bị tiêu diệt từ lâu rồi,
nhưng lạ thay, những kẻ muốn tiêu diệt Thái Hà lần lượt qua đi như hoa cỏ ngoài
đồng, trong khi Thái Hà vẫn còn đấy, vẫn sống dồi dào và mạnh mẽ làm chứng cho
Chúa, cho công lý, sự thật và hòa bình như chúng ta thấy. Như thánh Phaolô chúng
ta kinh nghiệm “chúng ta bị dồn ép tư bề nhưng chúng ta không bị đè
bẹp”. Đúng là càng chịu chết với Chúa thì chúng ta càng được sống với
Ngài.
Trong hồi ký của mình, Đức Giáo Hoàng Gioan
Phaolô II thuật lời ĐGH Pio XI rằng: Ba Lan đã không thể mất và Ba Lan sẽ chẳng
thể mất, vì Ba Lan tin, Ba Lan cầu nguyện và Ba Lan có Đền thánh Czestokhova.
Hai ĐGH đã tin rằng Ba Lan chẳng thể mất bởi sự xâm lược của Quốc xã hay Cộng
sản. Như các ngài, chúng ta cũng tin rằng giáo xứ Thái Hà và tinh thần làm chứng
của giáo xứ chúng ta cũng chẳng thể mất, vì chúng ta tin, chúng ta cầu nguyện
và chúng ta có Đền thánh Đức Mẹ Hằng Cứu
Giúp./.
| Lm Nguyễn văn Khải
Posted on 24 Aug 2011
TOP
back to Audio FreeViet INDEX
|
FreeVietNews-Audio
Phương Uyên & Nguyên Kha: chống Đảng Cộng Sản! 28 AUDIO các Bài Nhận Định Đầu Năm và Chúc Tết Quý Tỵ 2013 từ Hải Ngoại Mặc Giao: Bầu cử tự do, công bằng, và lương thiện! Bác sĩ Cấn Thị Bích Ngọc: Đoàn Én đem lại mùa Xuân! Đại Lão Hòa Thượng Thích Tâm Châu: Cương quyết bảo vệ giang sơn Việt Nam! 70 NĂM TÌNH CA VIỆT NAM (1930 - 2000) Công Giáo Miền Bắc đồng loạt phản kháng nhà nước Việt Cộng! Mãi mãi dòng thơ HOA ĐỊA NGỤC Tôi Phải Sống -- Hồi ký đời tù của Linh mục Nguyễn Hữu Lễ Huỳnh Thục Vy: Biểu tình là thể hiện tâm tư yêu nước! Đức Giám Mục Nguyễn văn Long: Không để sự Ác hoành hành Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Ý nghĩa của sự Dấn Thân! Tiến sĩ Nguyễn văn Lương: NGỪNG DU LỊCH & HẠN CHẾ GỞI TIỀN VỀ VIỆT NAM! TỘI ÁC KINH KHỦNG của Đảng Cộng Sản Trung Quốc! Bác sĩ Cấn Thị Bích Ngọc: Quả là Quốc Nhục!! Buồm cao ghi dấu can trường 4 cuốn Sách Pháp viết về 30-4-1975: Pierre Darcourt, Jean Lartéguy, Olivier Todd, Vanuxem AUDIO Hội Luận PALTALK mỗi tối Chúa Nhật 7-10pm California Tiến sĩ Lê Minh Nguyên: Đoàn văn Vươn--Quyền tự vệ chính đáng! Thỉnh Nguyện Thư vận động Chính Quyền và Quốc Hội Hoa Kỳ! Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Long vĩ xà đầu khởi chiến tranh Mặc Giao: Thêm ý chí và lòng cương quyết! Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất: Đạo đức và Tôn giáo! Mậu Thân và nỗi đau của Huế VIỆT KHANG: Lòng nào làm ngơ trước NGOẠI XÂM? 33 BÀI NHẬN ĐỊNH & CHÚC TẾT ĐỒNG BÀO VIỆT NAM THÁI HÀ đấu tranh quyết liệt! Đức Giám Mục Nguyễn Thái Hợp: Biết vận dụng Sức Mạnh quần chúng! Văn Phòng II Viện Hóa Đạo: Hiểm họa mất nước! Linh mục Nguyễn văn Khải: giáo dân xông vào nơi hiểm nguy! Mặc Giao: Con thú điên cuồng ở chân tường! Tiến sĩ Trần An Bài: Cách Mạng Bông Lau tại Việt Nam ! SƠN HÀ NGUY BIẾN -- XUỐNG ĐƯỜNG CỨU NƯỚC! Hội Ngộ Dân Chúa 2011 Nhà văn Chu Tất Tiến: Yêu Nước và Cứu Nước! Tiến sĩ Hà văn Hải: Cuộc cách mạng của nông dân Việt Nam Giáo dân giáo xứ Cồn Dầu kêu cứu Luật sư Nguyễn Hữu Thống: Giải Thể Chế Độ Cộng Sản Tập trung cầu nguyện phản đối VC giam tù & khủng bố dân Mặc Giao: Hội đủ điều kiện nổi dậy ở VIỆT NAM chưa? Quyền lực của Nhân Dân, Sức Mạnh của Giới Trẻ! Phạm văn Thanh: Hãy đồng loạt nổi dậy phế bỏ chế độ VC! Trần Phong Vũ: Từ Bắc Phi đến Việt Nam Hòa Thượng Thích Quảng Độ & Radio Phật Giáo & Quê Mẹ 26 lời kêu gọi cứu nước + chúc Tết đồng bào Việt Nam Tiến sĩ Trần An Bài: Mọi chế độ độc tài đều bị đạp đổ! Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm: Đoàn kết, đứng lên đòi quyền sống! Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Tôn Giáo xây dựng nền văn minh tình thương! Tiến sĩ Mai Thanh Truyết: Ngọn Lửa Thiêng giúp dân Biểu Tình! Mục sư Phạm Hữu Nhiên: Một Tương Lai đầy Hy Vọng! Tiến sĩ Lê Minh Nguyên: Vượt Sợ Hãi để làm Cách Mạng! Hiền Tài Phạm Văn Khảm: Cao Đài Tòa Thánh Tây Ninh chúc Têt Giáo sư Lê Tinh Thông: Thắp sáng lửa đấu tranh ở Việt Nam! Mặc Giao: Tạo điều kiện & nắm cơ hội để vùng dậy! Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tâm Châu: mong Việt Nam đổi mới, có Nhân Quyền, Tự Do Dân Chủ, ấm no hạnh phúc Tù nhân dưới chế độ Việt Cộng bị hành hạ kinh khiếp Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt ra đi + Nỗi lòng của giáo dân Hà Nội Đất Nước tôi màu thắm bên bờ đại dương (Việt+English) Chúng tôi đau trong ngực mỗi người bạn Ba Lan Các audio: chinhnghiavietnamconghoa.org AUDIO BOOK-- Trại Kiên Giam của Nguyễn Chí Thiệp Professor Linvingston Voorhis: Những khác biệt giữa chủ nghĩa cộng sản Âu Châu và Á Châu Giáo sư Lưu Trung Khảo: Lạc Quan, Tin Tưởng, Hy Vọng Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Hải ngoại cần phải góp sức nhiều hơn! Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm: 35 năm khốn khổ tủi nhục của dân tộc Việt Nam Tiến sĩ Nguyễn văn Canh: Hồ Sơ Hoàng Sa Trường Sa và Chủ Quyền Dân Tộc Giáo sư Nguyễn Thanh Giàu: Chúng ta phải hết sức giúp đỡ! Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Lưu truyền mãi với Sử Sách! Trần Phong Vũ: Khối 8406, con đường đấu tranh quyết liệt và cụ thể Mặc Giao: Đừng đòi hỏi họ phải là những chính trị gia chuyên nghiệp Hữu Loan: Nhà Thơ bất khuất của phong trào Nhân Văn Giai Phẩm Về Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền Muôn nghìn đời dạt dào Chính Khí Việt! Giáo sư Lưu Trung Khảo: Tẩy chay hàng hóa Trung Quốc! Hải Triều: Cứ làm hết mình (5/2007) Giáo sư Lưu Trung Khảo: Hồn Nước Tiến sĩ Hà văn Hải: Khi Nước mất, chúng ta sẽ mất tất cả! MỪNG NĂM MỚI CANH DẦN 2010 -- NHẠC XUÂN VÀ GIA CHÁNH Tiến sĩ Mai Thanh Truyết: Phải trang bị hành trang để tự cứu mình! Giáo sư Nguyễn Thanh Giàu: Chúc cho dân Việt có Tự Do và Công Lý Đức Giám Mục Mai Thanh Lương: Tại Quê Nhà dân Việt chúng ta vẫn đói khổ Trần Phong Vũ: Cầu chúc Chân Cứng Đá Mềm! Lm Anphong Trần Đức Phương: Đem yêu thương vào nơi oán thù Nhà văn Mặc Giao: Hãy đánh động lòng Trời và lòng người trong năm Canh Dần! Hòa Thượng Thích Chánh Lạc: Nên đặt Tổ Quốc Việt-Nam, quyền lợi và hạnh phúc của 85 triệu người Việt-Nam lên trên hết Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng: Quốc Gia Dân Tộc đắm chìm trong khổ ải thì lấy Đạo mà cứu Đời Luật sư Nam Thị Hồng Vân: Chúng ta quyết tâm đứng lên bảo vệ lãnh thổ! Hòa Thượng Thích Thiện Tâm: Suy nghĩ về hiện tình Đất Nước và chúc Tết đồng bào quốc nội Di Ngôn của Đức Ông Trần Văn Hoài (Tết 1999) Cụ Nguyễn Kim Như: Chúng ta phải suy nghĩ và tích cực hơn! (2007) Đặng Tấn Hậu: Tẩy Chay Hàng Hóa Trung Cộng! Cố Giám Mục Lê Đắc Trọng: Nghĩ về Chủ nghĩa Cộng sản Trần Phong Vũ: Cuộc Cách Mạng bằng Lời Cầu Nguyện tại Việt Nam Linh mục Phan văn Lợi: Ta sinh ra làm người đứng thẳng! Trồng Thánh Giá khắp nơi-- Bài giảng của Lm Phạm Minh Triệu Giáo sư Lưu Trung Khảo: Văn Hóa Việt khác văn hóa Tàu! Đức Giám Mục Mai Thanh Lương: Nhớ Giáo Hội và Quê Hương Mừng Chúa Giáng Sinh 2011 & Chúc Mừng Tết Tây 2012 Vinh danh Khối 8406 hoạt động 5 năm Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ: Tổ Quốc & nhân dân sẽ phá án cho tôi! TS Phan văn Song: Tuổi Trẻ can trường, Tuổi Trẻ bất khuất! Luật sư Nam Thị Hồng Vân: Hội Luật Gia Việt Nam tại California 200 BẢN NHẠC MỪNG GIANG SINH & HAPPY NEW YEAR 2011 Thuy-Dzuong Nguyen: The Truth Lenders (Những Kẻ Cho Vay Sự Thật) Tiến sĩ Hà văn Hải: Khối 8406, bốn năm nhìn lại Giao Chỉ: Những bài Ca gọi Hồn Dân Tộc Lm Phan văn Lợi: Lời tâm sự đầu Xuân Canh Dần 2010 Giáo xứ Hà Đông + Việt cộng âm mưu cướp tài sản Công Giáo Liên phòng PALTALK: Yểm trợ Khối 8406 bốn năm hoạt động kiên trì, gian nan Lê Thị Công Nhân: một mũi tên, một thành trì! Việt cộng phóng thích Linh mục Nguyễn Văn Lý! Mục Sư Trần Thanh Vân: Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ chúc Tết Đồng Bào Thủ tục Khiếu Tố các vi phạm Nhân Quyền tại Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc Gs Nguyễn Chính Kết: Cuộc đấu tranh trong Nước hiện nay Lê Thị Huệ phỏng vấn nhà hoạt động Thi Vũ Võ Văn Ái Giáo xứ Đồng Chiêm: Việt Cộng đánh dân đổ máu, thương tích nặng
|